HOC24
Lớp học
Môn học
Chủ đề / Chương
Bài học
B1:
Số tiền một năm mà bác nhận lãi được là:
\(50.000.000:100\%\times6\%=3.000.000\left(đồng\right)\)
Nhận được : 50.000.000 + 3.000.000 = 53.000.000(đồng)
B102:
đợt 1 nhập số kg gạo là:
40 x 70 = 2 800(kg)
đợt 2 nhập số kg gạo là:
65 x 50 = 3 250 (kg)
Cả 2 đợt kho nhập số kg là:
2 800 + 3 250 = 6 050 (kg)
=> Chọn D
B103:
Chiều dài có độ dài là:
25 x 2 = 50 (m)
Diện tích mảnh vườn đó là:
25 x 50 = 1 250 (m2)
=> B
#N
Dấu chấm than cảm thấy ta đây là tuyệt nhất , chú nói rằng :"Trong các dấu câu,ta là người có thể bộc lộ cảm xúc trong việc viết văn của mọi người,ta là quan trọng nhất.Con người nếu viết văn mà không có cảm xúc làm sao mà viết được một đoạn văn hay ".
Dấu phẩy khó chịu phản bác : " Thế một bài văn chỉ cần dùng một dấu chấm than thôi sao?, không có dấu phẩy tôi làm sao mà ngăn dòng từng ý từng mạch cho bài văn được.Tôi mới quan trọng"
Dấu chấm hỏi bình tĩnh nói :" Ơ thế cần có câu văn có ý muốn hỏi thì dùng dấu phẩy hay dấu than?.Tôi mới quan trọng chứ!"
Dấu hai chấm cũng nói thêm :" Tôi cũng quan trọng,tôi có tác dụng dẫn lời nói gián tiếp và trực tiếp trong đoạn văn ".
( cho mình bổ sung thêm dấu chấm nha , tại nó thiếu thiếu nếu không được thì bạn bỏ ra nha)
Dấu chấm hòa giải rằng :" Được rồi các bạn,ai cũng quan trọng cả chúng ta đều quan trọng trong việc viết văn,chúng ta ai cũng có vai trò riêng của mình để giúp mọi người viết văn giỏi hơn."
Cuộc đời của người học sinh,ai ai mà chẳng phải đi qua trường tiểu học.Đó là ngôi trường mà em yêu thương nhất,cho em nhiều điều mới mẻ nhất khi còn nhỏ.Đó là một thế giới kỳ diệu!Thời gian trôi nhanh đến ngày lễ ra trường, là buổi lễ chứa đựng vô vàn những cảm xúc buồn, vui lẫn lộn.Em và bạn bè tự nói chuyện với nhau rằng không biết sau này còn được học chung trường chung lớp.Lễ bế giảng cuối cấp là khi em tự cảm nhận thấy được những kỉ niệm,những thứ quý giá nâng đỡ mình đi trên con đường học hành.Ngày hôm đó,là ngày ý nghĩa đối với các bạn học sinh cuối cấp như em,nó cũng như là ngày chấm dứt thời gian 5 năm học tại đó với rất nhiều câu chuyện.Có lẽ,con người ta có cảm xúc nhất là khi họ biết rằng mình sắp phải rời xa một thứ gì đó quý giá.Khép lại đoạn văn,ngày lễ bế giảng cuối cấp của em là ngày vừa buồn vừa vui đối với em.Vui vì em sắp được lên trung học làm học sinh cấp 2 lớn hơn một tuổi,buồn vì có lẽ mình phải rời xa mái trường thân yêu này.
đăng sai môn!
từ láy : lấm tấm,sột soạt,hống hách,ngang ngược
từ ghép : đua đòi ,đỗ đạt
ong khác óng mà bạn?
mong ngóng khong phải từ láy