Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Đăk Lăk , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 4
Số lượng câu trả lời 186
Điểm GP 34
Điểm SP 370

Người theo dõi (79)

Tiến Tạ
Gia Linh Đỗ
Itsuka
lê huân

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

  Tôi là một người học không mấy giỏi ngữ văn. Các bài kiểm tra của tôi cũng chỉ 6,7 điểm. Tôi rất buồn vì điều đó. Hôm nay là ngày kiểm tra 45' môn ngữ văn. Tôi biết là nếu làm đúng hết phần trắc nghiệm thì tôi cũng chỉ được 5 điểm, bởi tôi rất kém phần Tập làm văn.

  Thời gian đã bắt đầu, tôi lướt nhìn qua và thấy đề văn rất khó. Trong lòng tôi cứ bồn chồn không yên. Một lúc sau tôi bình tĩnh lại, làm từ từ cẩn thận. Tuy vậy nhưng đề Tập làm văn lần này rất khó. Tôi không tự tin về kết quả của mình. Khi nộp bài, tay tôi cứ run bần bật. Tôi rất lo lắng về điểm văn của mình. Những bài kiểm tra lần trước tôi đã kém điểm rồi, tôi không muốn thấy cha mẹ buồn phiền vì tôi nữa.

  Hôm ấy, cô Hoa lôi bài kiểm tra trong túi ra. Mặt cô có vẻ buồn bực. Cô nói:" Điểm của lớp ta lần này rất kém, không có ai được điểm tối đa và điểm thấp nhất là tận 5 điểm". Nghe cô nói, cả lớp xôn xao. Tôi nghĩ chắc là tôi thấp điểm nhất rồi. Cô gọi lớp trưởng lên trả bài. Khi đến lượt tôi, tim tôi đập thình thịch. Tôi ngơ ngẩn nhìn số điểm. Thật không thể tin nổi, đây là điểm của mình ư? Tôi xem lại tên học sinh và đúng là bài của tôi thật. Bài kiểm tra đó tôi được 9 điểm. Chưa bao giờ tôi được điểm cao như thế. Thật sự lúc đó tôi rất vui mừng. Tôi thầm hứa: "Những lần sau mình sẽ cố gắng được điểm cao như thế này".

Chữ in = Đại từ

Chữ in nghiêng = từ láy

Chữ gạch chân = từ ghép

Câu trả lời:

Ai cũng có một người bạn thân của mình, tôi cũng có. Bạn ấy tên là Thương. Nhưng bây giờ tôi không được gặp lại bạn ấy nữa. Mọi chuyện cũng là do tôi chuyển nhà.

Thương và tôi là bạn cùng lớp. Chúng tôi thân nhau từ lúc học mẫu giáo. Lên đến lớp 1, 2, 3 cũng không thay đổi. Tình bạn càng ngày càng thắm thiết. Chúng tôi sát cánh bên nhau, đã vượt qua rất nhiều điều. Dường như giữa chúng tôi không có thứ gì gọi là "bí mật", bởi tôi với Thương thường tâm sự với nhau về mọi điều. Có thể nói tình bạn giữa chúng tôi rất tuyệt vời. Tôi đã từng rất vui trong những năm tháng đó mà. Thậm chí chúng tôi còn nghĩ đến việc sau này sẽ học Đại học cùng nhau, trú tại cùng một phòng trọ và san sẻ mọi điều với nhau. Nhưng mọi chuyện không như chúng tôi mong đợi. Tối hôm ấy, khi nghe bố mẹ nói chuyện với nhau rằng một tháng sau nhà tôi sẽ chuyển đi nơi khác sinh sống, tôi rất sốc. Ngồi trong bàn học mà tâm trí cứ lơ lửng đi đâu vậy. Tôi thẫn thờ người ra và đau lòng. Dòng nước mắt cứ ướt nhoè khắp quyển vở bài tập. Tại sao mọi chuyện lại đột ngột như thế? Không lẽ chúng tôi không được làm bạn, không được gặp nhau và tâm sự với nhau nữa sao? Càng nghĩ, tôi càng khóc. Tôi định sẽ giấu Thương về chuyện này vì sợ Thương sẽ đau lòng. Tôi cứ âm thầm giấu diếm, không nói cho Thương nghe cho đến trước ngày chuyển đi. Tôi không cầm cự nổi nữa. Hôm ấy tôi và Thương hẹn trước cổng trường mẫu giáo. Khi thấy Thương, tôi nghẹn ngào ôm lấy bạn ấy. Thương dịu dàng hỏi tôi: - Sao? Có chuyện gì vậy Chi? Ai bắt nạt Chi? Thương xử cho, đừng khóc...

Tôi nghẹn cổ họng và không nói nên lời...

Tớ...tớ xin lỗi... Tớ phải chuyển đi nơi khác... chúng ta không thể...gặp...

Nghe đến đây, Thương sững sờ. Nhưng rồi bất chợt, Thương vỗ vai tôi:

- Đừng lừa tớ nhé, tớ không tin đâu. Cậu chỉ đang đùa tớ thôi mà... phải không...

Tôi ra vẻ nghiêm túc và nói:

- Thật ra thì tớ đã giấu cậu, tớ xin lỗi vì đã không nói với cậu sớm hơn. Nhưng chuyện này là sự thật. Tớ cũng không chịu nổi nữa...

Thương nghẹn ngùng:

Khi nào cậu đi?

Mai, ngày mai sẽ là lần cuối chúng ta gặp nhau, chúng ta sẽ không thể cùng nhau sẻ chia niềm vui, nỗi buồn nữa... - Tôi đáp.

Thương không nói gì nữa, Thương chỉ ôm lấy tôi và khóc.

Chúng tôi không biết làm gì ngoài im lặng mà khóc.

Sáng hôm sau, ngày tôi chuyển đi. Khi tôi thức dậy thì chiếc xe vận tải đồ đã đến rồi. Tôi còn chưa được gặp Thương lần cuối mà. Bố mẹ bảo tôi chuẩn bị để khởi hành. Khi bước lên xe, cũng là lúc Thương đến. Cậu ấy cười mà mắt hoe hoe nước mắt, nói với tôi:

- Đến đó nhớ sống tốt nhé. Nếu mai này có bạn mới thì không được quên người bạn này nha. 

Tôi khóc:

- Không, tớ không quên cậu đâu. Tạm biệt cậu, cậu cũng đừng quên tớ nha...

Chiếc xe đã khởi hành, nhìn ra sau, tôi vẫn thấy bóng dáng nhỏ bé của Thương đang vẫy tay tạm biệt tôi. Tôi biết Thương không muốn tôi buồn nên tôi không khóc nữa. Đó là lần cuối tôi gặp Thương. Những lần kể lại câu chuyện này, tôi không cầm nổi nước mắt. Khoảng thời gian bên Thương là những khoảng thời gian đẹp nhất. Tôi sẽ mãi mãi không bao giờ quên.

Đây là câu chuyện có thật nha, mong bạn không chê mình viết văn kém. Chúc bạn học tốt nhavui

Câu trả lời:

Anh trai xa nhớ,

Dạo này anh có khoẻ không? Bố đã về chưa anh? Anh sống có tốt không? Anh học hành ra sao rồi? Mọi thứ ổn cả chứ? Ở đây em vẫn ổn, mẹ và bà ngoại ngày ngày ra nương rẫy làm. Còn em thì ra chợ bán hoa quả. Những người ở chợ tốt lắm. Em cũng dần quen với cuộc sống nơi này rồi. Em nhớ anh lắm, anh có nhớ em không? Em chỉ ao ước được trở về cùng với tổ ấm gia đình. Muốn bố, mẹ, anh và em luôn đầm ấm bên bữa cơm gia đình. Mà giờ mỗi người một nơi, em buồn lắm. Anh có giữ lời hứa với em không? anh đừng để những con búp bê xa nhau nhé, em sẽ giận đấy. Ngày đầu tiên về đến quê, em đã khóc nguyên 1 ngày. Bao đêm về em nằm mơ gia đình mình sum vầy, em chỉ muốn những điều đó là sự thật. Nhưng giấc mơ lại chợt tan biến, cảm giác ấy làm em tự dưng bật khóc. Anh cũng thế phải không?. Nhưng bây giờ thì ổn rồi. Ở đó không có em, anh vẫn phải sống cho thật tốt nhé. Áo anh rách thì anh có tự khâu được không?, nếu áo có rách thì anh hãy tìm về đây với em nhé. Em mong mọi thứ đều ổn cả. Em rất muốn gặp anh, đi chơi với anh... Anh ở nơi đó hãy sống tốt và viết thư gửi lại cho em nha. Đừng buồn và đừng khóc nữa... Thôi, thư cũng đã dài rồi. Em xin dừng bút.

Câu trả lời:

...

Khi anh tôi dắt tôi đến trường,tôi nép bên cành cây để lén nhìn mọi vật. Tôi cố đưa mắt nhìn những cảnh vật quen thuộc: những ô ăn quan vẽ trên gạch, những tấm bản tin,... để khắc sâu vào trong tâm trí, biết đâu sau này tôi không được nhìn thấy nữa. Càng nhìn, tôi càng nghẹn ngào, tôi bật khóc thút thít. Đột nhiên, cô Tâm gọi tên tôi, làm tôi giật mình. Tôi bước vào lớp để tạm biệt cô Tâm, bạn bè. Tôi nức nở và không thể nói hết lời. Cô ôm lấy tôi và nói:

- Cô biết chuyện rồi. Cô thương em lắm!

Nói rồi cô quay xuống lớp:

- Bố mẹ bạn Thuỷ bỏ nhau. Thuỷ phải xa lớp ta, theo mẹ về quê ngoại.

Những tiếng "ồ" kinh ngạc vang lên. Cả lớp sững sờ. Mấy đứa bạn thân mà ngày nào cũng sát vai nhau trong mấy năm qua khóc thút thít, các bạn bỏ chỗ ngồi đến nắm chặt tay tôi, tôi cảm động lắm.

Cô Tâm gỡ tay tôi, đi lại phía bục và lấy cây bút cùng với chiếc bút máy nắp vàng rất đẹp, đưa cho tôi và nói:

- Cô tặng em. Về trường mới, em cố gắng học tập nữa.

Dù rất muốn nhận nhưng tôi đặt vội lên bàn, tôi không dám nhận. Tôi nói:

Thưa cô, em không dám nhận... em không được đi học nữa.

Cô sửng sốt và hỏi tôi: 

- Sao vậy?

- Nhà bà ngoại em ở xa trường học lắm. Mẹ bảo sẽ sắm cho em một thúng hoa quả để ra chợ ngồi bán - Tôi trả lời.

Cô giáo tái mặt và nước mắt giàn giụa. Lũ bạn cũng khóc mỗi lúc to hơn. Tôi muốn ôm chặt cô và các bạn cả ngày, tôi không muốn rời xa họ. Nhưng tôi sợ ảnh hưởng đến giờ học, tôi nức nở tạm biệt mọi người.

Rồi anh tôi dắt tôi ra khỏi lớp. Tôi cảm thấy lòng mình đau xót, thật là không thể tin nổi. Tôi thầm ước chuyện này là mơ...

Mình không học tốt văn lắm. Chúc bạn học tốt nhavui.