Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 109
Số lượng câu trả lời 2174
Điểm GP 184
Điểm SP 1972

Người theo dõi (409)

Thư Phan
Cao ngocduy Cao
Shiratori Hime

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Bài 1. Bài văn cảm nghĩ của em về người bạn thân của em Ngô Thị Quỳnh:

Tình bạn là một thứ tình cảm tốt đẹp, không thể thiếu trong cuộc sống, bạn bè giúp đỡ ta, động viên khích lệ ta vượt qua khó khăn trong cuộc sống, chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn cùng ta. Ai cũng có rất nhiều bạn, nhưng chỉ có một hoặc một vài người bạn thân. Em cũng vậy, đến đây em muốn nói tới Thanh – cô bạn thân nhất của em.

Bài văn cảm nghĩ của em về người bạn thân

Bài văn cảm nghĩ của em về người bạn thân - Ảnh minh họa

Thanh và em đã học cùng nhau từ hồi lớp Ba và đến bây giờ khi đã học lớp Bẩy hai đứa vẫn học chung một lớp với nhau. Đã gọi là bạn thân thì mức độ thân thiết sẽ hơn rất nhiều những người bạn khác, ban đầu chúng em cũng là những người bạn bình thường như bao người bạn khác, em vốn là một cô bé ít nói, ít nói chuyện với các bạn trong lớp, trong khi đó Thanh là lớp trưởng của lớp, học rất giỏi và tham gia rất nhiệt tình các hoạt động của Đội của trường.

Thế rồi một hôm em bị ốm nặng, phải nghỉ học mất một tuần, Thanh đã thường xuyên đến nhà thăm em và chép bài giúp em đồng thời giảng bài cho em để em nắm được những bài học trên lớp. Và chúng em bắt đầu thân nhau từ hồi đó, qua việc này em cảm nhận được rằng Thanh rất quan tâm đến người khác, không phải vì trách nhiệm của một lớp trưởng mà vốn dĩ Thanh đã là một người như vậy. Một lần, cô giáo phát động phong trào “Đôi bạn cùng tiến”, Thanh xung phong sẽ ghép thành đôi với em, vì lực học của em cũng khá kém, thế rồi chúng em được cô giáo chuyển chỗ cho ngồi cạnh nhau, tình bạn của hai đứa càng ngày càng trở nên thân thiết.

Em thường xuyên đến nhà Thanh để làm bài tập, đến nhà bạn ấy mới biết không chỉ học giỏi mà Thanh còn rất hiếu thảo với bố mẹ, tuy còn nhỏ tuổi nhưng ngoài giờ học trên lớp Thanh còn giúp đỡ bố mẹ làm một số việc nhà. Chỉ trong một thời gian, lực học của em đã khá hơn rất nhiều và em cũng hòa đồng hơn, tham gia hoạt động của trường nhiều hơn. Từ đấy đến bây giờ, khi đã học lớp Bẩy chúng em vẫn là một đôi bạn thân thiết, chúng em hay đến nhà nhau chơi, bố mẹ em rất quý Thanh và ngược lại bố mẹ em cũng vậy. Bố mẹ hai đứa rất vui vì con mình có một tình bạn đẹp như thế, cùng giúp đỡ nhau trong học tập. Như thế là tình bạn của hai đứa em đã được bốn năm, tuy không phải là một thời gian dài nhưng cũng đủ để chúng em hiểu về tính cách của nhau.

Thỉnh thoảng tuy có những cãi vã giận hờn nhưng chỉ một thời gian ngắn là hết và chúng em lại thân thiết như ban đầu. Em rất thích vẽ nên ước mơ trở thành một nhà thiết kế thời trang, còn Thanh, bạn ấy ước mơ trở thành một cô giáo dạy Văn. Và chúng em đang cố gắng hết sức mình để thực hiện ước mơ của riêng mình. Không biết mỗi khi lên lớp mới chúng em có được học cùng nhau nữa không, nhưng cho dù không được học cùng nhau nữa thì tình bạn của hai đứa vẫn vậy. Như câu thơ: “Đã là bạn suốt đời là bạn/ Đừng như sông lúc cạn lúc bồi”. Mỗi khi một trong hai đứa có truyện không vui, thì lại tìm đến đứa kia để kể lể, tìm nguồn động viên, khích lệ.

Thanh là một người bạn tốt và tình bạn của em rất thân thiết. Cuộc sống còn rất nhiều điều đổi thay nhưng mong rằng tình bạn của chúng em sẽ mãi thân thiết như vậy.

----------------------------

Câu trả lời:

Mình sẽ làm một bài văn . Bạn tóm tắt lại là OK ok

Mỗi ngày trôi qua, tôi đều hạnh phúc vì mình vẫn còn sống.

…….

Tôi có một thói quen kỳ dị là truy cập vào trang web http://www.worldometers.info/ rồi ngồi ngắm những con số thống kê tăng lên/giảm xuống vùn vụt. Tuy chẳng biết tính chính xác của những con số ấy có cao hay không, nhưng chúng khiến luôn khiến tôi có cảm giác mình trở nên nhỏ bé đến khó thở. Nó giống như cái cảm giác cách đây 13 năm, vào ngày 11/9/2001, tivi chiếu không ngừng nghỉ cảnh tượng hai tòa tháp đôi Mahattan ở New York đổ sập vì khủng bố. Một thằng nhóc 9 tuổi thì sẽ chẳng có suy nghĩ đặc biệt gì cả, dù là trước cảnh tượng thảm khốc như vậy, mọi người đều nghĩ thế; nhưng lúc đó, thật sự tôi đã bị choáng. Cuộc đời này ngắn ngủi hơn tôi tưởng tượng.

Nó giống như kiểu từ khi tôi sinh ra, đâu đó trong tôi đã có một “định mức” của sự ích kỷ. Tôi khó có thể vô tư, ngây thơ, trong sáng. Những biến cố từ nhỏ đến lớn của cuộc đời cứ bồi đắp, và một ngày “boom” nó chạm đến cái “định mức” đó, và tôi thành ra như thế này, ý tôi nói là “tôi bây giờ”.

Mọi người vẫn hay nói: “tuổi trẻ là để sống và cống hiến, để khám phá giá trị bản thân, là để làm đẹp thêm cho cuộc đời và xã hội này… blah blah blah”, đại loại thế. Không, tôi không phản đối tư tưởng đó đâu, tôi thấy khâm phục xen lẫn ghen tị với những bạn trẻ làm được những điều vĩ đại, tốt đẹp, không những cho bản thân mà còn khiến cho cả cộng đồng hay đôi khi cả thế giới phải rung chuyển (dù là rung như điện thoại hay rung như động đất cũng đều đáng nể rồi). Nhưng lắm lúc tôi cũng chả quan tâm gì cả, vì như đã nói ở trên, tôi là một kẻ ích kỷ mà.

Trong khi nhưng người bạn, những người đồng trang lứa với tôi (hoặc lớn hơn hay trẻ hơn một tí), có thể đều đang có những mục đích tốt đẹp, đơn giản như giúp đỡ bố mẹ, gia đình hay lớn hơn là xây dựng sự nghiệp cho bản thân, hoạt động vì một xã hội công bằng, tốt đẹp hơn; tôi còn chẳng thèm loay hoay tìm kiếm xem mình có thể đóng góp, cống hiến gì cho người khác; tôi lo tốt cho bản thân mình, không gây hại đến ai và thỏa mãn những thú vui nho nhỏ là đã rất mãn nguyện. Nhưnh như vậy là rất ích kỷ, có phải không?

Tôi ích kỷ đến mức không muốn hào phóng lòng tốt, tính thương và sự quan tâm của mình một cách vô điều kiện. Đương nhiên, khi có thể, tôi đều hết sức hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn, ai thật sự cần sự giúp đỡ, tôi sẽ chẳng quản ngại gì, tôi không phải là tên đểu cáng hay kẻ máu lạnh, nhưng tôi không coi việc trở thành mẹ Teresa là tôn chỉ cuộc sống của mình. Đại loại thế. Tôi không phải là một người tốt 24/7.

Trong cuộc sống cũng thế, tôi chỉ giới hạn sự quan tâm thật sự của mình trong một thế giới có khoảng 100 người đổ lại. Đã rất nhiều lần tôi muốn thử mở rộng cái ranh giới đó ra, nhưng không thể. Mỗi khi tôi đem cho đi mà không nhận lại được gì, tôi không cảm thấy khó chịu nhưng cũng chẳng muốn tiếp tục ném những hòn sỏi vào một cái giếng khô nữa, tôi bỏ đi, đơn giản là thế.

Nói cho dài dòng cho lắm, rút gọn lại thì tôi chỉ là một kẻ chỉ biết quan tâm tới bản thân mình và những người tôi yêu thương. Thế giới ngoài kia, thú thật, tôi dù muốn cũng không thể quan tâm hơn quá 15 phút. Tôi là đại diện tiêu biểu cho kiểu thanh niên không có gì để cống hiến cũng như gây hại cho gia đình/cộng đồng/xã hội.

Tôi biết trên đời có những cái chết rất vinh quang, người anh hùng xả thân cứu kẻ vô tội; bác sỹ đem mình ra thử nghiệm loại thuốc mới; bậc vĩ nhân một đời làm những việc vĩ đại, khi nhắm mắt xuôi tay được cả thế giới khóc thương… và rất nhiều, rất nhiều những người khác, dù ngày mai chết đi cũng có thể mỉm cười, vì đã biết bản thân đã sống một cuộc đời không vô ích, vì hạnh phúc khi bản thân đã cố gắng hết sức vì ước mơ. Tôi khâm phục họ.

Tôi biết cả đời dù cho cố gắng đến hộc máu mắt, chảy máu mồm, cũng chả bao giờ tôi làm được thế.

Tôi không biết sau này khi nhắm mắt xuôi tay tôi có cười nổi không.

Tôi chỉ biết sống như thế này thôi. Vì có lẽ tôi là một kẻ ích kỷ hạnh phúc (dù phải suốt ngày ghen tị (chứ không phải là GATO) với rất nhiều người).

Câu trả lời:

ok

Tục ngữ Việt Nam rất phong phú và thể hiện ở mọi mặt của đời sống xã hội. Nó là lời đúc kết những kinh nghiệm của cha ông và được chuyển thành vần thơ rồi để lại cho con cháu học tập và rèn luyện, trong đó có câu:

“Một cây làm chẳng nên non

Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”.

Câu tục ngữ nói lên sức mạnh của sự đồng lòng, đoàn kết, gợi lên hình ảnh rất sinh động: một cây bé nhỏ, đơn độc thì “làm chẳng nên non” nhưng “ba cây chụm lại” thì “nên hòn núi cao”. “Ba cây” chỉ là cách nói ước lệ, khái quát của dân gian ý chỉ “nhiều cây thì sẽ nên rừng”.Nhưng nếu chỉ nói chuyện cây và núi thì câu tục ngữ đã không sống lâu bền trong dân gian Việt Nam như vậy. “Một cây” và “ba cây” là hình ảnh của cá nhân và tập thể. Và “non”, “núi cao” là hình ảnh của những công việc khó khăn, nặng nhọc.

Bằng những kinh nghiệm xương máu của mình, ông cha ta đã đưa ra một nhận định: một cá nhân đơn lẻ thì khó làm nên việc lớn; muốn làm được những công việc khó khăn, vất vả con người phải biết đoàn kết, hợp lực với nhau. Đó chính là bài học về tinh thần đoàn kết, gắn bó cộng đồng.

Lời răn dạy của cha ông thể hiện trong câu tục ngữ được dân tộc ta chứng minh qua nhiều thế hệ bằng thực tế cuộc sống chiến đấu và lao động của dân tộc. Trong những cuộc kháng chiến gian khó, nguy hiểm nhất của dân tộc, nhân dân ta vẫn đoàn kết một lòng vượt qua để chiến đấu và chiến thắng. Thế kỉ mười ba, đất nước ta phải đương đầu với kẻ thù hùng mạnh nhất thếgiới khi ấy: quân xâm lược Mông – Nguyên. “Vó ngựa Mông – Nguyên chạy tới đâu cỏ cây không mọc được đến đấy”, chúng đã đi từ Đông sang Tây, chiếm được những vùng đất đai rộng lớn và nay cũng ôm mộng xâm lược Đại Việt. Nhưng nhân dân Đại Việt dưới sự lãnh đạo của vua tôi nhà Trần đã không cam tâm chịu thua. Vua Trần đã tổ chức nhiều hội nghị nhằm lấy ý kiến và tập hợp sức mạnh toàn quân, toàn dân. Từ hội nghị Bình Than đến hội nghị Diên Hồng, đâu đâu cũng vang lên tiếng hô “Đánh! Đánh!”. Với sức mạnh như vũ bão của cả một dân tộc, ba lần quân Mông – Nguyên xâm lược là ba lần chúng phải rút chạy nhục nhã. Bước vào thế kỉ hai mươi, thế kỉ của những giông bão thời đại, đối mặt với sự xâm lược của hai đế quốc hùng mạnh nhất thế giới: thực dân Pháp, đế quốc Mĩ, dân tộc ta vẫn phát huy tinh thần đoàn kết keo sơn. Bác Hồ đã kêu gọi “Toàn quốc kháng chiến” “bất kể đàn ông, đàn bà, người già, trẻ nhỏ không phân biệt tôn giáo đẳng cấp” đều đứng lên chống giặc. Ngay cả khi miền Bắc đã được giải phóng, miền Bắc vẫn gồng mình chung tay sản xuất để chi viện cho miền Nam đánh Mĩ. Những phong trào lao động sản xuất nổi lên như sóng cồn: “Mỗi người làm việc bằng hai”, “Lao động giỏi”, “Cờ ba nhất”, “Ba sẵn sàng”… Và rồi, qua những năm trường kì kháng chiến gian khổ, cách mạng đã giành được thắng lợi hoàn toàn. Từ Cách mạng tháng Tám đến chiến thắng của dân tộc là bản hùng ca ca ngợi sức mạnh của tinh thần đoàn kết, ý chí sắt đá và trí tuệ phi thường của con người Việt Nam bé nhỏ. Sau này Bác Hồ đã tổng kết: “Mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần ấy (yêu nước) lại sôi nổi. Nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, nó nhấn chìm bè lũ cướp nước và bán nước…”.

Trong cuộc sống, thậm chí cũng như trong lịch sử đã chứng minh về những hạn chế của sự đơn độc. Đó là cha con Hồ Quý Ly vì cướp ngôi nhà Trần làm mất lòng dân nên phải đơn phương trong cuộc chống giặc Minh xâm lược: “Không sợ đánh giặc chỉ sợ lòng dân không theo”. Và quả thực, nhà Hồ đã không đoàn kết được nhân dân làm mất nước ta vào tay giặc. Đó còn là bè lũ Lê Chiêu Thống làm li tán lòng người để kẻ thù ngoại bang tranh thủ cơ hội xâm lược nước ta… Lịch sử sẽ mãi lấy đó làm những bài học đắt giá.

Ngày nay, tiếp thu bài học của cha ông, đất nước ta đang phát huy sức mạnh đoàn kết toàn Đảng, toàn quân, toàn dân để xây dựng đời sống đưa đất nước phát triển hội nhập với thế giới. Để xứng đáng với vai trò của những chủ nhân tương lai của đất nước, những người học sinh chúng em cần biết học tập tinh thần đoàn kết để xây dựng tập thể lớp vững mạnh và đặc biệt là để tạo nên mối quan hệ hòa thuận, yêu thương trong gia đình của mình.

Câu tục ngữ có ý nghĩa thật lớn lao đối với thế hệ trẻ chúng ta. Hiểu rõ về ý nghĩa của câu tục ngữ, dân tộc Việt Nam có sự gắn bó đoàn kết chặt chẽ hơn, mọi khó khăn gian khổ đều được vượt qua và nhanh chóng sánh vai với năm châu bốn bể.