1. Nguyên nhân chính dẫn đến sự thất bại của phong trào Cần Vương (1885–1896)
- Hạn chế về đường lối và mục tiêu: Phong trào diễn ra dưới danh nghĩa “phò vua cứu nước”, nhằm khôi phục chế độ phong kiến, chưa có đường lối cách mạng đúng đắn, không đáp ứng yêu cầu lịch sử mới.
- Lực lượng lãnh đạo phân tán: Do các sĩ phu và văn thân phong kiến lãnh đạo, thiếu một tổ chức thống nhất, mạnh ai nấy đánh, không có sự phối hợp trên phạm vi cả nước.
- Trình độ tổ chức và vũ trang thấp: Nghĩa quân vũ khí thô sơ, chiến đấu chủ yếu bằng phương thức tự phát, trong khi thực dân Pháp có vũ khí hiện đại, tổ chức chặt chẽ.
- Cơ sở xã hội hạn chế: Phong trào chủ yếu dựa vào nông dân, chưa lôi cuốn được các giai cấp, tầng lớp mới như công nhân, tư sản (vốn đang hình thành).
- Sự đàn áp mạnh mẽ của thực dân Pháp: Pháp tiến hành bình định, chia rẽ, mua chuộc, đàn áp khốc liệt làm phong trào dần suy yếu và tan rã.
----
2. Những bài học lịch sử rút ra từ phong trào Cần Vương
- Muốn giành độc lập phải có đường lối cứu nước đúng đắn, phù hợp với xu thế phát triển của thời đại.
- Cần có tổ chức lãnh đạo thống nhất, có chiến lược và sách lược rõ ràng, tránh đấu tranh tự phát, phân tán.
- Phải xây dựng lực lượng quần chúng rộng rãi, đoàn kết nhiều giai cấp, tầng lớp trong xã hội.
- Cần chuẩn bị tốt về tổ chức, vũ trang và phương thức đấu tranh, kết hợp linh hoạt các hình thức đấu tranh.
- Phong trào cho thấy tinh thần yêu nước, chống ngoại xâm mạnh mẽ của nhân dân Việt Nam, là tiền đề cho các phong trào yêu nước theo khuynh hướng mới đầu thế kỉ XX.