Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 29 tại đây: https://forms.gle/4ZVAZTFbqXyEn2M2A

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 11
Số lượng câu trả lời 873
Điểm GP 213
Điểm SP 698

Người theo dõi (165)

Lưu Phương Ly
Dii Hàn
meo con heri

Đang theo dõi (14)


Câu trả lời:

A. MỞ BÀI: Dẫn dắt --> giới thiệu về câu chuyện mà em nhớ nhất.

VD1: Tuổi thơ của ai cũng có những câu chuyện vui hay câu chuyện buồn. Sau những câu chuyện ấy ta đều có được nhũng bài học, có được thêm sự hiểu biết. Trong đó, tôi nhớ nhất là một câu chuyện xảy ra hồi tôi được nghỉ hè chuẩn bị vào lớp Hai.

VD2: Ai ai cũng đều có một tuổi thơ riêng của mình, tuổi thơ sung sướng hãy bất hạnh nhưng sau cùng, chúng ta đều có thể định đoạt được cuộc sống, tương lai của chúng ta. Em thì có nhiều chuyện lắm nhưng em vẫn nhớ nhất câu chuyện xảy ra hồi em được nghỉ hè chuẩn bị vào lớp Hai.

B. THÂN BÀI:

a. Giới thiệu sự việc:

- Lần đó, em được về quê thăm bà, đòng thời đó cũng chuẩn bị ăn giỗ ông em luôn.

- Cả nhà em lên đường sớm vì quue em ở rất xa.

- Ngồi trên xe em thấy rất sung sướng và nhìn ra ngoài ngắm khung cảnh xung quanh --> miêu tả quanh cảnh ngoài đường.

- Đén quê, em cùng gia đình đi bộ vào --> miêu tả khung cảnh quê hương em (cánh đồng, đàn trâu, con đường, cây đa, cây si,...) --> gợi nhớ những trò chơi dân gian.

- Trưa tới nhà bà, em chạy đến ôm bà, bà hỏi thăm sức khỏe gia đình.

- Chiều đến, anh chị dẫn em ra ngoài chơi.

- Em thấy các anh chị em trong làng chơi với nhau rất vui vẻ.

- Các anh con trai chơi bắn bi, thả diều, đá cầu.

- Những chị gái thì chơi thả diều, ngồi nói chuyện rôm rả.

- Những người bạn cùng tuổi rủ em đi bắt châu chấu. Tất nhiên là em đồng ý.

b. Diễn biến sự việc:

- Em chạy rất nhanh để duổi con châu chấu kia bỗng ... đát bờ ao bị sụt lở, em không kịp lùi nên ngã tùm xuống sông.

- Hốt hoảng vì mình không biết bơi, chới với, chới với hét lên kêu người đến cứu.

- Mới một chút thôi mà em uống tới mấy ngụm nước.

- Em dần chìm xuống.

- Thấp thoáng trong lúc hôn mê, em tháy mình bị nhấc lên rồi thấy khuôn mạt của một người nào đó trong làng.

- Khi tỉnh dậy, em thấy mình đang nằm trong căn phòng với bốn bức tường sơn màu trắng. Xung quanh em là bác sĩ và cô y tá. Mẹ em đứng xa hơn một chút và nước mắt ngắn dài. Ba em đang đứng cạnh mẹ em.

- Suốt ngày hôm đó, mẹ luôn ở bên em. Lúc này, em mới cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho em.

C. KẾT BÀI:

Sau khi về nhà, mẹ dặn em không nên chơi gần bờ sông, bờ ao vì chơi ở những nơi đó sẽ rất nguy hiểm.

- Em sẽ nghe lời dạy bảo của mẹ. Em tránh xa những nơi nguy hiểm.

- Đã nhiều năm rồi mà em vẫn không quên được câu chuyện buồn thời thơ ấu của em.

Câu trả lời:

“Thầy bói xem voi” là truyện ngụ ngôn có ý nghĩa phản ảnh những con người chỉ đánh giá sự vật, hiện tượng phiến diện, không có cái nhìn bao quát. Câu chuyện để lại trong lòng người đọc nhiều suy nghĩ, cần phải hoàn thiện bản thân mình hơn, đặc biệt trong cách nhìn nhận cuộc sống này. Truyện tạo ra tiếng cười hài hước, dí dỏm nhưng có ý nghĩa châm biếm, mỉa mai sâu cay.

Truyện ngụ ngôn “Thầy bói xem voi” kể về câu chuyện xem voi của 5 ông thầy bói. Cả 5 ông đều có sự khiếm khuyết của bản thân mình nên đánh giá con voi chỉ từ một phía, mà từ đó đã nói lên được tổng thể con voi như thế nào. Đây là một cách đánh giá không đúng bản chất, chỉ đi vào 1 khía cạnh, quá cục bộ, địa phương. Và cuối cùng chính là cuộc ẩu đả của 5 ông thầy, vì ai cũng nhận phần đúng về phía bản thân mình.Đây thực sự là một câu chuyện có ý nghĩa giáo dục con người ta, cần phải có cái nhìn tổng thể trước khi đánh giá một việc gì đó.

Cả 5 ông thầy bói đều bị mù khi mỗi ông sờ vào một bộ phận của con voi và bắt đầu đánh giá. Ông thì sờ vòi, ông sờ chân, ông sờ đuôi, ông sờ tai, ông sờ ngà. Mỗi ông một bộ phận nên đưa ra đánh giá, nhận xét cũng hoàn toàn khác nhau. Thầy sờ ngà thì bảo nó “chần chẫn như cái đòn càn”, thầy sờ tai bảo “bè bè như cái quạt thóc”, thầy xem chân bảo “sừng sững như cái cột đình”, thầy sờ đuôi bảo “chun chun”. Các ông đã lấy cái cụ thể để miêu tả cái tổng thể, như vậy là hoàn toàn sai lầm. Những lời nhận xét của các ông thầy bói đều phiến điện và không có ai có thể đánh giá chính xác con voi có hình dáng như thế nào. Những đặc tính bên ngoài không thể nào có thể nói lên được con voi trong mắt mọi người như thế này. Như vậy, những lời đánh giá này của các ông thầy bói chỉ mang tính chất phiến diện, hoàn toàn không có căn cứ.

Và câu chuyện thêm hứng thú và đầy kịch tính khi ông thầy nào cũng muốn bảo vệ ý kiến của mình, không ai chịu thua ai. Chính vì sự khiếm khuyết trên cơ thể mà các ông thầy bói đã dẫn đến sự khiếm khuyết về suy nghĩ áp đặt cho con voi của mình. Những tranh luận đó hoàn toàn sai lầm nhưng không ai nhận sai. Đó chính là sự bảo thủ. Cuộc tranh luận kết thúc bằng ẩu đá, đánh lộn lẫn nhau gây nên sứt đầu mẻ trán của 5 ông thầy bói.

Như vậy câu chuyện ngụ ngôn “Thầy bói xem voi” với sự phán xét phiến diện, không có căn cứ của 5 ông thầy bói đã giúp cho người đọc nhận ra nhiều điều trong cuộc sống này. Khi muốn đánh giá một sự vật, hiện tượng nào đó, hay là một con người cụ thể thì cần có cái nhìn tổng quát nhất để có thể không bỏ sót bất kì một khía cạnh nhỏ nào.