Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Tĩnh , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 41
Số lượng câu trả lời 1082
Điểm GP 91
Điểm SP 1163

Người theo dõi (200)

74^m ku73
Vũ Quốc Phong
Nhím Ngốc
Thảo Vy

Đang theo dõi (8)

Đàm Ngọc Linh
meo xinh (muvik)
Chu Diệu Linh
Park Chanyeol
EXO
EXO

Câu trả lời:

 

"Mẹ là đọt mía ngọt ngào, mẹ là nải chuối, buồng cau, mẹ là tiếng dế thâu đêm, là ánh trăng soi đường cho con khi con lạc lối. Thật tự hào trên đời này ta có mẹ".Và thật vui sướng biết bao khi tôi luôn nhìn thấy nụ cười của mẹ nở trên môi.
Đâu phải lúc nào mẹ cũng cười. Nhưng tôi vẫn nhớ như in lời ba nói :' Lúc con sinh ra mẹ đã cười rất tươi...". Tôi biết khi đó mẹ mệt mỏi như thế nào nhưng vẫn cố nở một nụ cười vì mẹ đã sinh ra một sinh linh bé bỏng hay bởi mẹ vui sướng chăng. Tôi cũng không biết nữa nhưng chắc chắn rằng nụ cười đó là nụ cười hạnh phúc của mẹ. Rồi ai cũng gặp khó khăn: Khi tập lẫy, tôi cảm thấy lật được người lên là rất khó, mẹ cười, cho dù lúc đó tôi chưa cảm nhận được gì mẹ vẫn khích lệ:"Cố lên con, mẹ tin con sẽ làm được". Hay là lúc biết bò, biết đi, mẹ đặt tôi xuống đất nắm lấy tay tôi dẫn tôi đi những bước đi đầu đời, tôi ngẩng lên nhìn mẹ vui sướng như muốn nói: " Con đi được rồi mẹ ơi". Mẹ nở 1 nụ cười mãn nguyện như chúc tôi thành công. Tôi biết nói, câu đầu tiên mà tôi gọi là :" Mẹ". Mẹ cười, chao ôi
Nụ cười ấy thật đẹp và quan trọng đối với tôi biết nhường nào.
Vậy là sự trưởng thành của tôi theo sau là nụ cười mẹ như những ngày nào tôi vào lớp 1. Ngày khai trường đã đến, mẹ đưa tôi đến rất sớm để làm quen với trường lớp. Ân tượng đầu tiên của tôi là trường mới đẹp làm sao! Lớp 1A hiện dần trong mắt tôi 1 cách quen thuộc biết chừng nào....Đang miên man nghĩ, tiếng trống trường như đánh thức tôi. Nỗi sợ hãi, lo lắng bao trùm lên tâm trí tôi, mẹ cười "Kìa con vào lớp đi, cứ đi đi mẹ sẽ luôn ở bên con". Và mẹ thật tuyệt trong mắt tôi.
Những khi bị điểm kém, những lần nói dối mẹ, trốn đi chơi, mẹ đã khóc có lẽ mẹ thất vọng về tôi nhiều lắm. Nhưng mẹ lại cười để an ủi, khích lệ vì mẹ biết tôi cũng rất buồn:" Đừng lo con chỉ cần con cố gắng thôi " . Nụ cười ấy như làm tôi thêm quyết tâm, cố gắng: " Mẹ ơi con sẽ cố gắng nữa để nụ cười của mẹ luôn đọng mãi trên môi và con hứa con sẽ không làm mẹ buồn nữa đâu vì nụ cười của mẹ luôn bên cạnh con khi con cần phải không mẹ"
Nụ cười của mẹ luôn giúp tôi có thêm nghị lực, che trở cho tôi. Và nụ cười ấy là suối nguồn yêu thương là bến đỗ tâm hồn của cuộc đời con mãi mãi.

Câu trả lời:

… Mùa đông…gió rít từng hồi lạnh buốt…Ai cũng mặc áo bông mà vẫn cứ xuýt xoa. Nhật ký nè ! Mình mới có một “trải nghiệm” hết sức thú vị. Mình nhận thấy mùa đông không khó gần như mọi người vẫn tưởng mà ngược lại…mùa đông mang đến tình yêu thương giữa con người với… con người. Sáng nay, dậy muộn, mùa đông mà, mình toàn “ngủ nướng” thôi ! Mình bước vội khỏi nhà, mẹ chạy theo đưa mình chiếc áo khoác cùng một nụ cười thật tươi. Và khi ấy, vẫn bầu trời xám xịt, vẫn cơn gió lạnh lẽo mà sao mình cảm thấy ấm áp vô cùng bởi nụ cười của mẹ…

Mẹ ơi ! Mẹ có biết nụ cười của mẹ có ý nghĩa với con biết nhường nào không ? Trong bài văn tả mẹ, con đã viết : nụ cười của mẹ tựa như bông hoa mùa xuân đang chúm chím hé nở, nhưng ngay lúc này đây con lại cảm thấy nụ cười ấy không chỉ là bông hoa mà nó còn như ánh mặt trời sưởi ấm tâm hồn con. Hồi nhỏ, con nghe bố kể rằng : lúc con chào đời, mẹ đã nở một nụ cười thật mãn nguyện và khi ấy mẹ đã khóc. Lúc đó, con còn quá ngây thơ và hỏi bố : “Tại sao mẹ vui mà lại khóc hả bố ?” Bố đã trả lời con rằng : Mẹ khóc vì mẹ tự hào vì đã đem đến “một đoá hồng” rực rỡ cho cuộc đời, còn mẹ cười vì mẹ tin “thiên thần vừa chào đời” sẽ không làm bố thất vọng. Nghe bố nói con chỉ hiểu đơn giản : Nụ cười của mẹ đã đánh dấu một kỷ niệm quan trọng của đời con và sẽ mãi dõi theo con trên bước đường đời. Khi con chập chững những bước đi đầu tiên, một nụ cười đầy hy vọng đã nở trên đôi môi của mẹ, giúp con tự tin hơn trên con đường cuộc sống. Hồi ấy, nếu có người hỏi còn rằng : “Người mà con yêu nhất là ai ?” thì con chỉ biết nói : “Con yêu mẹ nhất trên đời”, bố đã chẳng ghen tị khi nghe con nói đó sao ?

Lớn hơn một chút, con đã ngắm nhìn mẹ và nhận thấy : … Khi mẹ cười, đôi mắt mẹ lonh lanh, dường như ánh sáng hào quang đang rọi vào trong con, khiến con cứ muốm ngắm mãi thôi. Con đã hỏi mẹ : “Mẹ có yêu con không ?” . Mẹ trả lời : “Yêu nhiều lắm, vì con là “nàng công chúa nhỏ” của mẹ mà ! Ngốc ạ !”

Con đến trường, cô giáo dạy con những nét chữ đầu tiên và con đã ngồi suốt cả buổi tối chỉ để viết thật đẹp chữ “MẸ”, vì con biết khi nhìn thấy nó mẹ sẽ cười, điều đó khiến con cảm thấy hạnh phúc. Ở trường con bị ngã nhưng con không khóc vì sợ bị bạn bè gọi là “Mít ướt”. Về nhà, nhìn thấy mẹ, chẳng hiểu sao nước mắt con cứ thế tuôn trào, hình như con làm nũng mẹ vì ở bên mẹ con luôn tìm được sự chở che và thấy mình nhỏ bé làm sao.

Lúc con được điểm cao, thật lạ, mẹ chỉ cười chứ không khen con, trong lòng con luôn có câu hỏi “Vì sao ?” Giờ đây, con đã đủ lớn để hiểu : Mẹ cười để chia sẻ niềm vui cùng con và khích lệ con tiến bộ, mẹ không khen con vì mẹ sợ con gái của mẹ “kiêu”. Và có lẽ, đôi lúc con cũng có chút kiêu căng thật, mẹ vẫn bảo chẳng có ai hoàn hảo mà. Nhưng con biết, con có quyền ngẩng cao đầu và tự hào vì con có một người mẹ thật tuyệt vời.

Khi con lên lớp năm, đi thi, giải mà con đạt được không cao, điều đó khiến con cảm thấy buồn, buồn vì công sức mình bỏ ra không được đền bù xứng đáng. Lúc ấy mẹ vẫn cười với con nhưng con biết mẹ đang buồn khi thấy con khóc nức nở. Nụ cười của mẹ khi ấy như bàn tay diệu kì nâng đỡ tâm hồn con và giúp con vượt qua khó khăn. Rồi đến khi con đạt giải cao, con lại nhìn thấy nụ cười của mẹ - một nụ cười đầy mãn nguyện. Niềm vui của con được nhân lên nhiều lần. Bên mẹ, con luôn tìm được tình yêu thương, tìm được sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn. Con chẳng biết nói gì ngoài ba tiếng : CON – YÊU - MẸ . Nếu mẹ là cây lớn toả bóng mát thì con chỉ muốn là bông hoa nhỏ dưới gốc cây để mãi được mẹ yêu thương.

Nhiều khi con nghĩ : Con chẳng muốn lớn, bởi khi con lớn lên, mẹ đâu còn ôm con, mẹ đâu còn kể chuyện cổ tích cho con nghe nữa. Nhưng bây giờ, con có thể hiểu : con phải lớn, phải lớn thật nhanh để đền đáp công ơn của mẹ, để nụ cười của mẹ mãi tười tắn trên môi… Mẹ có biết, mỗi khi mẹ về quê, chỉ hai, ba ngày thôi nhưng con vẫn cảm thấy thật trống trải. Một điều thật giản dị mà con nhận thấy : Con không thể thiếu mẹ, không thể thiếu nụ cười của mẹ…

Mẹ ơi ! Con đã biết con cần phải làm gì để nụ cười luôn nở trên đôi môi của mẹ. Mẹ hãy tin con – tin vào “thiên thần” mà cách đây mười hai năm – sáu tháng mẹ đã nở một nụ cười mãn nguyện để chào đón. Mẹ ơi ! “Con dù lớn vẫn là con của mẹ - Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con”…

Câu trả lời:

 

I/ MB:
1) Những đặc điểm của cây dừa
- Giới thiệu đối tượng: cây dừa - loài cây em yêu.
- Tình cảm: dừa là người bạn thân nơi quê hương.
II/ TB:
- Thân cây cao vút -> Ngừơi vệ sĩ hiên ngang gìn giữ bình yên cho bầu trời quê hương.
- Dáng nghiêng nghiêng ra bờ nước -> Cô thôn nữ dịu dàng duyên dáng.
- Tán lá xanh mướt thả dài, khẽ đu đưa trong làn gió mát -> Phát ra những âm thanh xào xạc vui tai -> Bài ca bất tận, bản nhạc ko có nốt nhạc cuối cùng.
- Vị dừa ngọt, tinh khiết -> Thấm nhuần vào lòng ngừơi -> Hương vị, hơi thở của quê hương.
2) Cây dừa trong cuộc sống của con người:
- Có mặt ở khắp nơi (thân cây làm cột nhà vững chãi, chiếc gáo dừa thân thuộc, đôi đũa ăn cơm bình dị, nhịp cầu dừa bắc qua con mương...) -> Có cảm gáic thân quen như người bạn gắn bó, bền chặt.
- Hương vị đậm đà trong nhiều món ăn của quê hương.
- Vật liệu làm nên những món quà thủ công xinh xắn -> Gợi nỗi nhớ quê hương của kẻ xa quê.
3) Cây dừa trong cuộc sống của em:
- Gắn bó với những kỉ niệm tuổi thơ (lúc ông còn sống, những lần rãnh rỗi, em và ông lại có những trò chơi dân gian thú vị bên gốc dừa).
III/ KB:
- Khẳng định: Cây dừa là hồn quê -> Một hình tượng đẹp đẽ của quê hương thân yêu.
- Em sẽ làm gì nếu về quê hương, thăm cây dừa.

Câu trả lời:

Tôi bắt đầu bài viết của mình bằng một câu danh ngôn về tình bạn, hơi lạ phải không “bạn”? Tuy nhiên, hai câu đó chính là những kinh nghiệm quý báu, chính là những trải nghiệm đáng giá của tôi sau khi trải qua rất nhiều vụ giám định, khó khăn có, suôn sẻ có, đơn giản có, phức tạp cũng có.

Trước khi viết về nội dung chính, tôi xin được tự giới thiệu qua về mình. Tôi tên là Phạm Ngọc Nhân, sinh năm 1981 hiện đang công tác tại Phòng giám định 3, Vinacontrol Đà Nẵng, phòng giám định 3 hay còn gọi là phòng hàng hải, tức công việc chính của chúng tôi là giám định về hàng hải như mớn nước, khối lượng hàng lỏng tại tàu, kho như xăng, dầu, gas, nhựa đường, tổn thất hàng hóa,.. Tôi bắt đầu công tác tại Vinacontrol Đà Nẵng từ tháng 8 năm 2006, đến nay chừng đã gần sáu năm. Từ một anh chàng mới chập chững vào đời, vào nghề, tôi đã trưởng thành qua thời gian, trở thành một giám định viên độc lập, dày dặn kinh nghiệm, xông pha công tác nhiều nơi, tham gia vô số những vụ giám định. Trải qua cả một quá trình, tôi đã đúc rút được những kinh nghiệm quý báu, một tình bạn tốt giữa các giám định viên và cả lãnh đạo sẽ là nguồn sức mạnh to lớn giúp bạn nhanh trưởng thành nếu bạn mới vào nghề, giúp bạn nhanh cứng cáp và hoàn thành tốt các vụ giám định được giao.

Một tình bạn cũng giống như một cái cây, phải được chăm bón, tưới cây, tỉa lá, bón phân..., nhờ vậy mà cây sẽ lớn lên, xum xuê, cho ra trái ngọt lành. Ở phòng giám định của chúng tôi, khi thực hiện các vụ giám định mớn nước hay khối lượng hàng lỏng tại tàu, chúng tôi thường tổ chức thành nhóm từ 2 đến 3 người. Công việc của mỗi người đều yêu cầu phải làm một cách cẩn thận, tỷ mỷ và có tay nghề, công việc của ai cũng mang tính quan trọng như nhau bởi vì chỉ cần một khâu xảy ra sai sót thì sẽ ảnh hưởng ngay đến kết quả giám định, do đó các giám định viên phải tin tưởng lẫn nhau thì mới tin vào kết quả giám định của nhau được. Trải qua rất nhiều vụ giám định khó khăn và phức tạp, tình bạn giữa chúng tôi ngày càng phát triển, dần dần trao gởi niềm tin cho nhau vì thế hiệu quả công việc càng tốt dần, tình cảm cũng ngày càng tốt lên, mọi người ngày càng hiểu nhau hơn.

Một đặc trưng khác của công việc chúng tôi thường làm là khi thực hiện các vụ giám định dăm gỗ, chúng tôi đi theo đội từ 5 đến 6 người, cùng ở lại tại nhà máy hoặc bến cảng, cùng ăn chung, ngủ chung, sinh hoạt chung với nhau từ khi tàu bắt đầu xếp hàng cho đến khi tàu xếp xong hàng, mà thông thường có thể kéo dài từ 5 đến 6 ngày hoặc dài hơn nếu hai hoặc ba tàu liên tiếp. Chỉ khi ở chung với nhau lâu mới hiểu tính tình nhau, thói quen, sở nguyện của nhau. Vì đi làm xa nên không phải mọi việc đều suôn sẻ, có lúc có người đau ốm, mệt mỏi, có lúc vui, lúc buồn ... nhưng mọi người luôn quan tâm chăm sóc lẫn nhau, tuy mệt nhọc hơn một chút nhưng trong lòng đều thấy vui vẻ.

Ngoài ra, còn một nhân tố nữa rất quan trọng đó là “Tiếng cười”. Tiếng cười có khả năng gắn kết mọi người và gián tiếp làm tăng hiệu quả công việc. Trong những chuyến công tác xa và dài ngày như vậy, chúng tôi đã có dịp ngồi lại với nhau, cùng giao lưu, cùng đàn hát, tiếng cười nói rôm rả không dứt. Cho dù không phải mọi việc lúc nào cùng đều suôn sẻ, nhưng nhờ những khoảng thời gian gắn bó cùng nhau mà đến khi gặp khó khăn mọi người đều sẵn lòng góp sức, góp tấm lòng, đoàn kết để thực hiện những vụ giám định đạt kết quả tốt, chính xác, kịp thời và làm hài lòng cả bên mua và bên bán.

Đối với kinh nghiệm của riêng tôi, yếu tố “Lãng mạn” cùng là một điều làm nên sự thi vị cho công việc giám định vốn có khá nhiều áp lực và căng thẳng, Những khi giám định tàu vào lúc khuya, có thể bạn sẽ bắt gặp cảnh mặt trăng sáng trong bên cầu cảng. Những khi tàu xong hàng vào buổi sớm, bạn có thể được ngắm cảnh mặt trời mọc trên biển, buổi bình minh trên tàu. Hay những buổi hoàng hôn, mặt trời lặn đỏ rực một khoảng trời. Và một đặc ân tôi luôn được nhận đó là những làn gió biển tươi mát.

Sống trong những đặc ân như vậy, giữa vòng tay bạn bè của bao người, đồng nghiệp, lãnh đạo và có cả khách hàng, tôi thấy mình có trách nhiệm giữ gìn và nuôi dưỡng, cũng như mở vòng tay cho lớp giám định viên trẻ hơn.

Tôi xin được kết lại bằng câu nói của Lê Nin: “Chân thật và thẳng thắn là bước đầu cần thiết làm nảy nở củng cố mối quan hệ bạn bè”