Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Sơn La , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 8
Số lượng câu trả lời 787
Điểm GP 102
Điểm SP 750

Người theo dõi (311)

Phùng Gia Linh
Zhou jieqiong
Hophuong Nguyen
bangtan sonyeondan

Đang theo dõi (779)

hoang
Nguyễn Duy Khang
ntd1412
nam khánh

Câu trả lời:

Mẹ và cô giáo đều là những người phụ nữ ở bên ta dìu dắt ta bước vào đời. Ở bên mẹ ta cảm nhận được sự ấm áp, chở che, mẹ là chỗ dựa, là bờ bến êm đềm để ta dựa vào những lúc mệt mỏi, là nơi ta có thể quay về mỗi khi ta mệt mỏi, vấp ngã. Nhưng không chi dành cho con cái tình yêu thương vô bờ bến, mẹ cũng là người bên cạnh ta, dạy ta từng bước đi chập chững, dìu dắt ta bước vào ngưỡng cửa cuộc đời. Mẹ không chỉ bên ta chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ mà mẹ con la một người thầy, dạy ta biết bao điều mới mẻ khi ta dần lớn khôn xa rời vòng tay mẹ, mẹ dạy ta cách ứng xử,sống sao cho đúng đạo lý làm người...Đấy, mẹ luôn bên chúng ta để chăm chút bảo vệ ta, nhưng mẹ cũng như 1 người thầy dày dặn kinh nghiệm sống và đem những kinh nghiệm mình đã có truyền lai cho con, những người mà họ có thể sẵn sàng hi sinh tất cả. Khác với mẹ, cô không sinh ra ta nhưng lại rất gần vs ta. nhờ cô dạy dỗ, bảo ban mà ta có được kiến thức để có đủ tự tin bước vào đời, mở mang vốn hiểu biết của mình. Nhưng đã có rất nhiêu cô giáo tâm huyết với học trò, thực tâm họ muốn những cô, cậu học trò của mình đều trở thành những người con có ích cho xã hội, họ đem hết lòng truyền đạt, yêu thương và bảo ban lũ học trò của mình để mong chúng thành tài. Cô luôn bên cạnh, chia sẻ những tâm tư tuổi học trò, quan tâm và lắng nghe để giúp học trò của mình có thể yên tâm học hành. Đấy, lúc ở nhà, ta được mẹ chăm chút,được me nâng niu, đến lớp ta được cô giáo quan tâm đến đời sống tinh thần chẳng phải ta đã có hai bà mẹ sao? Đến lớp ta được cô truyền đạt cho kiến thức nhưng về nhà ta lại được mẹ dìu dắt chỉ bảo cho mọi điều, đúng là chúng ta đã có hai cô giáo luôn ở bên sao?...

Mẹ và Cô giáo tuy là hai người khác nhau, hai tư cách khác nhau nhưng đều có chung một mục đích là chăm sóc nuôi dạy các em, hướng dẫn chỉ bảo cho các em biết việc làm nào của các em là đúng ,là sai, nên làm hay không nên làm... đó là hai cô giáo, cô giáo ở nhà và cô giáo khi đến lớp.
Tuy vai trò của cô giáo là dạy dỗ chỉ bảo các em học sinh nhưng trong tâm huyết của người giáo viên luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất đến với các em như: kết quả học tập ,được mọi người yêu mến, mạnh khỏe,hi vọng tương lai sáng ngời,...suy nghĩ đó của cô cũng giống như suy nghĩ của mẹ cho nên cô cũng được coi như là mẹ thứ 2 của các em.
Em nào ngang bướng không biết lễ phép, không nghe lời thì " cô và mẹ là 2 con cáo ,mẹ và cô ấy 2 con cọp rừng". Cô sẽ gọi mẹ đến mách cho mẹ biết em hư thế nào ,và mẹ cũng sẽ mách với cô nếu ở nhà em không nghe lời mẹ. Cô và mẹ sẽ bàn cách trừng phạt em ra sao. Tuy nhiên nếu em nào cũng ngoan ngoãn lễ phép , học chăm chỉ, không nói dối,..thì cô và mẹ sẽ luôn ca ngợi em ,tuyên dương em cho mọi người biết, sẽ thưởng quà cho em, em sẽ nhận được nhiều cái có lợi về mình. Vậy thì chả tội gì mà làm mích lòng cô và mẹ phải không nào.

Câu trả lời:

Nhà văn Pháp Đ.Đi-đơ-rô từng quan niệm: “Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả. Anh cũng không làm được gì vĩ đại nếu như mục đích bình thường.” Đây là một quan niệm đúng và rất phù hợp với thế hệ trẻ Việt Nam. Là thanh niên, phải có lí tưởng sống cao đẹp.

Lí tưởng của người thanh niên trong những thế hệ cách mạng vừa qua là sống chiến đấu để xây dựng Chủ nghĩa xã hội. Thanh niên thực sự đã trở thành mũi nhọn xung kích- lực lượng tiên phong của cách mạng giải phóng dân tộc. Hạnh phúc cao đẹp nhất là được sống chiến đấu và hi sinh cho cách mạng. Chính vì sống có mục đích, mục đích cao đẹp vì sự nghiệp chung cho nên nhiều thế hệ Việt Nam dù “bình thường” nhưng rất “vĩ đại”. Chúng ta đã từng gặp họ trong các tác phẩm văn học. Đó là anh thanh niên một mình lặng lẽ làm việc và cống hiến cho đất nước trên đỉnh núi Yên Sơn - Sa Pa. Đó là các chàng trai nông dân dám từ bỏ hạnh phúc riêng để cầm súng bảo vệ Tổ quốc trong bài Đồng chí. Đó là những người lính lái xe ra trận vẫn lạc quan, ung dung “buồng lái ta ngồi” dù xe không có kính.

Tại sao sống cần mục đích và mục đích phải cao đẹp? Bởi-vì con người luôn muốn sống hạnh phúc, và hạnh phúc là cả cuộc đời. Có những hạnh phúc bình thường như ăn ngon, mặc đẹp, vợ hiền, con ngoan, bạn tốt., và hạnh phúc có thể đến từ gia đình, tiền bạc, bạn bè, cha mẹ, người yêu. Mục đích của đời người chỉ có nhường ấy cũng từng đã khiến ta phải cố gắng, mưu cầu mà có được! Nhưng có mục đích rất tầm thường của kè mong muốn có nhiều tiền, có sự giàu sang để trấn áp, đế khinh rẻ kẻ khác, dùng đồng tiền để khuynh đảo người xung quanh. Mục đích sống như vậy dễ dàng làm bạn với tội ác, với cái xấu. Muốn sống đẹp phải có mục đích sống cao đẹp. Kẻ có mục đích cao đẹp thường có hạnh phúc khi hi sinh cho người khác, hạnh phúc bởi được cống hiến cho cuộc đời chung. Điều vĩ đại mà Einsten, Edỉcon, Pasteur, những Marx, Lênin, Hồ Chí Minh hav cả Nguyễn Trãi, Nguyễn Du... làm được cho hậu thế chắc chắn đã được nuôi dưỡng trong tâm huyết họ mục đích thật cao cả cho muôn người!

Mục đích là lẽ sống của cuộc đời. Mục đích phải cao đẹp thì tâm hồn mới thanh cao và hành động phi thường! Mục đích cao cả, cao đẹp của người là điều kiện để sống và sống xứng đáng. Chúng ta có biết phê phán trên cơ sở đó, đối với những mưu cầu đời sống tầm thường: sống chỉ được muốn hưởng thụ vật chất, sống ích kỉ chỉ lo cho mình và không quan tâm đến hạnh phúc của kẻ khác.

Thường thì mục đích - lẽ sống cuộc đời - hình thành rõ đối với thanh niên. Tố Hữu nói: Thanh niên phải biết ước mơ và hành động. Từ đo, ta biết ngợi ca mục đích sống cao cả của thanh niên như Paven c lucsaghin “Tôi muốn cống hiến cho cách mạng đến tế bào sống cuối của đời mình”; như Lí Tự Trọng nói “Con đường của thanh niên chỉ có thế là con đường cách mạng chứ không có con đường nào khác!” hay anh Trỗi phát biểu “lí tưởng sống của đời tôi là hạnh phúc của đồng bào tôi. Còn thằng giặc Mĩ thì không ai có hạnh phúc nổi cả..”; hay như lời tâm nguyện của nhà thơ Thanh Hải:

“...Ta làm con chim hót

Ta làm một nhành hoa

Ta nhập vào hòa ca

Một nốt trầm xao xuyến...”

(Thanh Hải)

Chính vì thế đã là thanh niên là phải biết tìm và tìm được mục đích sống cao đẹp cho cuộc đời mình. Tương lai của tuổi trẻ hôm nay - những người chủ nhân tương lai đất nước sắp tới - tùy thuộc vào sự khẳng định, vào mục đích của cuộc đời tuổi trẻ Việt Nam. Đất nước còn nghèo, dân tộc còn lạc hậu, nếu tha thiết với cuộc đời chung thì ắt hẳn mỗi chúng ta phải biết sống học tập, lao động và chiến đấu quên mình. Lời nói của Đ.Đi-đơ- rô như nhắc nhở mỗi người biết chọn lẽ sống cao đẹp. Mỗi con người hôm nay dù ở vai trò xã hội nào, cũng sẽ hiểu sâu xa đất nước và dân tộc làm gì ta phải làm gì!

Cảm ơn những tấm gương sống cao đẹp của từng vĩ nhân kim cổ - những tấm gương đẹp về mục đích sống cho chúng em noi theo. Là chủ nhân của đất nước ngày mai, thế hệ trẻ chúng em quyết tâm hướng cuộc đời vào xây dựng nước Việt Nam “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”, bằng hành động cống hiến chân thành của mình.



Câu trả lời:

Uống nước nhớ nguồn là một câu tục ngữ đã trở nên quen thuộc với người Việt Nam bao đời nay. Dưới hình thức rất đỗi giản dị, câu tục ngữ này là bài giáo dục về nhân cách làm người của cha ông ta, thể hiện sâu sắc truyền thống đạo lí của người Việt Nam: luôn luôn trân trọng, biết ơn người đi trước.

Theo nghĩa đen, “nguồn” là nơi bất đầu cùa dòng nước. Theo nghĩa bóng, “nguồn” là ẩn dụ chỉ công lao tạo lập nên những thành quả của con người đi trước dành cho các thế hệ sau. “Nước có nguồn” nên “uống nước” hiểu theo nghĩa bóng là thừa hưởng thành quả mà người đi trước, thế hệ trước để lại. Câu tục ngữ mượn mối quan hệ khăng khít giữa “nguồn” và “nước” trong tự nhiên để nói với chúng ta một cách thấm thía về triết lí sống: Khi hưởng thụ một thành quả nào đó, người ta phải nhớ ơn và đền ơn xứng đáng những người đã đem lại thành quả mà mình đang được hưởng.

Triết lí sống “uống nước nhớ nguồn” là hoàn toàn đúng đắn. Lẽ thường, khi hưởng thụ một thành quả, người ta thường quên đi sự khó nhọc của những người đã làm nên thành quả ấy. Chính vì thế, người lao động xưa đã chọn thời điểm “bưng bát cơm đầy” thời điểm của sự hưởng thụ - để cất lên riếng nhắn nhủ thật thấm thía:

“Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”.

Thì ra cái “dẻo thơm” của giờ phút hưởng thụ lại bắt nguồn từ giọt mồ hôi của:

“Cày đồng đang buổi ban trưa

Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày”.

Mở rộng ra, mọi thành quả mà chúng ta có được hôm nay đều có nguồn gốc từ công sức của bao người. Đất nước Việt Nam hôm nay là thành quả của tổ tiên ta suốt mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, ta lớn lên trong bao sự tích: sự tích bánh chưng, bánh giầy, sự tích tre đằng ngà với chiến công của người anh hùng làng Gióng, sự tích trầu cau, sự tích hòn Trống Mái... Mọi thứ quanh ta: trang sách, ngòi bút, con đường đến trường, hàng cây bên đường, bài giảng của thầy có... tất cả đều ẩn chứa một sự tích, nguồn gốc đều là kết tinh từ công sức của bao người. Bản thân sự trương thành của mỗi chúng ta cũng nhờ thầy cô, cha mẹ.

Như vậy, trong cuộc sống, không có ,thành quả nào mà không có công lao của một ai đó tạo nên. Chính vì thế, trong kho tàng tục ngữ Việt Nam luôn có những lời thấm thía nhắc nhở ta về lòng biết ơn với người nghệ sĩ và công lao của những người đi trước:

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Và:

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.

Hoặc:

Không thầy đố mày làm nên.

Triết lí sống “uống nước nhớ nguồn” đã hóa thân thành nhừng lập tục đẹp đẽ của người Việt Nam. Biết ơn các vua Hùng dựng nước, dân ta có ngày giỗ Tổ Hùng Vương. Biết ơn các thương binh, liệt sĩ đã đổ xương máu để giữ hòa bình, chúng ta có ngày 27-7. Triết lí sống “uống nước nhớ nguồn" đã trở thành bản lĩnh sống, là một nét nhân cách đẹp đẽ. Nguyền Trãi ăn "lộc" vua nhưng lại tâm niệm “đền ơn kẻ cấy cày”. Trần Đăng Khoa biết từ những khó nhọc của cha mẹ để thấy rõ hơn trách nhiệm của mình:

“Áo mẹ mưa bạc màu

Đầu mẹ nắng cháy tóc

Mẹ ngày đêm khó nhọc

Con chưa ngoan chưa ngoan”

(Khi mẹ vắng nhà)

Trong thực tế, không phải không có những kẻ vô ơn, thậm chí quay lưng phản bội lại những người đã có công lao đối với mình. Đó là những kẻ ích kỉ, giả dốì, như nhân vật Lí Thông trong truyện cổ tích “Thạch Sanh”. Những kẻ vô ơn đó bị xã hội khinh ghét và sớm muộn cũng sẽ phải trả giá cho sự vô ơn của Dạy cho con người lòng biết ơn, câu tục ngữ “uổng nước nhớ nguồn” có một giá trị nhân vãn đẹp đẽ. Lòng biết ơn khiến con người biết sống thủy chung, ân nghĩa. Nhờ lòng biết ơn mà các thế hệ kết nối với nhau bởi tình người. Lòng biết ơn khi hóa thân thành hành động cụ thể là động lực đề giữ gìn, xây dựng cuộc sống ngày một đẹp hơn. Bác Hồ nói: “Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”. Câu nói ấy đã thể hiện cao nhất hành động “nhớ nguồn”. “Nhớ nguồn” là phải giữ gìn, bảo vệ thành quả của những người đi trước, khiến nó trở nên phóng phú, đẹp đẽ hơn. Chúng ta là thành quả của cha mẹ, thầy cô. Đến lượt mình, chúng ta phải đi xa hơn nữa, vươn tới những chân trời mới. Có như thế mới thật sự đền đáp công ơn dưỡng dục, sinh thành của thầy cô, cha mẹ. “Nhớ nguồn”, ở đây cũng đồng thời là lối sống có trách nhiệm, vị tha. Biết vì thế hệ sau - đó là biểu hiện đẹp nhất của “nhớ nguồn”. Có như thế, chúng ta chẳng những tỏ lòng biết ơn mà còn xứng đáng với nhân cách, tấm lòng của thế hệ đi trước. Một điều rất quan trọng nữa là phải biết tự tạo lập cho mình những thành quả cho thế hệ sau.

“Uống nước nhớ nguồn” là đạo lí làm người được đúc kết từ bao đời nay. Đó cũng là “nguồn nước” trong trẻo mà cha ông ta đã bao đời gạn đục, khơi trong để truyền lại cho chúng ta hôm nay. Chúng ta phải biết giữ gìn “nguồn nước" ấy và biến nó thành hiện thực trong nhân cách sống và lối sống của mỗi con người. Đối với học sinh chúng ta, phấn đấu trở thành con ngoan, trò giỏi là cách đền ơn thiết thực nhất với công lao của cha mẹ, thầy cô và xã hội.