Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thanh Hóa , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 8
Số lượng câu trả lời 546
Điểm GP 34
Điểm SP 451

Người theo dõi (69)

Đang theo dõi (11)


Câu trả lời:

Thuốc lá gây hại cho con người, không chỉ với người hút thuốc mà còn ảnh hưởng đến cả những người xung quanh. Vì vậy chúng ta cần phải biết được tác hại của chúng, biết để không hút và giúp người thân của bạn từ bỏ thuốc lá.

Chúng ta có thể viết ra được không biết bao nhiêu là trang giấy để nói về tác hại thuốc lá. Mỗi năm, thế giới có 5 triệu người chết vì thuốc lá, nhiều hơn số tử vong do tai nạn, bị lao và AIDS cộng lại. Nếu không có biện pháp ngăn chặn, sau 25 năm nữa, con số này sẽ là 10 triệu ca; 2/3 trong số đó thuộc các nước đang phát triển. Thuốc lá được tạo nên từ những gì mà lại gây hại đến vậy?

Trong khói thuốc lá có hơn 4000 hóa chất trong đó có hơn 200 loại có hại cho sức khoẻ, bao gồm chất gây nghiện , các chất gây độc và 43 được biết là nguyên nhân gây ung thư. Hút thuốc làm tăng tỷ lệ tử vong từ 30 đến 80%, chủ yếu là do các bệnh ung thư (ung thư phổi), bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính, các bệnh tim gây suy thoái giống nòi do làm giảm khả năng sinh sản ở cả nam và nữ.

Ngoài ra, hút thuốc còn làm giảm khả năng lưu thông của máu trong cơ thể, tăng nhịp tim và làm suy giảm sức khoẻ của bạn, dẫn đến nhiều bệnh ung thư khác như ung tư miệng, đại tràng, vòm họng, thực quản, gan, thận…Các nhà khoa học đã khảo sát và tìm ra đc rằng tuổi thọ trung bình của người hút thuốc ngắn hơn so với người không hút thuốc từ 05 đến 08 năm, tức là khi hút 1 điếu thuốc tự ta đã làm mất đi 5,5 phút cuộc sống. Thế thì có phải chỉ có người hút mới chịu những tác hại xấu do thuốc lá ?

Ngoài con đường hút thuốc trực tiếp, thuốc lá còn có thể gây hại qua việc ta hít phải khói thuốc của người khác. Trẻ em và người lớn, những người không hút thuốc nhưng sống trong khói thuốc của những người khác chụi rủi ro cao hơn hoặc bị mắc các bệnh kinh niên và cấp tính về họng, tai và trí tuệ cũng như sức khoẻ thể chất bị ảnh hưởng. Phụ nữ có mang mà hút thuốc sẽ chịu rủi ro bị sẩy thai cao hơn, sinh con nhẹ cân, hoặc con bị ốm, tử vong. Trẻ sơ sinh của những người cha hút thuốc trong những tháng trước và trong thời gian mang thai của người mẹ có nguy cơ gấp đôi bị hở hàm ếch, bạch cầu và chịu mức rủi ro bị ung thư não cao hơn tới 40% so với những trẻ có cha không bao giờ hút thuốc. Đó là những ảnh hưởng không nhỏ tí nào.

Không chỉ gây bệnh, thuốc lá còn gây thiệt hại kinh tế rất lớn cho xã hội. Mỗi năm, một người có hút thuốc ở Việt Nam chi gần 700.000 đồng cho thuốc lá. Với 12 triệu người hút, một năm chúng ta tốn hơn 8.200 tỷ đồng cho mặt hàng này. Trong khi số tiền đó đủ để mua lương thực nuôi sống 10,6 triệu người.Thêm nữa, một khảo sát gần đây cho thấy, chi tiêu cho thuốc lá ở nước ta cao gấp 3,6 lần phí tổn học hành, gấp 2,5 lần mức chi cho quần áo và gần gấp đôi mức chi cho khám chữa bệnh.

Mặt khác, bệnh tật mà thuốc lá đem lại đã tăng thêm gánh nặng kinh tế cho mỗi gia đình và làm mất đi lực lượng lao động. Vì thuốc lá, những người nghèo ngày càng trở nên kiệt quệ.Trong thực tế, đối với nhiều gia đình thì chi phí cho hậu quả của việc hút gây ra còn tốn kém hơn nhiều so với chi phí để mua thuốc. Khi một thanh niên trong gia đình bị ốm do thuốc lá thì gia đình này phải chịu những chi phí điều trị chăm sóc, tốn kém thời gian. Thế là từ chuyện hút thuốc nảy sinh ra nhiều vấn đề khác.

Trên thị trường hiện nay có rất nhiều loại thuốc lá mang nhãn mác phương Tây, nhiều người cứ nghĩ rằng người phương Tây hút thuốc nhiều. Thực ra không phải như vậy. Tại Hoa Kỳ và Canada, tỷ lệ người hút thuốc lá đang giảm một cách nhanh chóng. Ở nhiều nước phương Tây, giờ đây việc hút thuốc lá ở những nơi công cộng như nhà hàng, bệnh viện và trường học là phạm pháp. Vì thuốc lá đang bị tẩy chay tại những nước này, các công ty thuốc lá đã để mắt tới những nước đang phát triển như đất nước chúng ta chẳng hạn. Các công ty thuốc lá muốn chúng ta tin rằng hút thuốc là “cao sang”.

Thực ra hút thuốc là một thói quen của người nghèo. Người nghèo dễ dẫn tới hút thuốc nhất và cũng là người có ít khả năng tiền bạc để mua thuốc nhất. Số tiền mà người ta dùng để mua thuốc lá thay vì mua những đồ vật cần thiết cho cuộc sống là mối hiểm hoạ nghiêm trọng tới tài sản của mình và gia đình. Tiền tiêu tốn vào thuốc lá thay vì những thứ cần thiết cơ bản khác cho cuộc sống như thực phẩm, đồ dùng gia đình …Và còn nhiều nghịch cảnh khác ko kể ra hết được.

Đã biết được những điều trên, chúng ta – những người đã nghiện thuốc lá và những người chưa cần phải làm gì? Trước hết, đối với những người chưa hút , đừng hút thuốc và hãy động viên bạn bè mình không dùng thuốc lá! Áp lực phụ cũng có thể tích cực! Tiếp đó bạn có thể động viên họ hàng và bạn bè cai thuốc và giúp đỡ họ trong quá trình này.

Còn với những người đã nghiện hút, phải tìm được nguyên nhân vì sao mình lại hút thuốc, để từ đó tìm cách làm sao cho mình bỏ được. Và quan trọng nhất, ta phải quyết tâm cai thuốc: trước khi cai thuốc, ta phải quyết định thật sự mình muốn gì chứ không phải chỉ gia đình, bạn bè của mình muốn gì.Hãy lên kế hoạch cho tương lai, đưa ra các mục tiêu cho mình và lập kế hoạch để thực hiện và hãy tập trung vào các mục tiêu đó hút thuốc có thể xuất hiện trong quá trình thực hiện mục tiêu. Một trong những cách hữu hiệu nhất là nhai kẹo cao su mỗi khi muốn hút thuốc. Tập dần thói quen này dần sẽ thay thế hẳn luôn việc nghiện thuốc lá. Và sau khi ta đã bỏ được, đôi khi những cơn “ghiền” vẫn quay lại. Hãy sẵn sàng để đối phó nếu tình huống đó xảy ra. Cai thuốc không phải là việc dễ dàng nhưng nhiều người vẫn làm được.

Nói tóm lại, thuốc lá gây ra nhiều tác hại ảnh hưởng đến kinh tế, sức khỏe của cá nhân và của cộng đồng. Cái vòng luẩn quẩn nghèo đói – thiếu hiểu biết – hút thuốc – bệnh tật, nghèo đói… sẽ không bao giờ kết thúc nếu thuốc lá chưa được loại trừ ra khỏi cuộc sống người dân. Vì vậy, chúng ta phải quyết tâm nói “không” với thuốc lá, vì một xã hội văn minh, phát triển, vì một tương lai tươi sáng cho loài người nói chung và đất nước Việt Nam nói riêng.

Câu trả lời:

Mùa đông đã tới! Những cơn gió ào ào kéo đến, tuyết rơi ngoài đường lạnh buốt và cây thường xuân cũng đang dần trút lá. Và tôi lại nhớ tới cụ Bơ-men với câu chuyện “Chiếc lá cuối cùng”.Năm đó, tôi – một họa sĩ trẻ cùng Giôn-xi – một người bạn thuê một căn hộ nhỏ ở gần công viên Oa-sinh-tơn. Và cụ Bơ-men – một họa sĩ già luôn mơ ước vẽ đượcmột kiệt tác nhưng chưa thể thực hiện cũng sống ở tầng dưới. Cụ thường ngồi làm mẫu cho tôi vẽ. Đó là vào mùa đông, Giôn-xi bị bệnh viêm phổi và luôn nói rằng khi nào chiếc lá thường xuân cuối cùng trên cây rụng nốt thì lúc đó là khi cô lìa đời. Lúc đó, Giôn-xi trông thật tiều tụy. Nhìn vào ánh mắt vô hồn trên khuôn mặt hốc hác cùng với những lời nói tuyệt vọng, tôi luôn cảm thấy lo lắng và sợ hãi. Tôi suốt ngày thấp thỏm trước tình trạng sức khỏe và tâm trạng bi quan của Giôn-xi. Ngày ngày, nhìn thấy người bạn của mình đếm từng chiếc lá rụng, tôi như ngồi trên đống lửa, tưởng như thần chết đang từng bước đến gần căn phòng của tôi và Giôn-xi. Và tôi cũng nhận tâm trạng ấy trong ánh mắt của cụ Bơ-men. Mặc dù ban đầu biết được suy nghĩ dại dột của Giôn-xi cụ đã mắng cho cô một trận, nhưng trong đáy lòng cụ cũng rất lo lắng cho Giôn- xi. Cụ hiểu rất rõ tình trạng bệnh tật và tâm hồn yếu đuối của Giôn-xi. Nhưng, thật bất ngờ, điều kì diệu đã xảy ra! Sánghôm sau, Giôn-xi ra lệnh cho tôi kéo tấm mành: “Kéo nó lên, em muốn nhìn” và tôi làm theo một cách chán nản. Ô kìa! Chiếc lá đó vẫn dũng cảm bám chặt vào cuống lá, mặc cho mưa tuôn, bão thổi, mặc cho khí lạnh hoành hành. Cuống lá vẫn giữ được màu xanh sẫm, nhưng với rìa lá hành răng cưa đã nhuốm màu vàng úa. Lúc này, tôi vừa ngạc nhiên nhưng cũng xen lẫn niềm vui mừng. Nhưng rồi, tôi cảm thấy đau đớn, nghẹn thở trước lời nói của Giôn-xi: “Đó là chiếc lá cuối cùng. Em cứ tưởng lá nhất định trong đem vừa qua nó đã rụng. Em nghe thấy gió thổi. Hôm nay nó sẽ rụng thôi và cùng lúc đó thì em sẽ chết”. Nhưng tôi vẫn cố động viên Giôn-xi: “Em thân yêu, thân yêu! Em hãy nghĩ đến chị, nếu em không còn muốn nghĩ đến mình nữa. Chị sẽ làm gì đây?”. Đối với tôi, mất Giôn-xi là mất nửa cuộc đời, mất Giôn-xi, mọi việc làm sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Vì thế, mặc rất xót thương và lo lắng, tôi vẫn cố hết sức chăm sóc Giôn-xi. Tôi nấu cháo, pha sữa để bồi dưỡng sức lực cho Giôn-xi. Tôi còn mời bác sĩ và luôn thường trực bên cạnh Giôn-xi, tận tình cứu chữa và chiều chuộng Giôn-xi. Suốt cả ngày hôm đó, cho đến sáng hôm sau, trải qua một đêm mưa gió ào ào, mưa đập mạnh vào cửa sổ và rơi lốp đốp xuống đất thì Giôn-xi lại ra lệnh cho tôi mở tấm mành ra. Kì lạ thay,chiếc lá vẫn còn đó. Tôi thầm cảm ơn Chúa vì đã giữ lại được tia hi vọng cuối cùngcho người bạn yêu quí của tôi. Và tôi lại một lần nữa sung sướng vô ngần khi nghe Giôn-xi gọi lại đòi ăn cháo, uống sữa, pha rượu vang và hẹn sẽ vẽ vịnh Na-plơ. Buổi chiểu hôm đó, bác sĩ tới khám và có một tin vui đáng mừng là Giôn-xi đã quakhỏi nguy hiểm: “Chăm sóc chu đáo thì sẽ chiến thắng…Cô ấy đã khỏi nguy hiểm rồi, chị đã thắng”. Phải chăng, chính chiếc lá cuối cùng đã là nguồn đọng viên, khích lệ Giôn-xi chiến thắng bệnh tật, chiến thắng những yếu mềm trong tâm hồn. Nhưng niềm vui thật ngắn ngủi cho tới khi tôi được bác gác cổng báo tin cụ Bơ-men dã ra đi vì bệnh sưng phổi ở bệnh viện. Buổi sáng ngày thứ nhất, bác gác cổngthấy cụ ốm nặng trong căn phòng của cụ ở tầng dưới. Ngạc nhiên nhất là bác nhìn thấy giày và quần áo của cụ ướt sũng và lạnh buốt. Bác gác cổng còn nói lại là người ta tìm thấy một chiếc đèn bão vẫn còn thắp sáng và một chiếc thang đã bị lôira khỏi chỗ để của nó, và vài chiếc bút lông rơi vung ***** kèm theo bảng pha màu có màu xanh và màu vàng trộn lẫn với nhau… Và tôi đã hiểu! Thì ra, giữa cái đêm lạnh giá, gió bấc ào ào, mưa đạp mạnh vào cửa sổ, cụ đã vẽ chiếc lá thường xuân thay cho chiếc lá cuối cùng vừa lìa cành trên bức tường đối diện ở phòng Giôn-xi. Tuổi cao, sức yếu mà cụ dám đương đầu với thiên nhiên khắc nghiệt, làm việc âm thầm như thế, thật là một con người dũng cảm. Cụ đã ra đi một cách lặng lẽ, cụ đãdâng hiến sự sống của mình để giành lại sự sống và trẻ tuổi cho Giôn-xi. Qua tất cả những gì đã xảy ra và giờ đây, tôi đã hiểu ra một điều, một bài học rằng: Giữa cái sự lạnh lẽo của mùa đông băng giá có một ngọn lửa luôn sưởi ấm trái tim mỗi người. Đó chính là lòng nhân ái. Mùa đông không còn lạnh giá, chỉ tiếc là cụ Bơ-men đã ra đi.