Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 139
Số lượng câu trả lời 491
Điểm GP 36
Điểm SP 372

Người theo dõi (96)

Hoàng Ngọc Ánh
Nhat Minh Do Le
Hải Đăng
Kim Taehyungie

Đang theo dõi (104)

Hoàng Ngọc Ánh
Pham Van Tien
kim thị huyền
violet
Ngọc Hnue

Câu trả lời:

Tôi thích buổi sáng, yêu thích buổi chiều, nhưng tôi lại cũng rất thích buổi trưa hè trên quê hương có gió nồm nam mát mẻ.

Trong ánh nắng mặt trời oi ả, làng quê hiện lên với tất cả vẻ giản dị, thân thương. Những cây tràm cao vút chẳng khác gì những cây nến khổng lồ. Đầu lá ủ rũ như đầu lá liễu ở rừng dương ven biển. Mùi hương tràm ngát dậy bởi nó đang hong nóng dưới ánh mặt trời. Không chỉ có hương tràm mà có cả mùi khô của rơm rạ, mùi thơm của hương lúa được hong khô, mùi nồng ngai ngái của phù sa đất mới. Những mùi hương quen thuộc ấy đã làm tôi cảm thấy ấm áp lạ lùng. Mặc dù nắng hè như đổ lửa nhưng quê hương tôi vẫn hiện lên một vẻ đẹp hiền hòa. Trên những sân phơi, từng sợi rơm vàng óng, từng hạt thóc vàng giòn ánh lên dưới nắng. Ánh nắng ban trưa giúp con người có củi, có rơm, có thóc khô giòn. Nắng trưa tuy gay gắt nhưng giúp mọi người no ấm.

Tuy nắng chói chang nhưng gió nồm thổi đến cũng đủ làm cho con người dễ chịu. Những tàu dừa như chiếc lược chải vào không gian lộng gió. Văng vẳng đâu đó tiếng kĩu kịt của lũy tre làng, ngọn tre cong cong vẫn vô tư cho gió đưa đẩy. Dưới bóng râm của tre những bác trâu ung dung nằm nhai cỏ. Trâu nhai cả bóng râm của lũy tre xanh đang ta: trùm một khoảng trời nho nhỏ. Trên mấy cây cao, những chú chào mào, sáo sậu, sáo đen đua nhau chuyền cành, ca hát.

Dường như chúng cũng thích thú một buổi trưa hè đầy nắng, gió.

Làng quê yên ả. Làng quê yêu thương. Nơi ấy, tôi được sinh ra và lớn lên, nơi có tiếng hát ngọt ngào của bà ru tôi yên giấc ban trưa. Tôi yêu biết bao buổi trưa hè thân thương ấy trên quê hương.

Câu trả lời:

Trong lớp học, bầu chọn Hội đồng tự quản là một công việc rất quan trọng mà người giáo viên chủ nhiệm nào cũng cần phải làm ngay từ đầu năm học. Những năm học trước, Hội đồng tự quản có thể là do giáo viên chọn lựa và chỉ định học sinh làm. Nhưng học mô hình VNEN tạo dựng và rèn luyện cho các em thể hiện tinh thần dân chủ và ý thức trách nhiệm đối với tập thể, nên tôi tổ chức cho các em ứng cử và bầu cử vào Hội đồng tự quản của lớp. Tiến trình bầu chọn Hội đồng tự quản được diễn ra như sau:
- Trước hết, tôi phân tích để các em hiểu rõ về vai trò của Hội đồng tự quản và trách nhiệm của người Chủ tịch, phó chủ tịch, trưởng các ban.
- Từ phân tích trên định hướng cho các em trao đổi suy nghĩ và nhận ra năng lực của mình có phù hợp với mỗi bạn. Ngoài ra, tôi trao đổi với phụ huynh để hỗ trợ cho việc bầu Hội đồng tự quản của lớp.
- Tôi khuyến khích các em xung phong ứng cử. Sau đó chọn học sinh tiêu biểu để cả lớp bầu chọn.
- Các em được chọn sẽ được thuyết trình tranh cử trước tập thể lớp để các bạn thấy điểm mạnh và phương hướng hoạt động của từng em.
- Tổ chức cho học sinh bỏ phiếu bầu chọn bạn có năng lực vào HĐTQ
- Các em được bỏ phiếu, được thể hiện quyền “dân chủ” của mình, các em rất vui, rất hào hứng, tự hào và có trách nhiệm hơn với nhiệm vụ của mình.



Các em tranh cử vào Hội đồng tự quản.
Sau khi đã bầu chọn được Hội đồng tự quản của lớp, tôi giao nhiệm vụ cụ thể cho từng em như sau:
* Nhiệm vụ của Chủ tịch: Theo dõi, kiểm tra mọi hoạt động của lớp. Điểm danh và ghi sĩ số của lớp.Điều khiển lớp xếp hàng chào cờ đầu tuần, xếp hàng tập thể dục, múa hát. Quản lớp khi cần thiết như giờ truy bài, khi giáo viên vắng lớp. Tham gia các cuộc họp giao ban HĐTQ vào sáng thứ 6 hàng tuần trong giờ ra chơi có sổ ghi chép. Truyền đạt lại nội dung trao đổi, nhận xét và đề xuất của tổng phụ trách, HĐTQv các lớp, rút ra khinh nghiệm trong giờ sinh hoạt lớp. Đề nghị giáo viên tuyên dương, nhắc nhở cá nhân hoặc tập thể.
* Nhiệm vụ của phó chủ tịch (1): Tổ chức truy bài, giúp đỡ các bạn học yếu học bài và làm bài. Điều khiển các bạn trao đổi, thảo luận hoặc trả lời câu hỏi trong tiết học. Theo dõi việc học tập của lớp trong các tiết chuyên biệt, tự chọn. Làm mọi việc của chủ tịch Hội đồng tự quản khi chủ tịch Hội đồng tự quản vắng mặt hoặc nghỉ học. Phụ trách Ban học tập, Ban vệ sinh, Ban đối ngoại.
* Nhiệm vụ của phó chủ tịch (20: Chỉ đạo và theo dõi công tác lao động vệ sinh, chăm sóc cây, thư viện. Phối hợp với chủ tịch, các trưởng ban. Phụ trách Ban thư viện, Ban VN - TDTT
Nhiệm vụ của mỗi em được ghi rõ ràng trong cuốn sổ, sau đó phát cho các em. Tôi hướng dẫn từng em cách ghi chép trong sổ một cách khoa học, cụ thể, rõ ràng. Mỗi em sẽ làm đúng các nhiệm vụ của mình. Ngoài ra, chủ tịch và phó chủ tịch phải đoàn kết và hợp tác chặt chẽ trong công việc chung. Hội đồng tự quản thảo luận cùng lớp bầu ra các ban (4 ban giúp việc cho Hội đồng tự quản)
Các ban đều có trưởng ban và các thành viên. Mỗi ban có một cuốn sổ theo dõi hoạt động. Các ban làm việc dưới sự giám sát và điều hành của Hội đồng tự quản và giáo viên chủ nhiệm.
Hàng ngày tôi theo dõi hoạt động của các thành viên HĐTQ, liên tục khen ngợi các em làm tốt. Với các em còn nhút nhát, chưa quen việc tôi làm mẫu, động viên kịp thời, cho các em làm thường xuyên để tạo thành thói quen và kỹ năng.
Cuối mỗi tuần, mỗi tháng vào tiết sinh hoạt lớp ngày thứ sáu, chủ tịch, phó chủ tịch báo cáo các mặt hoạt động của lớp. Căn cứ vào đó, tôi nắm được khả năng quản lí lớp của từng em. Hội đồng tự quản và các trưởng ban, các nhóm trưởng họp để đánh giá công tác của hội đồng tự quản, góp ý trao đổi cho nhau về mặt mạnh mặt yếu. Từ đó các em phát huy ưu điểm, khắc phục tồn tại trong quá trình Hội đồng tự quản làm việc.
Trong việc hướng dẫn HĐ của HĐTQHS, bản thân cũng gặp rất nhiều khó khăn, nhưng bằng một số kinh nghiệm của mình và với tinh thần trách nhiệm cao, yêu nghề, luôn hoà đồng và gần gũi với học sinh, nắm bắt tình hình học sinh, xử lý kịp thời những vấn đề phát sinh của lớp, được sự giúp đỡ tạo điều kiện của phụ huynh học sinh, của đồng nghiệp, của ban giám hiệu nhà trường tôi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ chủ nhiệm lớp trong những năm qua.

Câu trả lời:

Thành phố Hồ Chí Minh có nhiều khu vui chơi dành cho thiếu niên, nhi đồng. Trong số ấy, khu vui chơi ở công viên Hạnh Thông Tây là nơi em thích nhất.

Từ nhà em đến khu vui chơi chỉ băng qua một đoạn đường ngắn. Khu vui chơi nằm trong công viên nên khá đẹp. Nhìn từ xa; toàn khu vui chơi lấp ló trong vòm lá xanh những mảng màu vàng, tím, xanh dương, đỏ như một bức tranh lập thể. Đến gần, hiện ra trước mắt em hàng cây hoa loa kèn, hoa sữa cành lá xum xuê, che mát sân chơi. Không gian phảng phất hương thơm nồng nàn, ngọt dịu. Khu vui chơi mới được xây dựng nên vật nào cũng bóng loáng nước sơn: cầu trượt màu xanh nước biển, thú nhún đủ màu: vàng, đỏ, cam, xanh dương, xanh lá, nâu. Thú nhún làm theo hình thù con vật, sơn vẽ rất nghệ thuật, ngộ nghĩnh. Đẹp nhất là chú nai vàng với đôi mắt to, viền nâu sắc sảo, đôi tai hình chiếc lá khum khum rất dễ thương. Cạnh trò chơi thú nhún là trò chơi đua ô tô và máy bay lượn. Những chiếc xe ô tô bằng thép sơn hai màu xanh đỏ. Mỗi xe có một chỗ ngồi xinh xắn. Trò chơi đua ô tô có khá nhiều trẻ em mẫu giáo chơi. Tiếng cười thích thú của các em lẫn tiếng vỗ tay, tiếng trầm trồ khen ngợi làm không khí khu vui chơi trở nên sôi nổi, ồn ã. Góc phải sân chơi là xích đu. Xích đu cũng được sơn hai màu xanh dương và đỏ. Các bạn thiếu nhi chơi xích đu nhiều nhất, có bạn vừa chơi vừa hát rất vui. Đó đây, thiếu nhi và các em bé cười khanh khách, thật hạnh phúc. Xen lẫn nơi đặt các trò chơi, những bồn hoa được trồng tỉa, chăm sóc cẩn thận đang phô sắc, toả hương. Hoa thược dược lộng lẫy rung rinh trước gió. Hoa chuồn chuồn màu cam li ti, điểm xuyết trên nền cỏ xanh mượt. Vài cây dừa cảnh lao xao tàu lá, thì thầm cùng muôn hoa. Sân chơi vừa đẹp, vừa mát mẻ, trong lành.

Mỗi tuần, em đều được đến khu vui chơi hay đi chơi ở những công viên. Cũng như em, nhiều bạn khác cũng được đưa đến đó. Thiếu niên nhi đồng chúng em được cha mẹ và xã hội chăm lo thật chu đáo. Em rất hạnh phúc vì được giải trí, vui chơi lành mạnh, Em hứa sẽ cố gắng học chăm, học giỏi để bố mẹ vui lòng.

Câu trả lời:

Đối với tôi, ngắm nhìn các bạn làm bài là một điều rất thú vị. Việc quan sát mọi người xung quanh giúp tôi hiểu họ hơn và thêm yêu bạn bè của mình. Chúng ta hãy cùng nhau ngắm những người bạn lớp tôi làm bài nhé và để xem các bạn ấy có thật là đang yêu hay không?

Hôm nay, tiết đầu tiên của lớp tôi là tiết Tập làm văn. Trước khi vào lớp, chúng tôi tranh thủ lấy sách ra để xem lại gợi ý về đề bài. Một hồi trống vang lên báo hiệu tiết học bắt đầu. Cô giáo bước vào lớp, chúng tôi đứng dậy nghiêm trang chào cô giáo. Cô cho cả lớp ngồi. cô giáo chép đề bài lên bảng, mọi người chăm chú chép đề. Sự lo lắng bắt đầu hiện lên trên khuôn mặt của mỗi người. Tôi cũng cảm thấy hơi lo bởi đề này phải cần nhiều thời gian thì bài mới hoàn chỉnh được. Tôi hướng đôi mắt về phía An, một trong ba người học tốt môn Ngữ văn nhất lớp tôi. An cũng đang chăm chú đọc kĩ đề bài, đôi chân mày của bạn ấy nhíu lại. Cô giáo dặn cả lớp:

- Các em chú ý đọc kĩ đề bài, làm bài cẩn thận.

Mọi người bây giờ đã chăm chú viết bài. Lớp học thật là yên lặng, chỉ còn tiếng ngòi bút sột soạt trên trang giấy, tiếng bước chân của cô giáo, tiếng của những chú chim non ngoài lớp học. Viết xong mở bài tôi buông bút cho đỡ mỏi tay. Các bạn vẫn chăm chú viết. Những gương mặt sáng sủa đang trầm ngâm suy nghĩ. Ngắm nhìn mọi người, tôi cảm thấy yêu mến họ biết nhường nào. Ở lớp tôi, bao câu chuyện vui buồn được cùng nhau chia sẻ. Thật là hạnh phúc phải không các bạn? Tôi đưa mắt nhìn Bích, một người bạn có hoàn cảnh khó khăn nhưng luôn cố gắng học tập, rèn luyện. Và đây rồi, con mắt tôi đang hướng về Cường, cậu mọt sách của lớp tôi. Khuôn mặt của Cường lúc này có vẻ hơi căng thẳng, đôi tay rắn rỏi của bạn cầm bút thật là nhẹ nhàng. Cường đưa cây bút thật nhanh. Có vẻ như Cường đã viết được khá nhiều rồi. Tôi lại cầm bút và tiếp tục làm bài của mình. Bài văn của tôi được viết một cách rất cẩn thận. Tôi cũng đã viết được gần hai mặt giấy. Lúc này cảm xúc trong tôi đang dâng trào. Tôi viết thật nhanh để theo kịp dòng cảm nghĩ. Cô giáo vẫn lặng lẽ đi quanh lớp, thỉnh thoảng lại cất giọng nhắc:

- Các em nhớ viết cẩn thận đấy!

Tôi rất quý cô, bởi cô luôn có lòng vị tha, sự nhân hậu của một người mẹ. Cô coi chúng tôi như con đẻ của mình, va chúng tôi cũng luôn coi cô là mẹ. Bài văn của tôi cũng sắp đến kết, nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra ý tượng đặc sắc cho phần kết bài của mình. Chỉ còn khoảng hai mươi phút nữa là hết giờ, lớp đã có khoảng chục bạn làm bài xong. Cô em út của lớp, Thùy Linh thì đang tăng tốc. Và cuối cùng thì tôi cũng viết xong, tôi vươn vai một cái và thẩy rất thoải mái. Tôi đọc lại bài làm của mình. Chỉ còn khoảng mười phút nữa là hết tiết. Hầu hết các bạn đã làm xong và để bài ra đầu bàn. Trong lớp chỉ còn vài ba bạn vẫn loay hoay viết.

Một hồi trống vang lên báo hiệu tiết học đã kết thúc. Tôi đi thu bài làm của các bạn để nộp cho cô giáo. Cả lớp đứng nghiêm trang chào cô. Cô mỉm cười gật đầu chào lại. Chúng tôi bắt đầu ra chơi. Vậy là một giờ học đã trôi qua rồi các bạn ạ. Tôi cảm thấy rất vui, vì đã hoàn thành tốt bài làm và hiểu thêm về những người bạn học cùng lớp.

Câu trả lời:

Dế Mèn được em yêu thích trước hết vì chú có ý chí muốn sống độc lập từ thuở bé. Chú đã tìm thấy niềm vui và lòng quyết tâm khi được mẹ cho ở riêng. Rất tháo vát, chú biến ngay cái hang cũ nông choèn của mình thành một nơi cư trú rộng rãi, có đủ phòng trước, phòng sau, tầng trên, tầng dưới. Vừa sinh hoạt được thoải mái, vừa đề phòng được khi nguy hiểm. Chú đào hang chăm chỉ. Ban ngày cần cù làm việc, tối đến chú ca hát và uống sương đêm. Đáng yêu biết mấy hình ảnh chú dế cường tráng, tay chân nở nang, thân hình vạm vỡ, đôi càng mẫm bóng, đôi cánh chắc khỏe. Được như vậy là nhờ chú ăn uống điều độ và luôn luôn cố gắng rèn luyện thân thể.

Tuy vậy, dù yêu mến chú đến dường nào đi nữa, chúng ta khó có thể chấp nhận được việc chú ưa gây gổ, cà khịa với mọi người, nhất là hay bắt nạt kẻ yếu. Đáng trách làm sao hành động của chú khi gặp chị Cốc: trêu chọc chị Cốc nhưng chú lại hèn nhát lẩn vào trong hang để mặc tai hoạ đến với Dế Choắt. Chính trò nghịch ngợm vô trách nhiệm của Dế Mèn đã khiến Dế Choắt phái trả nợ oan bằng chính tính mạng của mình.

Có điều đáng mừng là bản chất Dế Mèn không phải là độc ác. Các thói hư tật xấu đã nói ở trên chỉ là những biểu hiện non yếu nhất thời của tuồi trẻ. Do đó, cái chết của Dế Choắt đã khiến Dế Mèn tỉnh ngộ, hội hận và đau xót. Có lẽ mọi người đọc truyện cũng giống như em, tuy căm giận Dế Mèn nhưng cũng đồng tình với Dế Choắt mà dung tha cho chú một lần để chú xem đây là một bài học nhớ đời mà quyết tâm thay đổi chính mình.

Tiếp theo là cuộc phiêu lưu của chú Dế Mèn khởi sự. Đây cũng là quá trình trưởng thành của chú dế mới lớn. Em dõi theo từng chặng mà lo âu, giận dữ trước những tai nạn đến với chú. Có lúc chú lọt vào tay một cậu bé để trở thành Dế Chọi. Một lần khác, tưởng là chú đã khép lại cuộc đời trôi nổi của mình trong chiêc hang u tối của anh chim Bói Cá. Thế nhưng chính qua những bước đường gian khó hiểm nguy ấy mà chú đã trưởng thành thực sự với những bài học xương máu vừa kể.

Ai không mừng rỡ và xúc động khi gặp lại Dế Mèn ở tổng Châu Thất. Không còn nữa một Dế Mèn hung hăng ngổ ngáo. Chỉ thấy bấy giờ, một Dế Mèn khiêm cung, độ lượng, biết trọng danh dự của mình. Khi ấy trước anh chàng Bọ Ngựa kiêu căng, Dế Mèn đã chiến thắng trong tiếng hoan hô cuồng nhiệt, vang rền nhưng chú không hề kiêu ngạo chút nào. Chú đã từ chối chức thủ lĩnh nhưng cuối cùng cũng đành phải chịu trách nhiệm hướng dẫn đoàn tìm nơi ẩn trú ẩn tránh cái giá rét dữ dội mùa đông đang đến.

Đặc biệt hơn, trong cuộc đọ sức với đàn Châu Chấu Voi đã làm ngời sáng lên hình ảnh một Dế Mèn thủy chung trong tình bạn. Đẹp đẽ biết bao hình ảnh Dế Mèn một mình lặn lội giữa cảnh trời đông: gió bấc lạnh buốt, đồng ruộng khô nẻ, khăn gói gió đưa đi tìm Dế Trũi. Xúc động biết bao là tình bạn ấy, thứ tình bạn sướng khổ có nhau, nguy nan không rời bỏ nhau là như vậy.

Tuy nhiên, hình ảnh đẹp đẽ nhất gây xúc động lớn nhất đối với người đọc là Dế Mèn sau cuộc phiêu lưu đầy gian khổ đã trở thành một người chiến sĩ đấu tranh cho hoà bình. Sau cuộc hành trình của mình, Dế Mèn hiểu thêm ra: Tất cả mọi người lao động chân chính hưởng thiện trên mặt đất này đều khao khát cuộc sống hoà bình và hữu nghị. Vậy thì việc gì lại phải có chiến tranh. Sở dĩ như thế là do không hiểu nhau cùng bạn bè của mình, Dế Mèn đã dấn thân đi vào xứ Kiến để bàn bạc giải thích làm ra Kiến chúa hiểu ra mà gác lại những cuộc tân công dồn dập vì hiểu lầm. Việc làm của Dế Mèn đã có kết quả mĩ mãn. Hình ảnh vô cùng cao cả và đẹp đẽ đó là Dế Mèn tay giơ cao chiếc lá tre như nhành ô liu hoà bình ung dung dấn thân vào xứ Kiến, gửi tư tưởng vững chắc của mình vào chính nghĩa, vào việc của mình làm.

Đọc Dế Mèn phiêu lưu ký ai không thấy thú vị dõi theo từng bước đường đầy những cảnh ngộ éo le, sinh động và hấp dẫn. Nhưng lý thú và bổ ích hơn nữa là những bài học mà nhà vần Tô Hoài đã giúp chúng ta rút ra được từ cuộc hành trình của chú dế mới lớn tuy có lúc đáng giận mà cũng thật là đáng yêu mến này.



Câu trả lời:

Cảnh vật u ám sau trận mưa. Gió thổi từng đợt rét buốt. Màn mây xám xịt hé sang một chút để lộ một phần của mặt trời. Đám tang thầm lặng cứ diễn ra. Dân trong làng đều kéo tới. Mục sư Dế dõng dạc đọc bài kinh cầu nguyện cho linh hồn Dế Choắt. Tiếng đọc vừa dứt, mọi người xúm lại quanh một bà cào cào ngất vì quá xúc động. Mèn cứ đứng đó, nước mắt cứ chảy dài trên má cậu ta. Nom cậu ta có vẻ rất buồn. Cậu ta để bông hoa mà mình đã cầm suốt buổi lên mộ Dế Choắt, cầm thêm nắm đất tơi đắp vào rồi đứng lặng rất lâu. Lúc sau, đã có một số người ra về. Dần dần, mọi người ra về hết, chỉ còn Mèn vẫn đứng đó, vẫn khóc thầm. Cậu ta nghĩ thầm: "Choắt ơi! Cậu chết là tại mình. Tại mình tất cả. Tại sao mình ngốc thế. Tại sao mình lại trêu chị Cốc cơ chứ. Mình là đồ hèn. Đồ hèn Choắt ạ. Chỉ vì mình hèn nhát mà cậu chết oan. Tại sao trêu chị Cốc xong, mình lại chạy trốn nhỉ. Sao mình không ở lại nhận lỗi với chị Cốc hoặc có thể đối đầu với chị ấy. Mình là một chàng Dế khoẻ mạnh cơ mà. Choắt ơi! Mình hối hận lắm nhưng muộn mất rồi, muộn mất rồi Choắt ơi!!!…" Dế Mèn lại khóc, xung quanh vắng vẻ đến rợn người. Gió vẫn thổi hun hút, cỏ cây nghiêng ngả. Nước rỏ xuống người Mèn làm bộ áo của cậu ướt sũng. Người Mèn run lên vì lạnh. Cậu ta chuẩn bị ra về thì phải. Hai tay cậu ta giơ lên trời, nói to: “Choắt ơi! Mình không thể đi theo cậu được, đành phải để cậu nằm đây. Hãy yên nghỉ và tha thứ cho lỗi lầm của mình. Tất nhiên mình không xứng đáng được như vậy. Choắt ơi! Những lời của cậu mình sẽ ghi lòng tạc dạ đến hết đời. Mình đã rút ra được bài học đường đời đầu tiên nhưng đã phải trả giá quá đắt. Hãy yên nghỉ Choắt nhé!!!…" Khuôn mặt Mèn nhạt nhoà nước mắt. Cậu ta quay về để lại người bạn của mình đang yên giấc ngàn thu…