Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 44
Số lượng câu trả lời 1327
Điểm GP 229
Điểm SP 1733

Người theo dõi (400)

Đang theo dõi (85)

Thanh Trúc
trandanhtuankiet
Ái Nữ

Câu trả lời:


Cô Hợp kính mến!
Cô ạ! Đây là lần đầu tiên em viết thư cho cô và có thể sẽ là lần cuối. Sau này em sẽ không được nghe cô giảng bài nữa, bởi lúc cô đọc được lá thư này, em đã đến một nơi rất xa cô. Đối với em, cô như người mẹ thứ hai của cuộc đời, suốt đời này em sẽ mãi không quên. Có thể, cô cầm lá thư trên tay, lòng ngỡ ngàng không biết vì sao em lại viết thư cho cô, bởi lẽ em không còn được tiếp tục đến trường, không còn được học cấp III. Em phải đi kiếm tiền để giúp đỡ gia đình. Học sinh của cô thì có rất nhiều, em chỉ là một trong số đó nhưng các bạn ấy thì nhiều bạn học giỏi, còn em thì học kém hơn . Nhưng điều đó không làm em buồn, vì một năm lớp 9 được học cô, được nghe những lời khen chê của cô em rất sung sướng, hạnh phúc và trân trọng. Một năm nay, cô đã cho em tình yêu thương chan chứa vô bờ, em chân thành cảm ơn cô. Trong em còn mãi những kỉ niệm khó quên. Em sẽ nhớ mãi lần kiểm tra em vẫn xem tài liệu, bị cô bắt được. Và những lần sau nữa, chỉ cần bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của cô lúc đó cũng đủ làm em xấu hổ biết chừng nào. Và em cũng luôn nhớ nụ cười hiền từ trên khuôn mặt cô, những lời trách giận đầy yêu thương và sau mỗi lần trách giận cô lại nở nụ cười làm cho chúng em cảm thấy vô cùng gần gũi, quý mến.

Những lời thủ thỉ tâm tình, dặn dò của cô như một động lực thúc đẩy chúng em cố gắng học hành. Nhưng giờ đây, em không còn được nghe tiếng cô, nhìn thấy nụ cười của cô trên bục giảng thân yêu như ngày nào nữa. Sau này, cô còn có nhiều học trò giỏi giang, thành đạt, có thể rồi cô sẽ quên em như bao học trò khác nhưng trong lòng em luôn mãi mãi có hình bóng cô.

Cô kính mến! Em cũng chẳng biết tại sao em lại cần viết bức thư này để gửi cho cô. Rồi em nghĩ mình có dám gửi cho cô không? Rồi cô đọc sẽ nghĩ như thế nào? Nhưng bằng bất cứ giá nào em cũng phải gửi cho cô, rồi sau đó thế nào thì mặc. Cô có còn nhớ bạn Trang lớp 7C, em sẽ giống như bạn ấy, mong cô đừng trách chúng em, cũng vì điều kiện gia đình mà em phải đành phải từ bỏ đời học trò cũng thật tiếc cô ạ!

Có thể cô không biết nỗi niềm của người học trò cũ này, nhưng em vẫn cảm thấy thật hạnh phúc khi được làm học sinh của cô năm học cuối cùng. Với em thế là đủ. Cô có thể xem như đây là bài Văn cuối cùng mà em viết. Xin cô hãy chấm điểm cho em để thoả lòng mong muốn, bởi lẽ đây là bài Văn em dành hết tâm trí cũng như lòng can đảm để viết.

Thôi, thư chưa dài nhưng em xin tạm dừng bút. Cuối cùng em xin chúc cô dạy ngày càng giỏi, có nhiều học sinh ngoan, thành đạt, chúc gia đình cô đầm ấm, hạnh phúc.

Mãi nhớ về cô, yêu cô thật nhiều...

Câu trả lời:

(Tả mẹ em đang may áo)

Mẹ em thường tự mình cắt may quần áo cho cả nhà. Đầu năm học, mẹ may cho em chiếc áo sơ mi mới. Hôm mẹ may áo cho em, em quấn quýt bên mẹ xem mẹ ráp áo.

Mẹ em còn trẻ, năm nay chỉ mới ba mươi lăm tuổi. Mẹ có làn da trắng mịn, mắt to, sống mũi thẳng. Dáng mẹ ngồi ở bàn máy may rất chuyên nghiệp vì tuy không phải là thợ may nhưng mẹ em may đồ rất đẹp. Làm việc ở nhà nên mẹ em hay mặc đồ ngắn, áo sát nách và tóc vấn cao cho mát.

Từ những hôm trước, mẹ đã cắt áo rồi đem đi vắt xổ. Những mảnh vải của thân áo được vuốt phẳng, em chờ đợi mẹ ráp thành áo. Mẹ đeo kính vào rồi mở thùng máy may, mẹ xỏ chỉ vào kim, lắp chỉ ổ thuyền xong mẹ may thử một đường trên mảnh vải vụn. Xong đâu đấy mẹ lấy thân áo ra, giữ thẳng, xem kĩ mặt trái, mặt phải của vải rồi xếp hai thân áo chồng khít lên nhau. Đưa mảnh vải vào chân vịt máy may, mẹ điều chỉnh cần lại mối rồi đạp nhè nhẹ bàn đạp, tay giữ mảnh vải, mắt mẹ theo dõi thân áo đang chạy qua chạy lại dưới chấn vịt máy may. Một tay mẹ giữ mảnh vải, một tay mẹ giữ cần lại mối chỉ của máy may. Cặp kính mẹ đeo trễ xuống sống mũi. Mẹ may ba mảnh của thân áo lại ở chỗ đường ráp vai áo. Cúi nhìn đường chỉ thẳng tắpđều đều, mẹ gật gù: “Cái máy may này may đường chỉ sắc sảo, đẹp thật đó con.” Tiếp theo, mẹ ráp hai tay áo vào thân áo. Lộn chiếc áo ra mặtphải, mẹ cho máy chạy chỉ chần tay áo và sườn áo. Mẹ đo độ rộng của áo rồi cắt lá cổ. Mẹ ủi cổ áo dính vào keo lót rồi ráp cố áo. Mẹ khéo léo nốì ráp cổ áo, lộn phải một cách thành thạo rồi là phẳng cổ áo một lần nữa. Bàn tay thon dài của mẹ vuốt sát mép vải, mắt mẹ nheo nheo sau làn kính trắng. Mẹ cười thích thú, gò má mẹ hồng lên, mắt mẹ sáng long lanh: “Ngày mốt là con mặc áo mới thôi vì mẹ còn đơm khuy và giặt sạch áo.” Nói đoạn, mẹ đưa áo vào chân vịt, may túi áo, lai áo. Thế là chiếc áo đã hoàn tất.

Dù thời gian eo hẹp, mẹ vẫn thu xếp để may áo cho em. Nhìn mẹ vui sướng khi ráp xong áo, mẹ đẹp lên vì nét rạng rỡ làm sáng bừng khuôn mặt, em thấy thật vui. Em ngắm nhìn chiếc áo, lòng đầy tự hào vì mẹ em rất giỏi, làm gì cũng đẹp và gọn gàng.

Em rất thích xem mẹ làm việc. Không chỉ thích xem mẹ may áo, em còn thích giúp mẹ làm những việc vặt trong nhà. Niềm vui của mẹ khi may áo cho em lắng đọng trong tim em tình yêu dạt dào của mẹ. Đó là máu thịt nuôi em khôn lớn, là hành trang cho em bước vào đời một cách vững chắc, tự tin