Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Tĩnh , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 41
Số lượng câu trả lời 1082
Điểm GP 91
Điểm SP 1163

Người theo dõi (200)

74^m ku73
Vũ Quốc Phong
Nhím Ngốc
Thảo Vy

Đang theo dõi (8)

Đàm Ngọc Linh
meo xinh (muvik)
Chu Diệu Linh
Park Chanyeol
EXO
EXO

Câu trả lời:

DÀN Ý

 

MỞ BÀI 

Đến với biển vào thời gian em thích.

THÂN BÀI

1. Không gian chung (trước thời gian em chọn. Ví dụ: Nếu chọn tả cảnh biển vào buổi sáng thì ở phần này là biển vào lúc trời rạng sáng; tả cảnh biển hoàng hôn thi đây là biển đang từ chiều chuyển dịch về tối…).

– Màu sắc, không khí biển (hòa với đất trời).

– Âm thanh sóng biển…

2. Cảnh biển đúng ở khoảnh thời gian đẹp khiến em thích

– Nếu chọn tả cảnh biển, buổi sáng thì chú ý đặc tả một mật trời hồng rạng rỡ mọc lên trên biển như thế nào? Đường chân trời ra làm sao? Biển gần bờ và xa bờ ánh lên dưới nắng như thế nào?…

– Nếu chọn tả cảnh biển, buổi trưa thì chú ý đặc tả sự đứng bóng của măt trời (nếu là mùa hạ), sự dịu dàng của mặt trời trên biển (nêu là mùa thu…) như thế nào? Biển và sóng biếc và bãi cát như thế nào?…

– Nếu chọn tả cảnh biển lúc hoàng hôn thì chắc chắn phải chú ý sự sửa soạn đi ngủ của mặt trời trên biển như thế nào? Cảnh giao thoa giữa chiều và tối của biển ra sao?

– Nếu chọn tả cảnh biển vào đêm trăng thì không thể quên mặt trăng đã nhụộm biển đêm như thế nào?…

(Tùy thời gian em chọn để chú ý miêu tả cảnh biển cho phù hợp và độc đáo).

3. Sinh hoạt trên biển

– Chọn góc nhìn, điểm nhìn từ em để phác tả (ít thôi nhưng phải sinh động) sinh hoạt trên bờ, dưới biển (người dân chài, người đi tắm biển, .).

– Em và biển nô đùa, tâm tình…

KẾT LUẬN

Mọi người yêu thích biển với tâm trạng của mình.

(Vận dụng dàn ý chung cho hai đề, với hai thời điểm khác nhau).



 

Câu trả lời:

Umthanghoa

Câu trả lời:

Đây là một bài tả một cảnh đẹp ở Quy Nhơn, vậy nên bạn có thể tham khảo nhé chứ đề bạn cho khó quá: ( bài này cũng tả cảnh biển)

Quy Nhơn là một trong những thành phố du lịch nổi tiếng miền Trung. Nơi đây có những vẻ đẹp tuyệt mĩ làm xao xuyến lòng người như tháp  Đôi có từ lâu đời hay cầu Thị Nại duyên dáng nối liền dải đất Quy Nhơn-Nhơn Hội…và tất nhiên không thể không kể đến khu du lịch Ghềnh Ráng mang vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa nên thơ.Khu du lịch từ lâu đã trở thành biểu tượng của thành phố Quy Nhơn xinh đẹp.    Ghềnh Ráng là một quần thể sơn thạch chạy sát tới biển, nằm cách trung tâm thành phố chừng 2km về phía nam. Du khách có thể đến đây bằng nhiều phương tiện khác nhau như ô tô, mô tô hay thuyền… Nơi đây đá chất ngổn ngang tạo thành hang, thành gành quanh năm vui đùa với sóng biển.   Khi bước vào khu du lịch Ghềnh Ráng, du khách có dịp đi viếng mộ của nhà thơ “đây thôn Vĩ Dạ” Hàm Mặc Tử nằm trên đồi thi nhân. Con đường dẫn lên đời được lát đá hoa cương nhẵn bóng rợp bóng cây xanh. Nơi an nghỉ của nhà thơ được xây thành gò cao, lưng dựa vào núi. Đó không chỉ đơn thuần là một kiến trúc xinh đẹp ở vào vị trí đắc địa của danh thắng mà hơn thế còn là nơi tưởng niệm một danh nhân. Nhà thơ mãi được yên nghỉ trong vòng tay chở che của chúa trời.   Cách đồi thi nhân không xa là khu vui chơi, bán đồ lưu niệm.Khu vui chơi nghe có gì đó hiện đại. Có lẽ mọi người nghĩ đó giống như các công viên với đủ các trò chơi như xe điện đụng, đu quay…Nhưng không, ở đây chỉ có khu trò chơi dân gian với những trò chơi rất thú vị mà mỗi chúng ta đã từng chơi khi còn nhỏ hay có lẽ chưa từng biết đến những trò chơi rất giản dị, mộc mạc có từ xa xưa này. Du khách có cơ hội đùa vui với chiếc xích đu được làm từ tre, ngồi trên chiếc bập bênh rất ngộ. Những chú trâu được làm từ rơm, chiếc xe kéo mộc mạc điểm tô thêm cho khung cảnh nên thơ trên nền cỏ xanh mướt. Cảnh nên thơ vì lòng người cũng đang bang khuâng, xao xuyến.Nghệ sĩ Dzũ kha dung chiếc bút lửa để viết nên những dòng thơ sâu lắng, thắm đượm suy tư của nhà thơ Hàn Mặc Tử. Chúng ta lại có dịp hiểu thêm về nhà thơ lớn của vùng đất Bình Định, về vẻ đẹp sâu sắc ẩn chứa trong văn chương.“Trời sáng trăng,sáng khắp mọiTôi đương cầu nguyện cho trăng tôi Tôi lần cho trăng một tràng chuỗiTrăng mới là trăng của rạng ngời"Có  lẽ thật đáng tiếc khi không thăm thú bãi tắm Hoàng Hậu khi đến khu du lịch. Đây là nơi dành riêng cho Nam Phương Hoàng Hậu tắm mát khi có dịp kinh lý cùng vua Bảo Đại về vùng đất Quy Nhơn nên người dân nơi đây gọi bãi tắm với cái tên thân thương: bãi tắm Hoàng Hậu. Nơi đây có vô vàn những viên đá tròn tròn, nhẵn như những quả trứng. Những quả trứng đá ấy ngày ngày phơi mình dưới cái nắng vàng óng ả, tắm mát  dưới làn nước trong vắt, mát rượi. Phía trước bãi là bức tường đá thiên nhiên oai hùng che chắn sóng nên dù là một bộ phận của biển Đông, bãi tắm không có những con sóng lớn dữ dội vỗ bờ như muốn cuốn đi tất cả những gì có trên bờ. Đến với bãi tắm, du khách sẽ có cảm giác thích thú khi đặt nhưng đôi chân trần lên những “quả trứng đá” hay vùng vẫy trong khung cảnh thiên nhiên thơ mộng “nước trời một sắc”, nơi đá và biển quấn quýt bên nhau tạo nên vẻ đẹp riêng cho vùng đất đấy dấu ấn lịch sử.    Từ  Ghềnh Ráng, ta có thể phóng tầm mắt nhìn khắp xung quanh khu du lịch.  Nếu phía nam như một bức tranh sơn thủy hữu tình với những dãy núi xanh dựng thành từng lớp chạy dọc theo bờ biển thì phái bắc là bãi biển Quy Nhơn dài rộng, quanh năm ào ào sóng vỗ với những hàng phi lao khẽ đẩy mình đung đưa theo làn gió biển mát lạnh, với những cánh chim hải âu vui đùa tren đàu ngọn sóng. Thành phố Quy Nhơn hiện lên với nhà cửa san sát. Quay mặt ra biển Đông là biển cả bao la một màu xanh biếc. Cuộc sống nơi đây thật nhộn nhịp. Từng dòng người, dòng xe vội vã chạy đua với thời gian. Hướng theo phía đông bắc là bán đảo phương mai, án ngữ cửa Thị Nại như một tấm bình phong khổng lồ. Hoàng hôn, Ghềnh Ráng chìm trong màu tím buồn của buổi chiều ta, có nét gì đó đượm buồn. Buổi đêm, ánh đèn điện rực rỡ, phía trên là những dòng xe lao vun vút trên con đường Quy Nhơn-Sông Cầu làm Ghềnh Ráng trông thật năng động, hiện đại.    Ngày nay khi đến thăm quan cảnh đẹp ở Quy Nhơn, du khách không thể không đến thăm khu du lịch Ghềnh Ráng như tìm đén một thắng cảnh, một bức tranh sơn thủy hữu tình do thiên nhiên và bàn tay khéo léo của con người tạo nên.

Câu trả lời:

DÀN Ý 1.    Mở bài: –    Người mẹ có vai trò đặc biệt lớn lao đối với con cái. –    Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất. –    Bài văn Mẹ tôi trích từ cuốn Những tấm lòng cao cả của nhà văn Ét-môn-đô đờ A-mi-xi là bài học sâu sắc, thấm thìa về đạo làm con. 2.    Thân bài: *    Lỗi lầm của En-ri-cô: + Ham chơi hơn ham học. + Thiếu lễ độ với mẹ khi cô giáo đến thăm nhà. *    Thái độ của bố trước lỗi lầm của con trai: + Buồn bực vì cảm thấy sự hỗn láo của con như một nhát dao đâm vào tim mẹ. + Tức giận vì đứa con trong phút nông nổi đã quên công lao sinh thành dưỡng dục của mẹ. + Nhắc lại cho con nhớ công lao to lớn và tình thương yêu, đức hi sinh cao cả của mẹ… + Muốn con hiểu ra lỗi lầm của mình và xin lỗi mẹ, hứa sẽ không bao giờ tái phạm. *    Lời khuyên thấm thía của người cha: + Khuyên con hãy nhớ rằng không ai có thể thay thế được người mẹ đã sinh thành và nuôi dưỡng mình nên người. + Nhắc cho con nhớ: Tình thương yêu, kính trọng cha mẹ là tình cảm thiêng liêng. Thật đáng xấu hổ và nhục nhã cho kẻ nào chà đạp lên tình cảm đó. + Yêu cầu con phải xin lỗi mẹ bằng thái độ thành khẩn và cầu xin mẹ hôn con để cho chiếc hôn ấy xóa đi dấu vết vong ân bội nghĩa trên trán con. + Khẳng định: Bố rất yêu con nhưng thà rằng bố không có con, còn hơn lá thấy con bội bạc với mẹ. 3.    Kết bài: –    Bài văn được thể hiện dưới hình thức một bức thư bố gửi cho con. Giọng điệu vừa nghiêm khắc, vừa ân cần, tha thiết. 

–    Bài văn đề cập đến đạo làm con. Kính yêu, biết ơn cha mẹ là biểu hiện cụ thể của lòng hiếu thảo, là thước đo phẩm giá của mỗi con người.

Câu trả lời:

Quê nội của Bác:

Quê nội của Bác - làng Kim Liên xưa có tên là trại Sen, sau này gọi là làng Sen. Đây là nơi còn lại những di tích quý giá về gia đình của Bác và là nơi hoạt động thuở thiếu thời của Người.

Ngày 14/6 năm Đinh Hợi này là chẵn 50 năm ngày Bác Hồ về thăm quê lần thứ nhất, cũng là ngót 100 năm từ ngày Bác rời quê hương làng Sen bôn ba đi khắp góc bể chân trời. Buổi sáng ngày tháng sáu ấy trời nắng chan hoà. Những tia nắng như cùng reo vui chiếu rọi lên từng nét mặt chan chứa vui sướng tự hào cuồn cuộn đổ về Nam Đàn, về Kim Liên.

Bác kia rồi! Trong bộ quần áo ka ki bạc màu, đôi dép cao su mòn gót, Bác tươi cười vẫy chào nhân dân. Cả rừng người hò reo mừng đón Bác. Một đồng chí lãnh đạo tỉnh Nghệ An trịnh trọng mời Bác đi vào nhà khách mới được xây cách đấy không lâu, nhưng Bác ngăn lại:

- Tôi xa nhà, xa quê đã lâu nay mới có dịp trở về, tôi phải về thăm nhà tôi trước đã. Nhà tiếp khách là để dành cho khách, tôi có phải là khách đâu!

Nói rồi Bác rẽ đi về lối nhà mình. Đến trước chiếc cổng tre dẫn lối đi vào nhà ngang thấy hàng chữ ghi trên tấm bảng nhỏ “nhà Bác Hồ”, Bác quay lại bảo với mọi người:

- Đây là nhà Cụ phó bảng chứ có phải là của Bác Hồ đâu!

Đúng vậy. Ngôi nhà gỗ 5 gian lợp tranh là của dân làng Kim Liên xuất quĩ công mua và dựng mừng quan đại khoa Nguyễn Sinh Sắc vừa thi đậu Phó bảng khoa thi Hội năm Tân Sửu 1901. Người anh của Cụ là Nguyễn Sinh Trợ cùng bỏ tiền dựng 3 gian nhà nhỏ dùng làm nhà ngang, mừng người em sắp vinh qui bái tổ.

Bác đứng tần ngần, nhìn bao quát 2 ngôi nhà, sân vườn. Khi nghe tiếng người cán bộ hướng dẫn mời Bác đi vào nhà, Bác ngập ngừng trong vài thoáng rồi thong thả đi dọc theo hàng rào bước đến góc vườn rẽ phải, theo hàng rào dâm bụt đi thẳng vào sân:

- Các chú mở lối đi vừa rồi là sai, cổng nhà Cụ Phó bảng ở hướng đông này chứ!

Bác dừng lại giữa sân, như muốn thu toàn bộ cảnh quan vào đôi mắt. Người chỉ cho những người đi theo đâu là nơi trồng cây ổi, chỗ nào có cây thanh yên đã mọc trên mảnh vườn xưa của nhà Bác. Bác đi vào nhà lớn, đi hết năm gian, đi đến đâu Bác chỉ cho mọi người vị trí đặt, để các đồ vật theo ký ức của Người.

Ở gian thứ nhất có kê bộ phản lớn làm nơi cụ Nguyễn Sinh Sắc tiếp khách. Chính tại nơi đây, Nguyễn Sinh Cung đã được nghe không ít cuộc đàm đạo của các chí sĩ yêu nước, những người đồng chí hướng với thân phụ mình. Bàn thờ được đặt ở gian thứ 2. Chiếc bàn thờ này không có chân mà nó được đỡ trên 2 tấm gỗ đóng ống vào cột nhà. Bàn thờ là một tấm liếp bằng nứa trên trải chiếu mộc. Đồ thờ đều làm bằng gỗ mộc không sơn son thiếp vàng.

Gian thứ 3 được quây kín thành một gian buồng giành cho chị gái bác là Nguyễn Thị Thanh tức Bạch Liên. Gian thứ 4 giành riêng để Cụ Phó bảng đọc sách, nghỉ ngơi. Ngoài bộ phản còn có một cái án thư. Gian thứ 5 cũng được kê một bộ phản dành riêng cho 2 anh em Nguyễn Sinh Khiêm và Nguyễn Sinh Cung. Bác chỉ cho mọi người biết chiếc võng đay được mắc ở đâu, cái rương gỗ đựng thóc kê ở vị trí nào, cái tủ 2 ngăn đựng chén bát được đặt ở đâu... Đi hết nhà lớn, Bác bước xuống nhà ngang, ngày trước dùng để nấu nướng và để đồ.

Bác lại đi ra sân, đứng ngắm lại ngôi nhà đã gắn bó một giai đoạn rất quan trọng trong cuộc đời Bác. Ngôi nhà này là một kỷ vật chứng kiến quá trình lao động, học tập và trưởng thành từ năm mười một tuổi đến năm mười sáu tuổi của Bác, là nơi ghi dấu những cảm xúc đầu tiên về lòng yêu nước, về nhận thức xã hội và ghi dấu những hoạt động cứu nước bước đầu của Người.

Đã 50 năm trôi qua, những ai được vinh dự có mặt trong giờ phút thiên liêng của buổi sáng ngày 14/6/1957, hẳn không quên lời Bác:

- Tôi xa quê đã 50 năm rồi. Thường tình người ta xa nhà, lúc trở về thì mừng mừng tủi tủi. Nhưng tôi không tủi mà chỉ thấy mừng. Bởi, khi tôi ra đi, nhân dân ta còn nô lệ, bị bọn phong kiến đế quốc đè đầu cưỡi cổ. Bây giờ tôi về thì đất nước đã được giải phóng, nhân dân đã được tự do.