Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Ninh Bình , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 15
Số lượng câu trả lời 83
Điểm GP 6
Điểm SP 80

Người theo dõi (33)

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

người ta khai thác năng lượng đó (ở thời sự người ta có nói mà bạn)

theo mình được biết thì :

Nằm bên dưới bề mặt của trái đất là một kho báu khổng lồ. Kho báu đó không phải là vàng, bạc hoặc đá quý. Đúng hơn, đó là một kho vĩ đại chứa sức nóng gọi là năng lượng địa nhiệt.

PHẦN lớn sức nóng này nằm trong những lớp đá nóng chảy, hoặc magma trong lòng đất. Sức nóng của trái đất quả là một kho báu vì nó là nguồn năng lượng sạch có những ưu điểm rõ rệt so với dầu hỏa, than đá, khí tự nhiên và nguyên tử năng.

Sức nóng ở sâu dưới lòng đất lên đến hàng trăm độ và thậm chí hàng ngàn độ. Người ta nghĩ rằng trong một năm số lượng nhiệt từ trong lòng đất truyền ra bề mặt lên đến khoảng 100 tỷ megawatt giờ—gấp bội số lượng điện năng sử dụng trên khắp thế giới. Thật là một năng lượng đáng kinh ngạc! Dù vậy, việc khai thác kho báu này là cả một thử thách.

Tại mực nước biển, độ sôi của nước là 100°C. Nhưng bên dưới lòng đất, áp suất cao hơn nhiều và nước vẫn ở thể lỏng tại nhiệt độ cao hơn.* Tại những nơi khoan trúng nguồn nước nóng trên 175°C, nước ấy có thể được dùng để chạy máy phát điện ở trong các nhà máy nhiệt điện 

Mình chỉ biết mỗi vậy thôi , nếu thiếu thì bạn có thể tra cứu thông tin trên mạng cũng được

Câu trả lời:

Qua văn bản Buổi học cuối cùng” hình ảnh người thầy giáo yêu nước Ha-men hiện lên thật nghiêm khắc mà mẫu mực – người thầy đã dành trọn bốn mươi năm tâm huyết cho nghề nhà giáo cao quí, bốn mươi năm tâm huyết để truyền dạy tiếng mẹ đẻ cho các thế hệ trẻ vùng An-dát biên giới xa xôi. Để rồi một ngày, thầy nhận được lệnh từ Béc-lin: từ nay chỉ dạy tiếng Đức ở các trường vùng An-dát, Lo-ren…” thế là các kỉ niệm đau đớn như ùa về với thầy đem theo sự hối hận tận cùng…Thầy nhớ như in những ngày thầy bắt học trò tưới vườn thay vì học hành, rồi những ngày thầy đã không ngại ngùng cho học trò nghỉ học khi mún đi câu cá hương. Nhưng tình yêu nước tha thiết đã trỗi dậy trong thầy vào buổi học tiếng Pháp cuối cùng: thầy mặc chiếc áo Gơ-đanh-gốt vốn chỉ dùng trong những hôm quan trọng, giọng nói thầy tha thiết hơn bao giờ hết và chưa bao giờ thầy kiên nhẫn giảng giải đến vậy. Người thầy tội nghiệp như muốn truyền hết tri thức của mình và một lúc nhét hết nó vào đầu tụi học trò thơ ngây. Đồng hồ đã điểm mười hai giờ, thầy đứng trên bục, người thầy tái nhợt, bất lực ra hiệu cho tụi học trò: kết thúc rồi…đi đi thôi!”. Tuy nhiên, trong điểm tột cùng của sự đau xót, thầy Ha-men đã có một hành động thật anh dũng, cao cả thể hiện tấm lòng yêu nước, yêu thiết tha tiếng mẹ đẻ đó là cầm phấn dằn hết sức, thầy cố viết thật to:

NƯỚC PHÁP MUÔN NĂM”