Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 0
Số lượng câu trả lời 5
Điểm GP 0
Điểm SP 0

Người theo dõi (1)

Đang theo dõi (3)


Câu trả lời:

Thư gửi bạn thân Bắc Ninh, ngày 18 tháng 1 năm 2026 Bạn thân mến, Chắc bây giờ bạn cũng giống mình, mỗi ngày đều sống trong thế giới của điện thoại, máy tính, mạng xã hội và vô số ứng dụng số. Chúng ta có thể nhắn tin, gọi video, chia sẻ hình ảnh chỉ trong vài giây, dù ở rất xa nhau. Thế giới số đã làm cuộc sống trở nên tiện lợi hơn bao giờ hết. Nhưng mình viết lá thư này để chia sẻ với bạn một điều rất quan trọng: sự kết nối giữa người với người vẫn vô cùng cần thiết, dù công nghệ có phát triển đến đâu. Trước hết, con người không chỉ cần thông tin mà còn cần cảm xúc. Mạng xã hội có thể cho ta tin tức nhanh chóng, nhưng không thể thay thế được một cái nắm tay, một ánh mắt cảm thông hay một cái ôm động viên. Khi buồn, đôi khi chỉ một tin nhắn “ổn không?” cũng đủ làm ấm lòng, nhưng nếu được nghe giọng nói thật, được nhìn thấy nét mặt thật của nhau, ta sẽ cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc hơn. Sự kết nối trực tiếp giúp chúng ta cảm thấy mình không cô đơn trong thế giới rộng lớn này. Thứ hai, sự kết nối giữa người với người giúp chúng ta hiểu và chia sẻ nhiều hơn. Trong thế giới số, mọi người có thể dễ dàng hiểu lầm nhau qua những dòng chữ ngắn ngủi, những biểu tượng cảm xúc vô hồn. Nhưng khi trò chuyện thật, chúng ta có thể lắng nghe, giải thích, thấu hiểu suy nghĩ và cảm xúc của nhau. Nhờ đó, tình bạn, tình thân và các mối quan hệ xã hội trở nên bền chặt, chân thành hơn, không bị “ảo hóa” như trên mạng. Ngoài ra, sự kết nối còn giúp con người phát triển nhân cách. Khi sống giữa mọi người, ta học được cách yêu thương, tôn trọng, tha thứ và sẻ chia. Thế giới số có thể cho ta kiến thức, nhưng chỉ cuộc sống thật và các mối quan hệ thật mới dạy ta cách làm người. Một lời khuyên từ bạn bè, một sự động viên từ thầy cô, một sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ – tất cả đều nuôi dưỡng tâm hồn mà không công nghệ nào có thể thay thế. Cuối cùng, mình nghĩ rằng thế giới số chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó kết nối con người lại gần nhau hơn, chứ không phải làm con người xa cách nhau. Công nghệ nên là cây cầu nối, chứ không phải bức tường ngăn cách. Nếu mỗi người chỉ sống trong “thế giới ảo” của riêng mình, chúng ta sẽ dần đánh mất sự quan tâm, lòng yêu thương và tình người – những giá trị đẹp nhất của cuộc sống. Mình mong rằng, dù sống trong thời đại số, chúng ta vẫn luôn biết trân trọng tình bạn, gia đình và các mối quan hệ xung quanh. Hãy dùng công nghệ để kết nối, nhưng đừng để nó thay thế những cảm xúc thật, những cuộctrò chuyện thật và những tấm lòng thật. Vì suy cho cùng, con người chỉ hạnh phúc khi được sống giữa con người. Bạn thân của bạn

Nguyễn Lan Hương


Câu trả lời:

Khi giặc Ân tràn đến, Thánh Gióng vươn mình lớn dậy, khoác áo giáp sắt, cầm roi sắt chuẩn bị ra trận. Trước giờ phút chia tay, mẹ Gióng lặng lẽ bước đến bên ngựa sắt, nhìn con mà lòng dâng lên bao cảm xúc khó tả. Mới hôm nào, Gióng còn là đứa trẻ lên ba không biết nói, không biết cười, vậy mà nay đã trở thành tráng sĩ oai phong, sẵn sàng gánh vác việc lớn của non sông. Mẹ Gióng nắm lấy tay con, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà vừa tự hào vì con mình được cứu nước, giúp dân, vừa lo lắng bởi phía trước là chiến trận hiểm nguy. Mẹ ân cần dặn dò con hãy vững lòng, đánh tan giặc dữ để nhân dân được sống yên bình. Trong sâu thẳm trái tim người mẹ, nỗi thương con hòa lẫn với niềm tin và hy vọng con sẽ làm tròn sứ mệnh trời giao. Thánh Gióng cúi đầu nhìn mẹ, ánh mắt cương nghị nhưng chan chứa yêu thương, rồi từ biệt mẹ để lên đường. Ngựa sắt hí vang, Gióng vươn mình bay lên, lao thẳng ra chiến trường trong tiếng reo mừng của dân chúng. Mẹ Gióng đứng lặng nhìn theo bóng con xa dần, lòng trào dâng niềm xúc động khôn nguôi. Cuộc chia tay ấy tuy ngắn ngủi nhưng thấm đẫm tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần yêu nước cao cả.

Bạn tham khảo nhé. Chúc bạn đạt nhiều điểm 10

Câu trả lời:

Khi giặc Ân tràn đến, Thánh Gióng vươn mình lớn dậy, khoác áo giáp sắt, cầm roi sắt chuẩn bị ra trận. Trước giờ phút chia tay, mẹ Gióng lặng lẽ bước đến bên ngựa sắt, nhìn con mà lòng dâng lên bao cảm xúc khó tả. Mới hôm nào, Gióng còn là đứa trẻ lên ba không biết nói, không biết cười, vậy mà nay đã trở thành tráng sĩ oai phong, sẵn sàng gánh vác việc lớn của non sông. Mẹ Gióng nắm lấy tay con, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà vừa tự hào vì con mình được cứu nước, giúp dân, vừa lo lắng bởi phía trước là chiến trận hiểm nguy. Mẹ ân cần dặn dò con hãy vững lòng, đánh tan giặc dữ để nhân dân được sống yên bình. Trong sâu thẳm trái tim người mẹ, nỗi thương con hòa lẫn với niềm tin và hy vọng con sẽ làm tròn sứ mệnh trời giao. Thánh Gióng cúi đầu nhìn mẹ, ánh mắt cương nghị nhưng chan chứa yêu thương, rồi từ biệt mẹ để lên đường. Ngựa sắt hí vang, Gióng vươn mình bay lên, lao thẳng ra chiến trường trong tiếng reo mừng của dân chúng. Mẹ Gióng đứng lặng nhìn theo bóng con xa dần, lòng trào dâng niềm xúc động khôn nguôi. Cuộc chia tay ấy tuy ngắn ngủi nhưng thấm đẫm tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần yêu nước cao cả.