Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 203
Số lượng câu trả lời 543
Điểm GP 8
Điểm SP 446

Người theo dõi (24)

Phùng khánh my
Hoài Nhi Bùi
Khánh Đào Duy
Blink

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Quê hương

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường 
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ: 
"Ai bảo chăn trâu là khổ? " 
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao 
Những ngày trốn học 
Đuổi bướm cầu ao 
Mẹ bắt được... 
Chưa đánh roi nào đã khóc! 
Có cô bé nhà bên 
Nhìn tôi cười khúc khích
Mắt đen tròn thương thương quá đi thôi... 
*** 
Cách mạng bùng lên 
Rồi kháng chiến trường kỳ 
Quê tôi đầy bóng giặc 
Từ biệt mẹ tôi đi 
Cô bé nhà bên - (có ai ngờ!) 
Cũng vào du kích 
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích 
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!) 
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời 
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại... 
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi... 
*** 
Hoà bình tôi trở về đây 
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày 
Lại gặp em 
Thẹn thùng nép sau cánh cửa... 
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ 
Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!) 
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi 
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng... 

Hôm nay nhận được tin em 
Không tin được dù đó là sự thật 
Giặc bắn em rồi quăng mất xác 
Chỉ vì em là du kích, em ơi! 
Đau xé lòng anh, chết nửa con người! 

Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm 
Có những ngày trốn học bị đòn roi... 
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất 
Có một phần xương thịt của em tôi!

Điểm khác biệt là trong bài thơ Quê hương của Giang Nam giống như lời tâm sự của tác giả, nhớ về quê hương từ thuở còn thơ bé với kỉ niệm về cô bé nhà bên đến khi trưởng thành đi theo cách mạng. Tình yêu quê hương của tác giả gắn liền với tình yêu trong sáng, với nỗi đau khi mất đi người thương. Còn truyện Làng của Kim Lân lại thiên về diễn biến tâm trạng nhân vật.Truyện ngắn Làng được kể theo ngôi thứ ba, còn trong bài thơ cảm xúc trữ tình của nhân vật được kể theo ngôi thứ nhất.

Câu trả lời:

Lòng kiên nhẫn là phẩm chất cao đẹp mà chúng ta cần có. Kiên nhẫn có nghĩa là trạng thái thể hiện sự chịu đựng, cố gắng không ngừng, không vội vàng, hấp tấp, không dễ dàng bỏ cuộc. Những người kiên nhẫn thường sẽ điềm đạm, sâu sắc và sẽ đạt được thành công trong cuộc sống. Điều này đã được cha ông ta đúc kết trong những câu ca dao, tục ngữ như "Có công mài sắt, có ngày nên kim", "Kiến tha lâu cũng đầy tủ", "Tích tiểu thành đại, góp gió thành bão". Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký bị liệt hai tay từ nhỏ. Song cậu bé năm xưa đã vô cùng nhẫn nại khi không quản khó nhọc tập luyện viết bằng hai chân. Để rồi khi lớn lên, cậu bé ấy đã trở thành nhà giáo ưu tú bao người ngưỡng mộ. Nếu ta bồng bột, nông nổi, mọi sự rồi cũng "xôi hỏng bỏng không". Do đó, trước bất cứ vấn đề gì, chúng ta cũng cần suy nghĩ cẩn trọng và thực hiện nó một cách kiên trì, bền bỉ. Khi ta dễ dàng bỏ cuộc, thành công không bao giờ mỉm cười với chúng ta. Mỗi chúng ta hãy luôn nỗ lực học tập, rèn luyện thật chăm chỉ, lòng kiên nhẫn chính là sức mạnh đưa ta đến vùng trời ước mơ.Em cũng vậy , em đã luôn tìm hiểu và học hỏi những bài ngoài sách để mở rộng kiến thức. Cũng có lúc em có ý định bỏ cuộc nhưng đọng lực học tấp lại thúc đẩy em và giúp em giải được những bài toán khó. Và đó là cậu chuyện của em.