Chắc hẳn ai cũng có ít nhất một kỉ niệm với thầy - cô giáo của mình, đặc biệt là thời học trò. Riêng em cũng vậy, đó là vào năm lớp năm, giữa em và cô Nguyệt - giáo viên chủ nhiệm lớp em có một kỉ niệm khó quên. Vào một buổi sáng thứ hai năm ấy, bầu trời trong xanh văng vẳng tiếng chim hót, thời tiết mùa xuân thật ấm áp vô cùng, cuộc hành trình cô chở em đi giải Toán qua mạng đã bắt đầu. Trên đường đi, bỗng cô hỏi em:
- Em ăn sáng chưa?
Cô nói em mới nhớ mình chưa ăn nên trả lời:
- Dạ chưa ạ.
Cô mỉm cười nói:
- Vậy hai cô trò mình ghé quán cơm ăn nha!
Em vui vẻ trả lời:
- Dạ!
Khi đến quán cơm, em và cô đang ăn cơm thì bỗng thấy có một cụ già cao tuổi bị ngã. Cô và em liền vội vàng chạy đến đỡ bà đứng dậy và cô hỏi với giọng xuýt xoa:
- Bà có sao không? Trời ạ, bà bị chảy máu ở đầu gối rồi, để con lấy thuốc bôi cho bà.
Nói xong, cô liền đi đến cóp xe lấy ra một hộp dụng cụ y tế rồi xoa lên đầu gối bà một cách nhẹ nhàng. Lúc ấy cô nhìn bà bằng ánh mắt đầy trìu mến, ẩn trong đó là sự quan tâm, lo lắng. Mặc dù chỉ tình cờ quen biết với nhau nhưng thái độ và hành động của cô khiến ai cũng nghĩ rằng họ là người thân. Vừa lúc ấy, có một ông lão ăn xin đến xin cô Nguyệt vài đồng ăn cơm. Cô không những không khinh thường ông lão mà còn dịu dàng mỉm cười rồi lấy trong túi ra năm mươi nghìn và nói:
- Đây là chút lòng thành của con, ông cứ lấy mà mua cái gì để ăn.
Ông lão vui mừng nhận lấy và nói:
- Ông cảm ơn cháu nhiều lắm, chắc chắn ông trời sẽ phù hộ cho cháu.
Cô cũng cảm ơn ông rồi em và cô ăn xong lại tiếp tục lên đường đến nơi thi.
mjk rút ngắn lắm rồi, thông cảm