Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Long An , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 2
Số lượng câu trả lời 618
Điểm GP 139
Điểm SP 1592

Người theo dõi (225)

ngọc hân
Lan Nguyen
Hue Dinhtuhue

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

 
Có một con đường ngày nào em cũng đi lại rất nhiều lần, đó là con đường đến trường, con đường tuổi thơ, con đường gắn với rất nhiều kỉ niệm. Đó là một con đường nhỏ bằng đất dẫn từ nhà tới ngôi trường em đã theo học được 3 năm.

Hằng ngày, dù trời nắng hay trời mưa thì em vẫn gắn bó với con đường này để đi học. Nó đã trở thành một người bạn thân thiết của em mỗi ngày, không hề kêu ca, không hề phàn nàn bất cứ điều gì. Con đường ấy, em đã có rất nhiều kí ức.

Con đường chưa được đổ nhựa, vẫn là đường đất rất mịn. Trời nắng thì bụi bay mù trời mỗi khi có xe ô tô đi qua, còn trời mưa thì trơn trượt, nhưng không hề lầy lội. Bởi nó đã mịm đến nỗi không thể lầy lội được nữa. Con đường này nằm ngay giữa cánh đồng, chạy dài từ làng bên này sang làng bên kia. Nhà em và trường nằm ở hai làng khác nhau nên em muốn đi sang trường nhất định phải đi qua con đường này.

mieutaconduongdentruong
Tả con đường đến trường – văn lớp 3

Hai bên đường là những vạt cỏ chẳng còn xanh nữa, vì ngày nào trâu bò cũng gặm cỏ và dẫm qua đây rất nhiều lần. Có nhiều lúc chúng em đạp xe qua con đường này, ngửi thấy rất rõ mùi sỏi đá đang bốc lên vô hình trong không khí, có khi mùi hương đó lại xông thẳng vào mũi nghe ngột ngạt.

Những cánh đồng lúa rộng mênh mông, bát ngát có màu xanh trải dài đến vô tận. Nhưng lúc mùa thu hoạch lúa thì một màu vàng óng ả đập vào mắt. Con đường đến trường lúc đó cũng trở nên đông đúc, nhộn nhịp hơn hẳn bởi tiếng nói cười của các bác nông dân, tiếng trâu bò gọi nhau.

Dọc hai bên đường thi thoảng lại mọc lên những cây bàng cao và to, tỏa bóng mát. Đó là nơi là đám học sinh chúng em dừng lại nghỉ ngơi khi trời quá nóng. Hoặc có nhiều bạn đi học sớm tới đó chơi bi, đá bóng.

Những khi tan trường, con đường lại đông đúc và nhộn nhịp hơn hẳn vì tiếng còi xe, tiếng í ới gọi nhau và cả tiếng cười giòn tan. Học sinh là lứa tuổi vô tư hồn nhiên nhất như vậy.

Mỗi lần đi trên con đường này tới trường, em lại nhớ đến lần đầu tiên ngồi sau xe mẹ đến dự lễ khai giảng năm học mới hồi lớp 1. Con đường gắn với nhiều kỉ niệm, nhiều cảm xúc

Câu trả lời:

Cuối xóm là nhà bà Sáu, hằng ngày cứ nhìn thấy chị Lan thường hay lui tới. Nhà chị Lan cách nhà em haicăn. Hôm nay, chủ nhật em được nghỉ học chị Lan rủ qua nhà bà sáu chơi, thấy việc làm của chị Lan đối với bà Sáu em lại càng yêu thương và quý trọng chị hơn.Bà Sáu năm nay ngoài bảy mươi tuổi, sức khỏe yếu đi nhiều. Chị Lan kể: bà Sáu có ba người con đều hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Vừa qua, bà được chính phủ phong tặng danh hiệu “ Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng “. Một mình neo đơn sống ở tuổi xế chiều mà không có con cháu đỡ đần những lúc trái gió trở trời nên chị Lan thương bà lắm. Thường ngày chị Lan sang giúp bà dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, giặt giũ quần áo, … Không ruột rà máu mủ nhưng, không họ hàng thân thích, vậy mà chị yêu bà sáu như bà ruột của mình.Hôm hai chị em đến, thấy nhà cửa im lìm, tưởng bà đi đâu đó. Đứng ngoài sân gọi nhưng không thấy bà trả lời. Chị bước vào và đẩy cửa ra. Thấy bà Sáu đang nằm, chị vội chạy đến và lay gọi bà. Bà mới trở mình thều thào nói: “ Bà mệt quá, hai chân bà tê, không dậy được “.Chị quay sang em và bảo em xoa dầu bóp chân cho bà để chị đi mua cái gì cho bà ăn rồi chị vào ngay.Em cảm động quá thấy trong lòng em dâng lên một tình thương và một sự cảm phục chị vô cùng. Chị mồ côi mẹ từ bé, chị thiếu đi tình thương bao la của người mẹ, chị sống với ba. Ba chị ở vậy nuôi chị cho đếnbây giờ. Phải chăng sống trong hoàn cảnh ấy chị mới thấm thía cảnh cô đơn nên chị đem tình thương ấy sưởi ấm bà Sáu. Cả xóm ai cũng khen chị, quý chị.Một lát sau chị quay lại với tô cháo trên tay, đến bên giường và đỡ bà Sáu dậy đút từng muỗng cháo cho bà, em nhớ lại hình ảnh trước đây mẹ đã chăm sóc nội như chị Lan bây giờ.Thật tuyệt vời chị Lan là một tấm gương của lòng nhân ái và đức hạnh để cho em và các bạn noi theo