Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hưng Yên , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 7
Số lượng câu trả lời 1305
Điểm GP 249
Điểm SP 1364

Người theo dõi (290)

Đang theo dõi (74)


Câu trả lời:

Hiện nay, thanh thiếu niên chúng ta rất ham mê chơi một trò đó là điện từ. Một trò chưi giết thời gian làm ta sao nhãng học tập và còn phạm rất nhiều sai lầm khác. Điện từ là một trò chơi giải trí trên máy tính, nó có màu sắc hài hòa, âm thanh vui nhộn, hình ảnh sắc nét làm người chơi cảm thấy thích thú và bị lôi cuốn theo. Những người nghiệm điện tử thường có những biểu hiện sau: hay nói dối, không tập chung học, đầu óc chỉ nghĩ đến điện tử, kết quả học tập kém... Nguyên nhân do các bạn bị những kẻ khác rủ dê vì không làm chủ được chính mình nên đã chạy theo những thứ vô bổ. Nguyên nhân thứ hai là do các bạn muốn thể hiện rằng mình giỏi hơn các bạn khác và càng chơi sẽ càng cảm thấy thích thú sinh ra nghiện điện tử. Nguyên nhân thứ ba là do các bạn chán học, nghĩ mình là người học dốt, có học nữa cũng chẳng tác dụng gì nên đã nghĩ đến điện tử là trò giải trí cho mình. Chơi điện tử đâu phải là không có ích cho chúng ta, nó cũng giúp ta tìm hiểu thêm thông tin, giúp ta giải trí sau những giờ học căng thẳng, giúp ta hoạt động bộ não... nhưng bên cạnh đó nếu ta không chơi đúng trò, không biết sắp xếp thời gian chơi thì nó có hại rất lớn đối với người chơi. Nếu chúng ta bỏ học để lấy thời gian đi chơi điện tử thì điều này thực sự không có ích gì cho chúng ta, bỏ học chơi điện tử sẽ làm chúng ta mất bài, mất vở cuối năm kết quả học tập kém. Nhiều bạn học sinh đã nói thầy cô, bạn bè rằng mình bị bệnh nên nghỉ học để đi chơi điện tử. Hành vi này đã vi phạm đạo đức của một người học sinh. Nếu thày cô phát hiện thì chúng ta sẽ bị hạ hạnh kiểm và làm mất lòng tin của mọi người đối với mình. Nếu chúng ta học hành giỏi dang sẽ có một tương lai sáng ngời, công việc ổn định như vậy học sẽ có lợi cho chính mình và chính bản thân mình được hưởng thành quả đó. còn nếu chúng ta chơi điện tử giỏi liệu có giúp cho chúng ta kiếm ra tiền không? có giúp mình học giỏi hơn không? có cho chúng ta cuộc sống ổn định không? Câu trả lời tất cả đều là không, nó chỉ giết thời gian của chúng ta mà thôi: thời gian sẽ chẳng đợi chờ một ai hết, nó qua đi rồi ta sẽ không bao giờ tìm lại được và có hối hận cũng không kịp. Vì vậy, mỗi học sinh chúng ta phải suy nghĩ kĩ trước khi làm một cái gì và xác định rõ mục đích của một người học sinh. Chơi điện tử không chỉ làm tốn thời gian của chúng ta mà nó còn làm tốn cả tiền bạc cảu bố ẹ. Hàng ngày bố mẹ chúng ta vát vả đi làm kiếm tiền nuôi chúng ta ăn học nhưng chúng ta lại mang công sức ấy của bố mẹ đi chơi điện tử. Liệu làm như vậy có sứng đáng không? Tại sao chúng ta lại không biết nghĩ cho bố mẹ vất vả cực nhọc mà chúng ta chỉ nghĩ cách nói dối bố mẹ để lấy được tiền đi chơi điện tử. Mỗi khi bố mẹ gọi điện hỏi chúng ta đang ở đâu thì câu trả lời nói dói mà học sinh nào cũng đã tưng nói là 'con đang đi học'. Nhưng thực ra chúng ta lại đang ngồi học trong quán điện tử. Khi chúng ta nói rằng 'con đang đi học' thì có bộ mẹ nào tra khảo đủ điều và không tin tưởng chúng ta không? vâng thực sự là không, bố mẹ luôn tin tưởng và yêu thương chúng ta. vì thế, chúng ta phải làm sao cho xứng đáng với sự quan tâm đó. Đã có rất nhiều trường hợp các bạn học sinh không có tiền chơi điện tử đã sinh ra tính ăn trộm ăn cắp dẫn đến vi phạm pháp luật. Bố mẹ chúng ta cũng bị mang tiếng là người đẻ con ra không dạy được con. Để khắc phục nghiện điện tử thì mỗi chúng ta cần phải có ý thức hơn, tự biết sắp xếp thời chơi sao cho hợp lý, phải chú tâm đến việc học nhiều hơn và bố mẹ cũng cần quan sát kĩ đến con cái của mình. Tóm lại việc chơi điện tử có hại rát lớn đối với chúng ta, nó làm tốn thời gian và tốn tiền bạc của mình, của bố mẹ. Cái hại lớn nhất của chơi điện tử là học hành sa sút. Vì thế mội chúng ta hãy nghĩ cho bố mẹ, cho bản thân và tương lai sau này của chúng ta mà hãy ngừng lại việc chơi điện tử.

Câu trả lời:

Văn chương có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với con người, ảnh hưởng và góp phần tác động tới sự hình thành phát triển tâm hồn, nhân cách, cá tính con người. Hoài Thanh viết: : Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có. Đó là ông muốn nói đến sức mạnh cũng như chức năng, nhiệm vụ thiêng liêng cao cả của văn chương.

Văn chương theo nghĩa rộng bao gồm cả triết học, chính trị học, sử học, văn học… Theo nghĩa hẹp nhất thì đó là tính nghệ thuật, vẻ đẹp của câu văn, lời văn. Thế nhưng trong câu nói của Hoài Thanh thì văn chương mà ông nhắc tới ở đây là tác phẩm văn học – nghệ thuật ngôn từ mà nguồn gốc của nó đều là tình cảm từ lòng vị tha. Vậy tình cảm là gì? Tình cảm là trạng thái cảm xúc của con người đối với một đối tượng nào đó. Và văn chương đã đi từ-tình cảm để đến với tình càm. Nghĩa là với sức mạnh của mình, văn chương sẽ khiến con người thêm yêu gia đình, yêu quê hương đất nước, bồi đắp niềm tự hào dân tộc hay dạy ta biết cảm thông với những thân phận bất hạnh bị chà đạp trong xã hội cũ trước đây…

Thật vậy, trước hết văn chương luyện những tình cảm mà ta sẵn có. Con người ai sinh ra mà chẳng có một gia đình, một quê hương đất nước. Và ta mang trong mình tình cảm đối với ông bà cha mẹ, tình yêu quê hương đất nước:

Công cha như núi ngất trời,

Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông.

Núi cao biển rộng mênh mông,

Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!

(Ca dao)

Câu ca dao bằng hình ảnh so sánh kì vĩ lớn lao đã ví công ơn sinh thành, dưỡng dục và tình yêu thương của cha mẹ như núi ngất trời và nước ngoài biển Đông. Là phận con cái, chúng ta phải ghi lòng tạc dạ công lao, tình cảm to lớn ấy. Không những thế, người làm con biết báo đáp cha mẹ mới được tròn chữ hiếu. Đạo lí làm người ấy ai cũng biết nhưng qua lời nhắc nhở của bài ca dao trữ tình trở nên gần gũi, đầy thuyết phục. Nó cứ tự nhiên thấm vào suy nghĩ, đi vào tình cảm khiến ta thêm yêu kính mẹ cha và nhận thức rõ hơn bổn phận, trách nhiệm của một người con.

Trong tình cảm gia đình, tình anh em ruột thịt cũng như là thứ tình cảm thường xuyên được nhắc tới trong tục ngữ ca dao:

Anh em nào phải người xa,

Cùng chung bác mẹ một nhà cùng thân.

Yêu nhau như thể tay chân,

Anh em hòa thuận, hai thân vui vầy.

(Ca dao)

Công lao và tình cảm của cha mẹ vĩ đại như trời biển thì tình anh em khăng khít bền chặt được tượng trưng bằng hai hình ảnh rất cụ thể gần gũi là chân và tay. Câu ca dao dễ thuộc, dễ nhớ như bài học răn dạy cho mỗi người. Ta phải biết quý trọng mối tình máu mủ ruột thịt ấy và cách cư cử để anh em mãi mãi là hai bộ phận không thể thiếu trên cơ thể gia đình.

Nếu ca dao nhẹ nhàng và tình cảm thì văn học hiện đại cũng không kém phẩn sâu sắc khi nói về tình cảm thiêng liêng này. Ét-môn-đô đơ A-mi-xi đã viết: Con hãy nhớ rằng, tình yêu thương, kính trọng cha mẹ là tình cảm thiêng liêng hơni cả. Thật xấu hổ và nhục nhã cho kẻ nào chà đạp lên tình yêu thương đó. Câu văn này để lại biết bao suy ngẫm trong lòng người đọc. Và ta còn biết được rằng, mẹ đã không ngủ được trước ngày khai trường đầu tiên của cuộc đời con (Cổng trường mở ra – Lý Lan) ta mới hiểu được đức hi sinh của mẹ cao cả đến nhường nào. Hãy biết quý trọng, gìn giữ và bảo vệ lấy tình cảm gia đình.

Ngày nay, chiến tranh không còn nữa, nhưng mỗi khi nước nhà có sự kiện trọng đại: thể thao, văn hóa, chính trị … chúng ta lại như sống trong không khí hào hùng của mấy chục năm về trước. Đó là bởi thế hệ trẻ giờ đây mang sẵn trong mình tinh thần dân tộc, tình yêu quê hương đất nước thiết tha. Không tự hào sao được trước lịch sử nghìn năm dựng nước và giữ nước:

Sông núi nước Nam vua Nam ở

Vằng vặc sách trời chia xứ sở

Giặc dữ cớ sao phạm đến đây

Chúng mày nhất định phải tan vỡ.

(Sông núi nước Nam, Lí Thường Kiệt)

Chúng ta có quyền tự hào vì những trang sử vẻ vang thời đại Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung.. (Tinh thần yêu nước của nhân dân ta , Hồ Chí Minh).

Và không tự hào sao được khi ta có một Phong Nha – kì quan đệ nhất động với bảy cái nhất: hang động dài nhất, cửa hang cao và rộng nhất, bãi cát, bãi đá rộng và đẹp nhất, có những hồ ngầm đẹp nhất, hang khô rộng và đẹp nhất, thạch nhũ tráng lệ và kỳ ảo nhất, sông ngầm dài nhất (Động Phong Nha, Trần Hoàng).

Đường vô xứ Huế quanh quanh

Non xanh nước biếc như tranh họa đồ

Ai vô xứ Huế thì vô…

Đó là một kinh đô Huế cổ kính thuộc hàng di sản văn hóa thế giới cùng điệu hò nổi tiếng trên sông Hương. Nhạc công dùng các ngón đàn trau chuốt như ngón nhấn, mở, vỗ, vả, ngón bấm, day, chớp, búng ngón phi, ngón rãi. Tiếng đàn lúc khoan lúc nhặt làm nên tiết tấu xao động tận đáy hồn người (Ca Huế trên sông Hương, Hà Ánh Minh).

Văn chương dạy ta yêu nước không chỉ yêu thiên nhiên tươi đẹp, yêu đồng bào đồng chí mà còn yêu cả thứ tiếng ta nói hàng ngày. Trong khi cả châu Phi nói tiếng Pháp, Hoa Kì nói tiếng Anh… thì người Việt Nam chúng ta tự hào vì được nói thứ ngôn ngữ của dân tộc. Hơn thế nữa, đó lại là một thứ tiếng đẹp, một thứ tiếng hay. Tiếng Việt hài hoà về mặt âm hưởng, thanh điệu mà cũng rất tế nhị uyển chuyển trong cách đặt câu và có đầy đủ khả năng để diễn đạt tình cảm, tư tưởng của người Việt và để thỏa mãn cho yêu cầu của đời sống văn hóa nước nhà qua các thời kỳ lịch sử (Sự giàu đẹp của Tiếng Việt, Đặng Thai Mai).

Sức mạnh của văn chương không chỉ dừng lại ở việc luyện những tình cảm ta sẵn có mà còn gây cho ta những tình cảm ta không có. Thế hệ trẻ ra đời trong hoà bình, sống trong hoà bình và trong một đất nước đang phấn đấu không mệt mỏi cho sự nghiệp dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh, khó có thể hình dung ra cuộc sống lầm than cơ cực của nhân dân ta vào thời thực dân nửa phong kiến. Văn chương trở thành một phương tiện chuyển tải có sức mạnh lay động đến tận tâm can người đọc. Chẳng ai có thể dửng dưng mà không xót xa cảm thông trước những dân phu kể hàng trăm nghìn con người, từ chiều đến giờ hết sức giữ gìn, kẻ thì thuổng, người thì cuốc, bì bõm dưới bùn lầy ngập quá khuỷu chân, người nào người nấy lướt thướt như chuột lột vật lộn với thiên tai mà vẫn không tránh khỏi việc kẻ sông không chỗ ở, kẻ chết không nơi chôn, lênh đênh mặt nước chiếc bóng bơ vơ, tình cảm thảm sầu, kể sao cho xiết. Và nỗi khinh ghét đến tột bậc là tình cảm mà người đọc dành cho tên quan phụ mẫu lòng lang dạ thú – đại diện cho bọn cầm quyền vô lại trong Sống chết mặc bay của Phạm Duy Tốn Song, có lẽ người đọc vẫn dành mối cảm thông nhiều nhất cho những người phụ nữ trong xã hội xưa, những thân phận nhỏ bé yếu đuối cần được che chở lại là kẻ bị chà đạp vùi dập nhiều nhất:

Thân em vừa trắng lại vừa tròn

Bảy nổi ba chìm với nước non

Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn

Mà em vần giữ tấm lòng son.

(Bánh trôi nước, Hồ Xuân Hương)

hay như:

Thân em như trái bần trôi

Gió dậy sóng dồi biết tấp vào đâu.

(Ca dao)

Hầu hết trong chúng ta đều sống trong cảnh gia đình hạnh phúc thì hãy đọc Cuộc chia tay của những con búp bê (Khánh Hoài) để cảm nhận được nỗi đau đớn xót xa của những bạn nhỏ chẳng may rơi vào hoàn cảnh gia đình bất hạnh, để thông cảm, sẻ chia với các bạn ấy.

Văn chương quả là có sức mạnh to lớn lay động tới đời sống tình cảm của con người. Chúng ta hãy đừng để cơn lốc của thời đại công nghiệp, của nền kinh tế thị trường làm khô héo tâm hồn, làm nghèo nàn tình cảm. Học văn chính là học cách làm người. Hiểu như thế cũng có nghĩa là hiểu được trách nhiệm lớn lao mà những nhà văn đang gánh vác.