Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Vĩnh Phúc , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 12
Số lượng câu trả lời 2617
Điểm GP 200
Điểm SP 2729

Người theo dõi (340)

Đang theo dõi (7)


Câu trả lời:

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”

Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, nhưng người để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh- cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.

Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. “Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.

Tôi nhớ nhất là khi cô đi thăm quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời.

Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi học hè. Khi ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.

Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông”. Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: “Con chúc cô luôn mạnh khỏe! Con yêu cô nhiều lắm!”

                                                                               Chúc bạn học tốthaha

Câu trả lời:

Each person has dreams, there are very people and they dream that they become richly, but there are people and they dream that they have good jobs and happy family and my dream is simple.
Now, my country has many children who are living very poor. They have not parent or they have lost parent. All most, they are victims of their bad mother. There are mothers after to give birth, they discard their baby at hospital or everywhere they can. These children are lucky, they are accepted by one, other children are not lucky, and they die because they have not mother milk. 
My dream is there are many good people, they will be working for these children to they have happy houses and happy families.


Each person has dreams, there are very people and they dream that they become richly, but there are people and they dream that they have good jobs and happy family and my dream is simple. (*Your sentence is a bit lengthy*)
@ Rewrite: Different people have different dreams. Some people hope that they will become rich in the future. Others dream of having good jobs and happy families. For me, I also have my own dream which is small and simple but really meaningful not only to me but also to the whole society.

Now, my country has many children who are living very poor in poverty. They don't have parents or they have lost parent their parents passed away. All most In some cases, they are even victims of their bad mothers. There are mothers after to give birth, they who mercilessly (nhẫn tâm) discard their babies at hospital or everywhere they can. These children are Lucky children will be adopted accepted by some kind people. The others children who are not lucky will die because they have not lack of mother's milk. 
My dream is there are many good people, they will be working for these children to they have happy houses and happy families.

I understand your idea in the last sentence, but I think it was badly organized. Therefore, I rewrited it for you. :D

Therefore, I hope that there will be a lot of kind-hearted people who are ready to take care of these pitiable (đáng thương) little kids and give them love and happiness.

Good job!!!! :smilie_clap: 
Try more!!!