Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Bắc Giang , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 3
Số lượng câu trả lời 1158
Điểm GP 1
Điểm SP 1819

Người theo dõi (354)

Do Thi Hoa
Min Min
phươ ng
zozozo

Đang theo dõi (13)


Câu trả lời:

Trong sân trường vắng hẳn bóng người. Tiếng giảng bài của thầy cô giáo vang lên nghe thật rõ. Bỗng ba tiếng "Tùng! Tùng! Tùng!" báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Thế là từ các lớp tiếng ồn ào bắt đầu nổi lên. Rồi từng loạt từng loạt, học sinh, chạy ùa ra như đàn ong vỡ tổ.

Sân trường trước kia im ắng giờ đây trở nên nhộn nhịp lạ thường các bạn nhanh chóng tan ra thật nhanh. Những chiếc áo trắng và những chiếc khăn quàng đỏ đang nhấp nhô giữa sân trường. Căn tin đông nghịt cả người. Tiếng í ới gọi nhau, la hét inh ỏi. Khoảng một phút thật nhanh chóng, các bạn học sinh lao vào trò chơi. Các bạn nam xếp thành vòng tròn chơi đá cầu. Quả cầu nhỏ được tung lên, chuyền thoăn thoắt qua những bàn chân khéo léo. Đằng kia, một số nam sinh khác đang dán mắt theo dõi một cách say sưa những viên bi lăn dưới đất rồi chạm vào nhau lắc cắc. Những tiếng xuýt xoa, những giọng cười cổ vũ vang lên khi cố bạn thắng cuộc. Bên cạnh là nhóm đang chơi trò đuổi bắt. Chỉ mới có mấy phút mà lưng áo của các bạn ướt đẫm mồ hôi, mặt mày thì đỏ bừng. Họ vừa chạy vừa hò reo inh ỏi. Các bạn nữ đằm thắm hơn tụ tập dưới bóng cây. Dưới tàn me rợp mát một số bạn đang ngồi trò chuyện, tay cầm thức ăn mua từ căn tin. Họ vừa ăn vừa nói vui vẻ. Nhóm khác đang chơi nhảy dây, những đôi chân thoăn thoắt nhanh nhẹn đang nhảy theo nhịp dây quay tít. Chốc chốc vang lên những tiếng cười giòn tan. Xa xa, những anh chị lớn chững chạc hơn không hòa mình vào những cuộc chơi ấy, từng nhóm năm ba người đứng trước hành lang của lớp trao đổi nhau việc học tập. Trên cao những chú chim bé nhỏ lấp lố trong các cành cây hót líu lo như hòa cùng niềm vui của chúng em. Nắng lên khá cao, sân trường sáng đẹp hơn, trên bầu trời từng đám mây trắng cuộn vào nhau lơ lửng bay bay, mọi vật giờ đây trông thật sống động và thân quen lạ. Cuộc vui đang diễn tiến tốt đẹp, vui vẻ thì ba tiếng "Tùng! Tùng! Tùng!” lại vang lên. Mười lăm phút ra chơi đã hết. Các bạn nhanh chóng xếp hàng dưới sân để tập thể dục giữa giờ mà trên nét mặt dường như nuối tiếc cuộc chơi còn dang dở. Toàn trường tập thể dục theo nhịp trống. Từng động tác tay, chân, lườn, bụng… được các bạn thực hiện nhịp nhàng. Sau lời hô khẩu hiệu kết thúc buổi tập thể dục chống mệt mỏi, học sinh lần lượt đi vào lớp.

Sân trường trở nên yên tĩnh như trước đây không hề có không khí nhộn nhịp sôi nổi, chỉ có tiếng ru của gió, tiếng hót của chim… Tiếng đọc, tiếng giảng bài của thầy cô lại vang lên. Tiết học lại bắt đầu.

 

Giờ chơi đã đi qua, tuy ngắn ngủi nhưng nó giúp chúng em giải tỏa được mệt mỏi ở những tiết học đầu, đồng thời làm cho tinh thần sảng khoái hưng phấn hơn để chuẩn bị tiếp thu bài học mới ở những tiết học sau. Quả thật giờ chơi giữa buổi học như một trận mưa rào giữa ngày hè nắng nóng.

Câu trả lời:

Chắc hẳn ai cũng có ít nhất một kỉ niệm với thầy - cô giáo của mình, đặc biệt là thời học trò. Riêng em cũng vậy, đó là vào năm lớp năm, giữa em và cô Nguyệt - giáo viên chủ nhiệm lớp em có một kỉ niệm khó quên. Vào một buổi sáng thứ hai năm ấy, bầu trời trong xanh văng vẳng tiếng chim hót, thời tiết mùa xuân thật ấm áp vô cùng, cuộc hành trình cô chở em đi giải Toán qua mạng đã bắt đầu. Trên đường đi, bỗng cô hỏi em:

- Em ăn sáng chưa?

Cô nói em mới nhớ mình chưa ăn nên trả lời:

- Dạ chưa ạ.

Cô mỉm cười nói:

- Vậy hai cô trò mình ghé quán cơm ăn nha!

Em vui vẻ trả lời:

- Dạ!

Khi đến quán cơm, em và cô đang ăn cơm thì bỗng thấy có một cụ già cao tuổi bị ngã. Cô và em liền vội vàng chạy đến đỡ bà đứng dậy và cô hỏi với giọng xuýt xoa:

- Bà có sao không? Trời ạ, bà bị chảy máu ở đầu gối rồi, để con lấy thuốc bôi cho bà.

Nói xong, cô liền đi đến cóp xe lấy ra một hộp dụng cụ y tế rồi xoa lên đầu gối bà một cách nhẹ nhàng. Lúc ấy cô nhìn bà bằng ánh mắt đầy trìu mến, ẩn trong đó là sự quan tâm, lo lắng. Mặc dù chỉ tình cờ quen biết với nhau nhưng thái độ và hành động của cô khiến ai cũng nghĩ rằng họ là người thân. Vừa lúc ấy, có một ông lão ăn xin đến xin cô Nguyệt vài đồng ăn cơm. Cô không những không khinh thường ông lão mà còn dịu dàng mỉm cười rồi lấy trong túi ra năm mươi nghìn và nói:

- Đây là chút lòng thành của con, ông cứ lấy mà mua cái gì để ăn.

Ông lão vui mừng nhận lấy và nói:

- Ông cảm ơn cháu nhiều lắm, chắc chắn ông trời sẽ phù hộ cho cháu.

Cô cũng cảm ơn ông rồi em và cô ăn xong lại tiếp tục lên đường đến nơi thi.

mjk rút ngắn lắm rồi, thông cảm

Câu trả lời:

Em là một học sinh giỏi trong lớp. Nhưng cứ mỗi lần nhắc đến danh hiệu học sinh giỏi thì em lại nhớ đên cô Nguyệt - giáo viên chủ nhiệm của lớp em. Đó là vào năm lớp năm, giữa em và có một kỉ niệm khó quên. Vào một buổi sáng thứ hai năm ấy, bầu trời trong xanh văng vẳng tiếng chim hót, thời tiết mùa xuân thật ấm áp vô cùng, cuộc hành trình cô chở em đi giải Toán qua mạng đã bắt đầu. Trên đường đi, bỗng cô hỏi em:

- Em ăn sáng chưa?

Cô nói em mới nhớ mình chưa ăn nên trả lời:

- Dạ chưa ạ.

Cô mỉm cười nói:

- Vậy hai cô trò mình ghé quán cơm ăn nha!

Em vui vẻ trả lời:

- Dạ!

Khi đến quán cơm, em và cô đang ăn cơm thì bỗng thấy có một cụ già cao tuổi bị ngã. Cô và em liền vội vàng chạy đến đỡ bà đứng dậy và cô hỏi với giọng xuýt xoa:

- Bà có sao không? Trời ạ, bà bị chảy máu ở đầu gối rồi, để con lấy thuốc bôi cho bà.

Nói xong, cô liền đi đến cóp xe lấy ra một hộp dụng cụ y tế rồi xoa lên đầu gối bà một cách nhẹ nhàng. Lúc ấy cô nhìn bà bằng ánh mắt đầy trìu mến, ẩn trong đó là sự quan tâm, lo lắng. Mặc dù chỉ tình cờ quen biết với nhau nhưng thái độ và hành động của cô khiến ai cũng nghĩ rằng họ là người thân. Vừa lúc ấy, có một ông lão ăn xin đến xin cô Nguyệt vài đồng ăn cơm. Cô không những không khinh thường ông lão mà còn dịu dàng mỉm cười rồi lấy trong túi ra năm mươi nghìn và nói:

- Đây là chút lòng thành của con, ông cứ lấy mà mua cái gì để ăn.

Ông lão vui mừng nhận lấy và nói:

- Ông cảm ơn cháu nhiều lắm, chắc chắn ông trời sẽ phù hộ cho cháu.

Cô cũng cảm ơn ông rồi em và cô ăn xong lại tiếp tục lên đường đến nơi thi.

mjk rút ngắn lắm rùi đó