Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 186
Số lượng câu trả lời 12
Điểm GP 0
Điểm SP 4

Người theo dõi (1)

Đang theo dõi (2)

Bagel

Chủ đề:

Văn bản ngữ văn 8

Câu hỏi:

Qua Dàn ý này bạn hãy làm ra một kết bài hoàn thiện 

Mở bài

-Dẫn dắt

-Giới thiệu về trải nghiệm: Trải nghiệm của em khi đi thăm trại trẻ mồ côi

Thân bài

-Khái quát

+Được trường tổ chức đi thăm trại trẻ mồ côi cùng lớp

+Đó là một ngày trong xanh, ánh nắng ấm áp chiếu sáng khắp mọi nơi

+Cảm giác thật hồi hộp, mong chờ để được nhìn thấy các gương mặt vui tươi của các em bé, nhưng lại thoáng chút sợ hãi, áp lực

-Chi tiết

+Xe đã đến nơi...Ấn tượng đầu tiên về trại trẻ là cánh cổng màu xanh, tấm biển, những hàng cây xanh tươi...v..v

+Các em bé ùa ra với gương mặt tươi rói, bám lấy các anh chị

+Phụ giúp các cô trông nom mang đồ vào

+Bên trong thật màu sắc, trên tường dán những nhân vật ngộ nghĩnh, đáng yêu

+Bắt đầu tổ chức trò chơi phát kẹo cho các em. Bỗng tôi nhìn thấy một em nhỏ ngồi trong gọc một mình tầm 8 tuổi, mặc một chiếc đầm tím xinh xắn

+Mang kẹo lại cho em, hỏi rằng tại sao em lại ngồi một mình. Biết được rằng em mới đến không lâu do mẹ em vừa mới mất do căn bệnh ung thư, bố em bỏ em đi tìm tình yêu mới

+Cảm giác buồn bã bao trùm lấy tôi, hỏi rằng em có buồn không? Em trả lời không vì em nghĩ em là gánh nặng của bố, cố nén nước mắt

+Nhẹ nhàng hỏi em có muốn kẹo không, bỗng em òa khóc

+Cuống cuồng dỗ em, an ủi em bằng cách đọc sách cho em

+Em đã cảm thấy ổn hơn, nụ cười dần dần hé lên ở đôi môi em

+Nắm tay em, dắt em ra cùng tham gia trò chơi

+Chuẩn bị ra về, cảm giác mệt mỏi xen lẫn niềm vui, được các em tiễn ra xe

+Em bé với chiếc đầm tím tặng cho tôi một cục đất sét hình con vịt trong rất đáng yêu, nhẹ nhàng thì thầm tai tôi “Em đã có một ngày rất vui, cảm ơn chị rất nhiều!”

+Ra về, vẫy tay chào em qua ô cửa kính

 

 Kết bài

+Cảm xúc của em về chuyến đi vừa rồi

+Bài học

+Liên hệ

 

Người ta kể chuyện đời xưa, một nhà thi sĩ Ấn Độ trông thấy một con chim bị thương rơi xuống bên chân mình. Thi sĩ[1] thương hại quá, khóc nức lên, quả tim cùng hoà một nhịp với sự run rẩy của con chim sắp chết. Tiếng khóc ấy, dịp đau thương ấy chính là nguồn gốc của thi ca[2].

Câu chuyện có lẽ chỉ là một câu chuyện hoang đường[3], song không phải không có ý nghĩa. Nguồn gốc cốt yếu của văn chương[4] là lòng thương người và rộng ra thương cả muôn vật, muôn loài. […]

Văn chương sẽ là hình dung[5] của sự sống muôn hình vạn trạng. Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống. […]

Vậy thì, hoặc hình dung sự sống, hoặc sáng tạo ra sự sống, nguồn gốc của văn chương đều là tình cảm, là lòng vị tha[6]. Và vì thế, công dụng của văn chương cũng là giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha.

Một người hằng ngày chỉ cặm cụi lo lắng vì mình, thế mà khi xem truyện hay ngâm thơ có thể vui, buồn, mừng, giận cùng những người ở đâu đâu, vì những chuyện ở đâu đâu, há chẳng phải là chứng cớ cho cái mãnh lực[7] lạ lùng của văn chương hay sao?

Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có; cuộc đời phù phiếm[8] và chật hẹp của cá nhân vì văn chương mà trở nên thâm trầm[9] và rộng rãi đến trăm nghìn lần.

Có kẻ nói từ khi các thi sĩ ca tụng cảnh núi non, hoa cỏ, núi non, hoa cỏ trông mới đẹp; từ khi có người lấy tiếng chim kêu, tiếng suối chảy làm đề ngâm vịnh, tiếng chim, tiếng suối nghe mới hay. Lời ấy tưởng không có gì là quá đáng.

[…] Nếu trong pho lịch sử loài người xoá các thi nhân, văn nhân[10] và đồng thời trong tâm linh[11] loài người xoá hết những dấu vết họ còn lưu lại thì cái cảnh tượng nghèo nàn sẽ đến bực[12] nào!…
a) Hãy tìm các câu bị động trong văn bản trên 
b) Hãy tìm các câu liệt kê trong văn bản trên