Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 205
Số lượng câu trả lời 263
Điểm GP 6
Điểm SP 136

Người theo dõi (20)

Kinen
9323
Dieu Huyen
nam nguyen

Đang theo dõi (17)


Thảo My

Thảo My

Câu trả lời:

Tham khảo

Tôi là một cô bé năm nay lên 7 tuổi, tôi rất yêu quý bà ngoại của mình và ngoại tôi cũng vậy, rất yêu thương và lo lắng cho tôi. Ngoại hay tặng tôi quà, đặc biệt có chiếc khăn đỏ rất đẹp tôi vô cùng thích. Tôi thường đội nó trên đầu như một thói quen nên mọi người hãy gọi tôi là “cô bé trùm khăn đỏ”. Một hôm, bà tôi bị ốm, mẹ làm bánh và dặn tôi mang qua biếu bà, trước khi đi mẹ có nhắc nhở và bảo với tôi rằng: "Con đi đường thẳng, đến nhà bà luôn nhé, đừng la cà. Đường vòng qua rừng có rất nhiều chó sói đấy."

Tôi vâng lời mẹ rồi nhanh chân đưa giỏ bánh qua nhà bà. Nhưng trên đường đi, nhiều bông hoa đẹp rực rỡ sắc màu, những chú bướm tung tăng bay lượn giữa khu rừng tuyệt đẹp đã thu hút tôi, khiến tôi quên mất lời mẹ dặn trước khi đi, cứ theo đường rừng mà vào chẳng mảy may suy nghĩ. Vừa tung tăng một đoạn thì tôi gặp một bạn sóc nhỏ xinh xinh, chúng tôi nói chuyện một lúc rồi sóc bảo với tôi rằng: "Cô bé quàng khăn đỏ ơi, cô quên lời mẹ dặn à. Mẹ cô dặn phải đi đường thẳng, không được đi đường vòng qua rừng kẻo chó Sói ăn thịt cơ mà. Cô nghe lời mẹ dặn đi." Nhưng tôi vẫn một mực đi, cố tình không để ý, đi đoạn đường vòng qua rừng để ngắm hoa thơm.

Đến giữa khu rừng, tôi hoảng hốt khi bắt gặp một con sói to, nhảy ra từ bụi rậm bên đường và hỏi tôi rằng: "Này, nhóc con, đang tung tăng đi đâu thế?". Điệu bộ hống hách của sói khiến tôi sợ hãi vô cùng nhưng vẫn cố trấn an mình và trả lời sói: "Cháu đang đi đến nhà bà ngoại ạ.". Tôi không nghĩ nó âm mưu muốn ăn thịt hai bà cháu tôi nên khi chó sói hỏi nhà bà ngoại đâu, tôi vẫn thật thà trả lời: "Nhà bà ngoại cháu ở bên kia khu rừng này. Ngôi nhà mà có cái ống khói cao tít ấy, chỉ cần đẩy cửa là vào nhà được luôn". Không ngờ khi vừa dứt lời, chó sói bỏ tôi một mình ở đó rồi chạy thẳng một mạch. Tôi mừng rỡ vì thoát được tên sói hung hăng, tranh thủ hái thêm vài bông hoa rồi đến nhà bà. Vừa đến nhà bà thì thật lạ, cửa nhà bà mở toang, không có ai. Tôi gọi bà mãi, không thấy trả lời, bèn tiến vào bên giường, hỏi thăm và thưa với bà mẹ bảo mang bánh sang. Càng nhìn bà, tôi càng thấy lạ, bèn cất tiếng hỏi;

- Bà ơi! Sao hôm nay tai bà to thế?

- Tai bà to để bà nghe cháu nói được rõ hơn.

- Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?

- Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn. Thấy chiếc miệng của bà rất khác so với ngày thường, tôi hốt hoảng hỏi bà trong hoảng sợ:

- Thế còn mồm bà, sao……sao….sao.. hôm nay mồm bà to thế?

Vừa nói xong, sói ôm ngoàm lấy tôi và nuốt chửng. Tôi vô cùng hãi hùng và hoảng sợ. May sao có bác thợ săn đi quá, đoán rằng sói đã ăn thịt bà bèn mổ bụng hắn và cứu hai bà cháu tôi ra. Tôi và bà ôm nhau vui mừng, cảm ơn bác.

Trên đường về nhà, tôi thấy ân hận vô cùng, hứa từ nay sẽ nghe lời mẹ và không ham chơi nữa.

Câu trả lời:

Tả cô giáo

Các bạn học bình thường đến trường vì được vui chơi, được gặp bạn bè. Còn tôi, tôi thấy việc đi học thật hạnh phúc, bởi ở đó có một người tôi luôn muốn gặp: cô Mai, cô giáo của tôi.

Cô là cô giáo dạy môn Tiếng Việt của tôi năm lớp 4, và cũng là chủ nhiệm của lớp tôi. Ở tuổi 25 , cô tôi mang đầy đủ những phẩm chất của một cô giáo. Từ xa, có thể nhận ra cô qua hình người con gái với chiếc xe đạp xanh lam trong tà áo dài trắng và mái tóc dài mượt mà thả đến qua vai. Cô không cao, dáng người mảnh mai. Gương mặt trái xoan, thanh tú của cô với nụ cười dịu hiền, tỏa nắng luôn tạo thiện cảm và niềm tin cho người đối diện ngay từ lần gặp đầu tiên. Mọi người đều khen mắt cô rất đẹp! Đôi mắt cô nằm dưới lông mày thanh thanh, luôn long lanh và tinh anh. Ở đó ánh lên điều gì tươi sáng, tốt đẹp và bình yên.

Nhưng tôi yêu nhất, không phải dáng người xinh đẹp, không phải gương mặt thanh tú mà là giọng nói của cô. Giọng cô dịu dàng, trầm ấm khi dặn dò học sinh, trong trẻo khi giảng bài cho chúng tôi nghe. Những bài chúng tôi không muốn học hay không hiểu, đã có giọng nói truyền cảm của cô tiếp thêm động lực, lấy lại hứng khởi để tiếp thu bài tốt nhất. Thỉnh thoảng, cô còn đổi phương pháp dạy học bằng cách hát cho chúng tôi nghe. Lũ học sinh lại bị mê đắm vào lời hát ngọt ngào, vào thế giới lời ca như mơ. Chúng tôi thường tự hỏi: “Cô hát hay như thế, sao không làm ca sĩ nhỉ?”

Nhưng có lẽ tôi cũng hiểu phần nào lí do. Bởi cô rất yêu nghề giáo, yêu chúng tôi. Cô từng nói như thế. Cô bảo: “Đi dạy, vừa được hát, vừa được nhìn thấy học sinh, không phải vui hơn sao?”. Mới về trường, cô là cô giáo trẻ trung và năng động nhất. Cô luôn mỉm cười với mọi người, nhiệt tình hỏi thăm và giúp đỡ những thầy cô và các bạn học sinh. Chẳng bao giờ thấy cô nổi giận với ai cả, cô không tị nạnh hay đố kị với người khác. Cô chỉ hơi buồn khi mình không dạy cho học sinh làm tốt được. Một khi đã được giao nhiệm vụ, cô luôn cố gắng hoàn thành nhanh nhất. Tính cách hài hước, năng động của cô tạo ra những trò chơi, những hoạt động để chúng tôi tự tìm hiểu bài học. Vì thế trong giờ Tiếng Việt, chưa bao giờ lũ học sinh chúng tôi biết buồn chán là gì.

Với tôi, cô không chỉ là một cô giáo hoàn hảo, còn là người mẹ thứ hai của tôi. Bố mẹ tôi đi công tác xa nhà, tôi sống cùng với bà ngoại. Tôi không ghen tị với đám bạn có bố mẹ đón về, vì tôi đã có cô đưa về rồi. Tôi thích ngồi phía sau xe cô, nhìn mọi thứ và nghe cô kể chuyện. Cô kể chuyện về cô, về bài học. Tôi học được từ cô biết yêu thương mọi người, biết ơn bố mẹ vì đã vất vả cực nhọc nuôi nấng tôi.

Lên lớp 5, tôi không còn được học cô nữa. Nhưng chiếc xe xanh vẫn chở tôi về mỗi ngày. Và tình cảm của tôi dành cho cô không sẽ đầy theo những ngày tháng ấy.