Ôn tập ngữ văn lớp 7

huỳnh hoàng hưng

Hello, hôm nay mình sẽ tiếp tục làm những câu nói khiến bạn phải suy ngẫm, nếu thấy hay thì ủng hộ mình:

1) Nụ cười không chỉ là biểu hiện cảm xúc của con người mà nó còn là thứ để che giấu đi nỗi đau

2) Sự đẹp đẽ và thông minh luôn là thứ được cả thế giới công nhận nhưng cái giá phải trả chính là sự cô đơn

3) Nỗi đau chỉ thực sự kết thúc khi bạn đã vượt qua nó

{__Shinobu Kocho__}
{__Shinobu Kocho__} 20 tháng 3 2020 lúc 10:16

Hay quá nha bạn ủng hộ bạn 1 Follow nè ^^

Bình luận (0)

hay lắm bạn ạ, câu đầu giống mk :)

Bình luận (0)

Các câu hỏi tương tự
qwerty

Hôm nay có bạn nào đi 20/11 chưa? Nếu chưa, mời các bạn ........ tham khảo vài bài văn để .......... chúc các thầy cô nhé .... :)

Nguồn: tinmoi.vn

Dưới đây là một số bài văn hay đã từng đạt giải trong những cuộc thi cảm nhận về thầy, cô giáo nhân dịp 20/11.

Cứ mỗi lần tháng 11 ùa về, đến cái ngày mà cả một năm mới có một lần để nhắc học trò nhớ về thầy cô của mình, nhắc đến ngày Nhà Giáo Việt Nam thì mọi ký ức của thời học sinh lại ùa về. Nhớ những lời căn dặn, những cái vỗ vai, hay cả những lời răn đe nghiêm khắc của thầy cô khi học trò mắc phải lỗi.

Thầy cô là người luôn dành tất cả mọi yêu thương cho đứa học trò của mình, kể cả những đứa học trò mà luôn làm mình phát bực la lớn lên và mời đi ra khỏi lớp. Thậm chí có thể là đình chỉ học môn đó một tuần cũng có.

Thầy cô là người luôn phải chịu đựng bởi bao trò tai quá mà những đứa học trò gây ra, hay thường là những vị cứu tinh của những học sinh bị bắt nạt. Có thể nói thầy cô như là những thần tượng của học trò, hay là người cha, người mẹ thứ hai vậy.

Thầy cô là người đã dạy con nét chữ đầu tiên để rồi sau này, khi con lớn hơn một chút, con mới hiểu sự ân cần của cô, khi cầm tay con uốn từng nét chữ không chỉ đơn thuần là dạy con biết viết, mà nết người của con cũng bắt đầu từ những nét chữ A,B,C. Là người mà phải thức cả đêm để viết lại và cảm nhận bài văn thầy phê “cảm nhận còn hời hợt” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô làm là chỉ mong học sinh của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.

Nhớ ngày 20/11 năm xưa chắc ai cũng trải qua cái thời mà đòi mẹ phải mua quà để đi tặng thầy cô cho bằng được nhưng nỗi khổ là không dám đi một mình, lần nào cũng phải mẹ kè kè đi ,lúc đó nhỏ có biết nói gì đâu thấy bạn đi mình cũng đi cho bằng được. Quà 20/11 lúc xưa cũng chỉ là dầu gội, bột ngọt, sữa hay cuốn sổ và cái bút, nhà có điều kiện hơn thì xấp vải cho thầy cô may đồ để đi dạy. Lớn lên chút thì đã biết đường đi mua quà cho thầy cô, nhưng đến lúc tặng thì run cầm cập, gặp thầy cô ở trường suốt không sao cả nhưng mà gặp riêng thầy cô thì không dám đến. Nhớ lúc đi tặng quà thì vừa vào phòng, thấy thầy cô là tặng cho thầy cô rồi nói một câu ngắn gọn: "Mừng Cô (Thầy) 20 tháng 11" rồi chạy cái vèo ra ngoài, để thầy cô phải chạy ra gọi học trò quay trở lại ngồi chơi, nhưng cũng chỉ ngồi được 5 phút rồi "Cô (Thầy) cho em xin phép". Đến hôm sau vẫn còn không dám gặp thầy cô.

Lớn lên rồi học cấp 3, ngày 20/11 được xem như là một ngày học nhẹ nhõm của học sinh thì phải - theo tôi nghĩ như thế. Vì ngày 20/11 thường thì thầy cô khuyến mãi không dò bài, học sinh cũng không phải thấp thỏm vì cái giờ dò bài như thường ngày. Đôi khi thì còn được nói chuyện phiếm và nghỉ học luôn môn đó, thường thì lớp trường đại diện lớp tặng hoa cho thầy cô rồi thôi, xong cái ngày 20/11.

Nhưng cái ngày 20/11 không phải thầy cô vui vì được nhận hoa và quà của học trò thôi, thầy cô vui vì thấy rằng những đứa học trò của mình đã lớn khôn hơn, thầy cô khi thấy những thành quả của mình tốn bao công sức tâm huyết đạt được thành quả, đó là điều mà làm cho thầy cô tự hào nhất trong đời làm nhà giáo của mình.

Không biết ngày 20/11 của bạn như thế nào nhưng của tôi là một ngày đầy cảm xúc, tuy đi làm xa không thể tới thăm thầy cô được, nhưng không khi nào thầy cô không nhớ tới tôi. Lúc tôi gọi điện thoại chưa kịp nói tên mình thì thầy cô đã nhận ra tôi trước ,tôi vui mừng và đôi khi là bật khóc, cho dù lúc đi học tôi có phá, có quậy nhất lớp thì thầy cô vẫn nhớ và cười phì nói: "Thằng học trò phá nhất lớp của cô nay làm ở đâu rồi, có khỏe không? Năm nay cho gọi điện thoại nhưng năm sau phải về nhà thăm cô đấy nhé!!!". Trải qua biết bao lứa học trò, bao nhiêu năm nhà giáo mà thầy cô vẫn nhớ học trò của mình chứng minh một điều là thầy cô luôn dành mọi tâm huyết cho những đứa học trò nhỏ bé, dù có hay nghiêm khắc với mình đi chăng nữa thì cũng dễ hiểu là thầy cô chỉ muốn điều tốt nhất cho mình mà thôi. Chắc điều đó ai cũng cảm nhận được như tôi, vì nếu không có những điều như thế thì bạn có thể thành công hay sống tốt hơn như hiện nay để còn ngồi đọc những dòng tốt viết đây.

Lúc ngồi viết những dòng này thì nhớ lại những trò tai quái của mình đã mang đến cho thầy cô... Sao có thể làm những trò ấy nhỉ, nhưng mà thôi "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò" mà, nhưng dù gì thì cũng mong ngày 20/11 sắp đến, hãy bỏ một chút thời gian nếu như được hãy đến thăm thầy cô, thầy cô sẽ không quên bạn đâu, nhưng nếu không được thì hãy dành cho một cuộc điện thoại chỉ năm, mười phút thôi. Đừng chỉ gửi một cái hình lên mạng Xã hội cho thầy cô và kèm theo dòng ngắn ngủn: "Mừng 20/11, chúc Thầy (Cô) có ngày lễ vui vẻ" là thôi.

Xin cảm ơn những thầy cô đã dìu dắt con từ những ngày đầu tiên học lễ, hậu học văn. Những yêu thương, trân trọng và thành kính nhất là tất cả những gì con muốn những người cô thầy đã dạy dỗ con nên người. Chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc để mãi mãi vun đắp cho sự nghiệp trồng người.

Tác giả: Vũ Nguyễn

Hình ảnh Ngày 20/11: Những bài văn xúc động viết về thầy cô, giáo số 1

Thời gian cứ trôi đi âm thầm và lặng lẽ, thấm thoát đã gần bốn tháng trôi qua. Thời gian tuy ngắn nhưng cũng đủ làm cho em cảm nhận được tất cả những điều tốt đẹp nhất từ mái trường THCS Kim Tân. Với ước mơ trở thành 1 cô học trò được khoác lên mình chiếc áo đồng phục của trường THPT Chuyên Lào Cai, em đã rời xa ngôi trường mà mình đang học để đến với 1 ngôi trường hoàn toàn mới, những lo lắng, suy nghĩ xuất hiện trong khối óc nhỏ bé: Lo sợ vì mất đi những người mà mình quan tâm, yêu thương nhất, sợ vì phải rời xa nơi mà mình cảm thấy an toàn nhất, sợ phải chia tay những đứa bạn mà ngày nào cùng mình đùa nghịch và chọc ghẹo lẫn nhau,...và sợ cả khi không có bạn bè, thầy cô ở bên, có những lúc em đã định lùi bước. Nhưng nghĩ về tương lai phía trước, nghĩ về những người đang trông mong và tin tưởng, em đã quyết định tiến bước, hi vọng về một ngày mai tươi sáng hơn.

Nhớ những ngày ấy, những ngàu đầu của tháng 8, tiết trời ấm áp, khi trên con đường đến trường mới lạ còn cảm thấy có một chút mặc cảm, tự ti về bản thân, run sợ trước thách thức mới đang chờ đón thì khi đặt chân đến trường những cảm giác ấy hoàn toàn tan biến. Cảm giác đầu tiên khi đặt chân vào cánh cổng là một cái gì đó rất gần gũi, thân quen. Ngôi trường hiện lên đẹp và khang trang, những tán lá cây dang rộng, một làn gió mát rượi thoảng qua đưa tâm hồn vào những điều tuyệt diệu nhất. Có lẽ chính cảm giác ấy đã thúc giục bước chân em tiến nhanh vào lớp học. Em bước lên cầu thang dãy nhà B, lên đến tầng 3, tấm biển lớp 9D được đặt ngay ngắn. Bước vào lớp các bạn đều rất thân thiện và dễ gần, tất cả đều cởi mở và vui vẻ chào đón một thành viên mới. Và sau đó, chính ngày hôm ấy, em đã gặp được cô-cô Lê Thị Lương. Ấn tượng đầu tiên của em về cô là một con người rất thẳng thắn nhưng đồng thời cũng rất quan tâm đến học sinh. Cô có biết rằng, lời động viên của cô hôm ấy đã khiến em cảm thấy có ý chí để vươn lên hi vọng rằng mình có thể làm tốt.

Những ngày tiếp theo đó, em hiểu rõ về cô hơn cô rất nghiêm khắc, có những lúc em cảm thấy vô cùng sợ và tự hỏi rằng tại sao cô phải nghiêm khắc với chúng em như vậy? Nhưng rồi, thời gian đã giúp em nhận ra, cô nghiêm khắc là muốn tốt cho chúng em, muốn cho chúng em trưởng thành và trở thành 1 con người tốt. Cô luôn ở bên cạnh, sẵn sàng giúp đỡ chúng em trong mọi việc. Cô cầm chổi giúp chúng em dọn vệ sinh trường lớp, cô cầm cuốc giúp chúng em trồng hoa,...và cô cầm cả viên phấn để viết lên cả tấm lòng mình. Cô dạy cho chúng em biết nói lời cảm ơn, biết nói lời xin lỗi, cô giúp cho chúng em tạo ra một cuốn sổ với thật nhiều trang viết với hình ảnh thú vị. Em thương cô vì cô quá vất vả, dẫu cô ốm nhưng không bao giờ cô bỏ giờ tự quản trong 15p đầu giờ trên lớp, thương ánh mắt cô thật buồn, những giọt nước mắt lăn dài trên má vì chúng em không ngoan...Em càng thương cô hơn vì cô luôn là giáo viên công bằng và luôn đứng về phía học trò để nhìn nhận vấn đề, cô luôn tìm cách để thấu hiểu được bọn học trò chúng em và nâng đỡ cho những bước chân ngây dại của chúng em. Em càng khâm phục cô hơn ở cách mà cô dành cho em và những bạn bè khác, cô luôn biết những khuyết điểm của mình và cố gắng khắc phục, cũng như góp ý khuyên răn với những khuyết điểm của chúng em 1 cách tinh tế để hoàn hảo hơn trong mắt mọi người. Cô ơi! Em thương cô lắm tấm lòng rộng mở của cô, có nghiêm khắc nhưng rất mực thông cảm với học trò của mình, sự sâu sắc và gần gũi của cô nữa và còn vô vàn những điều khác nữa, đó phải là cả một tâm hồn, một trái tim dành cho chúng em,... và dẫu đó chỉ là tình cảm một chiều của cô, cô cho đi chẳng mong nhận lại điều chi cả. Đối với em, em đã lớn hơn chỉ sau 4 tháng ngắn ngủi học với cô, em có được một tâm hồn mới, một sự tự ti vốn ẩn nấp trong em. Một trái tim biết cảm thông và lắng nghe, một tinh thần vượt khó cho dù vấp ngã, em đã học ở cô là sự nỗ lực không ngừng, cô chính là điểm tựa cho em đứng lên sau vấp ngã, gạt đi nước mắt em lạc bước tiếp ở cuộc đời này, em đã biết nhìn nhận vấn đề và không còn nữa những đánh giá ngây ngô.

 

Cô ơi! Ngày 20/11 sắp đến, em mong cô hãy tha thứ cho em về tất cả những lỗi lầm của mình và cảm ơn cô về tất cả những gì cô giành cho em. Em yêu cô và yêu mái trường THCS Kim Tân này nhiều, em cũng như các bạn sẽ chẳng bao giờ quên được nơi này-nơi sẽ chắp cánh cho những ước mơ của chúng em bay xa.

Tác giả: Nguyễn Ánh Tuyết. Lớp 9D. Trường: THCS Kim Tân. TP. Lào Cai.

Hình ảnh Ngày 20/11: Những bài văn xúc động viết về thầy cô, giáo số 2

Mái trường - Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được. Tôi cũng vậy, suốt ba năm phổ thông cô Hưng dạy văn là người tôi nhớ nhất.

Viết về hình tượng cô giáo ngay từ bé chúng tôi đã được nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là cô giáo với mái tóc đen dài bóng mượt, cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp giản dị, da trắng môi đỏ, luôn mặc áo dài thướt tha và dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng. Với tôi, chắc chắn đó là cô giáo bước ra từ giấc mơ.

Ngày đầu ngỡ ngàng bước vào lớp mười, buổi đầu tiên gặp gỡ, cô bước vào lớp với cặp kính râm to đen, chúng tôi có chút nhốn nháo và bất ngờ, cô hóm hỉnh giải thích: “Buổi đầu chào cả lớp mà cô giống mafia quá, cô xin lỗi các em nhưng nếu bây giờ cô bỏ kính ra thì cả lớp chắc không ai học được vì sợ vừa vì cười đấy. Cô bị ngã xe, lớp thông cảm cho cô nhé!” và kèm theo đó là nụ cười rạng rỡ. Tôi cũng phát hiện ra rằng không phải cô giáo dạy văn nào cũng có giọng nói ngọt như mía lùi hay lanh lảnh như chim hót. Cô Hưng giọng khá trầm và khàn nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy ngao ngán với tiết văn của cô. Ngày đầu tiên ấy, cô còn giới thiệu và kể thêm vài câu chuyện vui về “cái tên giông tên con trai” của cô. Vậy là giờ dạy mở màn, cô đã đốn tim trọn vẹn bốn mươi lăm thành viên 10A3, đặc biệt là tôi, cảm nhận được một tâm hồn đồng điệu.

Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhè nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. Cô Hưng cũng không phải ngoại lệ. Nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại. Cô luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể dời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi. Ông nội tôi trước đây là một nhà Nho dạy chữ Hán vì vậy ông rất thích con cháu nối nghiệp ông. Mỗi lần về thăm quê, ông lại thủ thỉ với tôi: “Làm giáo viên con nhé! Tôi chỉ biết mỉm cười và lẳng lặng gật đầu”. Tôi yêu trẻ nhưng nóng tính mà ngành giáo luôn cần sự kiên nhẫn và tôi đã tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm”. Nhưng rỗi mỗi tiết văn của cô lại truyền thêm cho tôi cảm hứng. Tôi sẽ đứng trên bục giảng, thổi hồn vào từng câu chữ và học sinh sẽ quý mến tôi như chứng tôi kính trọng, yêu quý cô bây giờ. Tôi sẽ niềm nở, hài hước và thân thiện giống cô. Tôi sẽ dạy cho những đứa con thứ hai của tôi không chỉ tri thức mà còn cả cách làm người, cách yêu thương cuộc sống, cách gieo lòng nhân hậu với những con người ra chưa từng biết, chưa từng gặp qua mỗi trang sách giống như cô dạy chúng tôi trong mỗi tiết học.

Cô Hưng mang dáng dấp của người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình. Không phải phóng đại, nhưng cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việt nhà. Cô luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường, nhiều năm đạt danh hiệu Giáo viên xuất sắc. Năm học 2012-2013, lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 12 mang lại thành tích rực rỡ như thế: Ba giải nhì, một giải ba và một giải khuyến khích, đứng nhất tỉnh năm đó. Ở nhà, hai con của cô luôn là những con ngoan trò giỏi. Hai em luôn dạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học. Niềm vinh dự hơn cả là con trai cô từng đạt giải học sinh tỉnh lớp 5. Cô là người giữ lửa và ngọn lửa ấy luôn bùng cháy trong gia đình nhỏ hạnh phúc của cô.

Tôi đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khi còn là học sinh, khi còn được ngồi trên ghế nhà trường. Và tôi không thể nào quên những kỉ niệm thời áo trắng bên bạn bè, trang sức cùng hình ảnh người cô miệt mài bên giáo án. Người đã truyền dạy cho tôi bao tri thức, bao ước mơ và hi vọng - Cô Hưng.

Đỗ Thị Lan Thu - 12A3 - THPT B Phủ Lý (2012- 2015)

Hình ảnh Ngày 20/11: Những bài văn xúc động viết về thầy cô, giáo số 3

“Thưa thầy con đã thuộc bài học sáng nay trên bục giảng có bụi phấn rơi rơi trên tóc thầy”.Thầy đang đứng đó truyền đạt bao kiến thức cho đàn em bé nhỏ. Thầy vẫn đứng ở đó, đứng suốt mấy mươi năm làm tóc thầy lốm đốm bạc vì bụi phấn.

Ai là người dạy chúng ta tập đọc, tập viết? Ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta? Ai là người dạy chúng ta những điều hay, lẽ phải? Ai là nguồn động lực giúp tôi trưởng thành? Ai đã vực tôi đứng dậy khi tôi vấp ngã? Ai đã làm tất cả vì học sinh thân yêu bất chấp những hôm trái gió trở trời vẫn lặng lẽ đến trường? Ai?

“Thầy giáo”, hai từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩ tôi. Đối với tôi thầy là một người cha có lòng vị tha và lòng yêu thương tha thiết. Lúc nhỏ, tôi thường hay hỏi mẹ: “ Mẹ ơi, tại sao con lại phải gọi thầy là “thầy giáo” vậy mẹ?” Thật là một câu hỏi ngây thơ và ngờ nghệch. Nhưng đó là những tình cảm đầu tiên, những cảm nhận mơ màng về “thầy giáo” của đứa trẻ thơ khi chập chững vào lớp một. Hình ảnh người thầy cầm tay viết chữ quả là một kí ức sâu sắc đối với trẻ thơ. Lúc đó tôi chưa cảm nhận được sự yêu thương của thầy vì trẻ con thì luôn ngây thơ và không có những suy nghĩ sâu xa.

Tôi ngày một lớn khôn và học rất nhiều thầy giáo khác nhau. Nhưng tôi cảm giác các thầy có một nét chung riêng biệt mà chỉ ai là thầy giáo mới có. Đó chính là lòng yêu thương vô bờ bến của Thầy dành cho học trò. Lũ học trò chúng tôi cứ hay làm cho Thầy giận, Thầy buồn vì những trò phá lại nghịch ngợm, ngang bướng. Nhưng chỉ cần chúng tôi biết lỗi thì Thầy bỏ qua tất cả. Thầy dạy bao điều bổ ích. Thầy là người cha thứ hai của tôi. Thầy dạy tôi kiến thức, truyền đạt bao bài học hay.” Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi. Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.” Mặc cho người ta ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ. “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy.”

Người Thầy với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. thầy như ngọn hải đăng soi sáng bước chúng em đi. Thầy lại là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Thầy cho em niềm tin, niềm hi vọng. Thầy dạy em học tập, biết yêu quê hương đất nước. Thầy là nguồn động viên tinh thần của chúng em. Ngay cả vua cũng cần có thầy. Đời đời hình ảnh người thầy vẫn đẹp mãi trong nhân loại.

“Kính Thầy mới được làm Thầy”. Bổn phận tối thiểu của học sinh là phải yêu quí và kính trọng Thầy. Người Thấy luôn xứng đáng để mọi người và toàn xã hội tôn vinh, phải nhắc đến. mỗi chúng ta sẽ luôn tự hào vì trong cuộc đời có thầy.

Ngày hai mươi tháng mười một sắp đến, các bạn làm gì để tỏ lòng biết ơn đến thầy. Chắc hẳn người Thầy sẽ không cần những món quà quí giá, đắc tiền. Hay những món đồ mua vội vã trong các cửa tiệm. Hãy nhớ rằng điều mà Thầy mong muốn lớn nhất đó là nhìn thấy học sinh của mình chăm ngoan, học giỏi. Bạn hãy cố gắng, nỗ lực thật nhiều trong học tập, chăm chú học hành hơn. Và điều đó là phần quà quí báu nhất mà các bạn tặng cho Thầy. Chúng ta hãy dâng lên Thầy những bông hoa điểm mười tươi thắm nhất. Và nguyện sẽ luôn học hành chăm chỉ, mãi mãi là trò ngoan của Thầy.

Tác giả: Nguyễn Đình Vân Khanh. Học sinh Lớp: 8/2. Trường THCS Định Hòa. Năm học 2009-2010

Trần Đình Trung

Hai thày trò cứ đi như thế, chốc chốc lại ngó nhìn nhau.Rồi chợt hai thầy trò dừng lại ở một quãng rừng thưa rộng, nơi có haicon đường mòn gặp nhau, một ngã tư tỏa ra bốn phía, Ivan Ivanưtsđứng vào sau một bụi phi tứ, mặt quay về hướng đó, cố hết sức để hiểuxem cần phát hiện ra cái gì ở quãng ấy.Trên cao thì sáng nhưng ở đây, phía dưới này, thì mỗi lúc một tối xẩm.Có ai đó sột soạt đâu đây, rồiặng. Lại sột soạt rồi lại lặng. Bim đứng sátvào chân chủ, ý hỏi: "Cái gì thế? Ai đấy nhỉ? Ta đi xem tí chăng?".- Thỏ, - chủ nói gần như không thành tiếng. - Tốt lắm, Bim ạ. Tốt. Thỏ.Để cho nó chạy.Được rồi, ông ấy bảo "tốt", vậy có nghĩa là mọi việc ổn cả. "Thỏ" thì cũnghiểu thôi: nhiều lần rồi, khi Bim chạm trán với một vết chân thú, nó đãnghe nhắc đến tiếng ấy. Và một lần nó đã trông thấy chính cái con thỏấy nữa, nó đã cố đuổi bắt, nhưng lại xơi một cú cảnh cáo nghiêm khắcvà bị phạt. Không được mà!Vậy là ngay gần đây thôi, một chú thỏ đang sột soạt. Rồi sau đó thì thếnào?Bỗng trên cao, có ai đó, không trông thấy và chưa từng thấy, cất tiếngkêu: "Kho-kho!... Kho-kho!... Kho-kho!...". Đây là lần đầu tiên Bim nghethấy như vậy, và nó giật thót mình. Chủ nó cũng vậy. Cả hai đưa mắtnhìn lên cao, chú mục lên cao thôi... Bất thình lình, trên nền trời hoànghôn đỏ tím, một bóng chim hiện ra bay dọc theo con đường rừng. Nóbay thẳng về phía hai thầy trò, thỉnh thoảng lại kêu lên, nghe nhưkhông phải là chim, mà là một con thú rừng, vừa bay vừa kêu. Nhưngdù sao đó vẫn là một con chim. Nó nom to, cánh vỗ im re (không phảichim cút, gà gô hay vịt giời). Tóm lại là cái con chưa từng biết kia đangbay trên cao. Ivan Ivanưts giương súng lên. Bim, như theo lệnh, nằmbẹp xuống, mắt không rời bóng chim... Trong rừng tiếng nổ nghe to vàvang dội như Bim chưa bao giờ từng thây. Tiếng vang lan đi qua rừngvà lịm dần mãi tít xa xa.Con chim rơi xuống bụi rậm, nhưng hai thầy trò chả mấy chốc đã tìm ra.Ivan Ivanưts đặt nó xuống trước mặt Bim, nói:- Làm quen đi, chú mình: Dẽ giunà nhắc lại lần nữa: Dẽ giun.Con Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxkiChương 2: Rừng Xuân Trang 21Bim ngửi ngửi, đưa chân chạm vào cái mỏ dài, mình khẽ rùng rùng vàhai chân trước nghí ngoáy, ra ý ngạc nhiên. Chắc hắn nó đang nghĩbụng thế này: "Cái kiểu mũi thế kia, mình chư-ư-ưa từng thấy. Nhưngđúng là cái mu-u-ũi thật mà!".Rừng khẽ xào xạc, và lặng dần, lặng dần.Rồi ắng hẳn, dường như tức thì, tưởng đâu có kẻ vô hình nào đó đã xõađôi cánh mênh mông lên cây rừng để kết thúc: thôi, không lào xào nữa.Cành lá im phăng phắc, cây cối như ngủ thiếp đi, chỉ thỉnh thoảng khẽrùng mình trong bóng xâm xẩm.Ba con dẽ giun nữa bay qua, nhưng Ivan Ivanưts không bắn. Tuy concuối cùng thì không trông thấy nữa trong đêm tối mà chỉ nghe thấytiếng nó thôi, nhưng Bim vẫn thắc mắc: thế những con còn trông thấyrõ, sao ông bạn nó lại không bắn? Chuyện ấy làm Bim áy náy khôngyên. Còn lvan Ivanưts thì hoặc là chỉ ngước nhìn lên cao, hoặc cúi đầulắng nghe cái tịch mịch. Cả hai đều lặng thinh.Đây chính là lúc không nên hé răng nói một lời, - người đã thế và chó lạicàng phải thế! Chỉ đến phút cuối cùng, trước khi ra về, Ivan Ivanưts mớicất tiếng:- Tốt lắm, Bim ơi! Cuộc sống lại bắt đầu. Xuân.Nghe giọng, Bim hiểu rằng ông bạn nó trong lòng đang khoan khoái. Vànó rúc mõm vào đầu gối ông, ngoe nguẩy đuôi: "Đúng là tốt rồi, khỏinói!".Lần thứ hai hai thầy trò tới đây vào một buổi sáng muồn muộn, nhưnglần này không mang súng.chồi bạch dương tròn mọng thơm phức, hương vị đậm nồng của rễ cây,những tia ngan ngát toát ra từ những mầm cỏ mới nhú, tất cả những cáiđó đều mới mẻ và xúc động lạ thường.Ánh dương xuyên suốt rừng trừ đám rừng thông ra, và ngay cả đámnày nữa đây đó cũng bị các tia nắng vàng xuyên cắt và tĩnh mịch. Điềuquan trọng nhất là tĩnh mịch. Cái tĩnh mịch của buổi sớm mùa xuântrong rừng sao mà dễ chịu!Lần này Bim đã bạo hơn: mọi vật trông rõ mồn một (chứ không như lầnCon Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxkiChương 2: Rừng Xuân Trang 22nào lần mò trong bóng tối). Và nó chạy lăng xăng trong rừng thỏa thích,tuy vẫn không để mất hút chủ. Mọi cái đều tuyệt diệu.Cuối cùng Bim bắt gặp được một thoáng mùi dẽ giun. Nó kéo căng ra.Và đứng khựng lại một cách cổ điển. Ivan lvanuts giục nó “Tiến lên!”nhưng bắn thì trong tay ông có gì để bắn đâu. Ông lại còn lệnh cho nónằm xuống nữa, đúng phép như mỗi lần chim bay vù lên. Không cònhiểu ra thế nào nữa: chủ nó có trông thấy hay không? Bim liếc mắt nhìnông cho đến lúc nó khẳng định được: ông ấy có thấy.Tới con dẽ giun thứ hai mọi sự lại diễn ra y như thế. Lần này Bim khôngđừng được biểu lộ một vẻ na ná như bất mãn: một cái nhìn lo ngại, kiểuchạy lảng sang bên, thậm chí một ý đồ bất tuân thượng lệnh, - tóm lại làsự bất mãn của nó đã cao độ và tìm một chỗ xì ra. Chính vì thế mà Bimđã chạy đuổi theo con dẽ giun vừa bay vù đi, đây đã là con thứ ba, hệtnhư một chú chó nhà bình thường vậy. Nhưng đuổi theo dẽ giun thìchẳng được mấy nả: nó thấp thoáng trong cành lá, rồi mất tăm. Bimquay trở lại trong lòng hậm hực, đã thế lại còn bị phạt nữa. Thế thì thôi,nó nằm lánh sang bên, và thở dài sườn sượt (giống chó làm cái trò ấy thìthạo lTất cả những cái đó còn có thế chịu đựng được, nếu như không tiếpthêm một sự xúc phạm khác. Lần này Bim đã phát hiện thấy thêm mộtkhuyết tật mới nữa của chủ: cái mũi đánh hơi sai, chưa kể cái mũi điếc,thế cơ chứ... Đầu đuôi là thế này.Ivan Ivanưts dừng lại và nhìn, nhìn ngang nhìn ngửa, và hít hít đánhhơi (đánh hơi cái gì). Rồi ông đi tới một gốc cây, ngồi xuống và đưa mộtngón tay khẽ khàng vuốt vuốt một bông hoa nhỏ, nhỏ tí xíu (đối vớiIvan Ivanưts bông hoa ấy hầu như không có mùi gì, nhưng đối vơi Bimthì nó thối không chịu được). Bông hoa ấy đối với nó nghĩa lý quái gì?Nhưng chủ nó lại cứ ngồi đó, mỉm cười. Bim tất nhiên làm ra vẻ nócũng thấy hay hay, nhưng đó chẳng qua chỉ thuần tuy là vì tôn trọng cátính thôi, chứ thực ra thì nó khá ngạc nhiên.- Nom này, nom đây này, Bim! - Ivan Ivanưts thốt lên và ghé mũi conchó vào bông hoa nhỏ.Thế này thì Bim không chịu nổi nữa, - nó ngoảnh đi. Rồi nó lảng luôn,đi ra nằm ở đống rừng thưa, tất cả bộ dạng nói lên một ý: “Hoa của ông,ông cứ việc ngửi!”. Sự bất đồng đòi hỏi phải được biện giải với nhauCon Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxkiChương 2: Rừng Xuân Trang 23không chậm trễ, nhưng chủ lại cười vào mũi Bim một cái cười sungsướng. Và cái đó đến là khó chịu. “Cười cả mình nữa!".Và ông lại quay sang nói với bông hoa:- Chào bông hoa đầu mùa!Bim hiểu không sai: "chào" đây không phải là nói với nó.Lòng ghen tuông đã len lỏi vào trong tâm hồn con chó, nếu như có thểnói như vậy, kết quả là thế đó. Mặc dù về đến nhà hai bên dường nhưđã làm lành với nhau, nhưng cái ngày hôm ấy xảy đến với Bim thật làđen đủi: có mồi, lại không bắn, nó phải đích thân đuổi theo chim, lạitrừng phạt nó, đã thế lại cái bông hoa ranh kia nữa. Phải, thì ra đã là chóthì chẳng thoát nổi cái cuộc sống kiểu chó, bởi vì nó phải sống trong sựtrói buộc của ba “điều lệnh”:..Không được", “Lùi lại", "Tốt".Có điều là cả Bim, cả Ivan Ivanưts, đều không hiểu rằng sẽ có lúc, nếunhư họ nhớ lại, họ sẽ cảm thấy rằng cái ngày hôm nay thật là một ngàyvô cùng hạnh phúc.Nhật ký của chủTrong cánh rừng mệt mỏi sau một mùa đông ác nghiệt, khi các mầmnon bừng dậy còn chưa xòe rộ, khi những cái gốc đau khổ của nhữngcây bị chặt trong dịp mùa đông còn chưa đâm chồi nhưng đã ứa nhựa,khi lá rụng nâu nâu đang nằm xếp lên thành tầng thành lớp, khi nhữngcành trụi còn chưa rì rào mà chỉ khẽ đụng vào nhau thì bỗng thoảng đếnmột mùi hương hoa điểm tuyết! Chỉ hơi thoang thoảng thôi, nhưng đólà mùi của cuộc sống đã hồi tỉnh, và chính vì thế mà nó rạo rực tươi vui,mặc dầu khó cảm thấy nó. Tôi nhìn quanh, - té ra là nó ngay bên cạnh.Dưới đất có một bông hoa điểm tuyết, một giọt trời xanh nhỏ xíu, vị sứgiả vô cùng giản dị và cởi mở của niềm vui và hạnh phúc cho những aiđứng với nó và với tới nó. Nhưng lúc này đây thì đối với ai cũng vậy, kểcả người hạnh phúc lẫn kẻ bất hạnh, nó là cái trang điểm cho cuộc sống.Thì ngay trong chúng ta đây, những con người, cũng là như vậy: cónhững người khốn nhũn nhặn có trái tim trong sáng, những con người“tầm thường" và“nhỏ bé" nhưng lại có tâm hồn cao cả. Chính họ cũng tôđiểm cho cuộc sống, đem nhập vào mình tất cả những cái gì tốt đẹpnhất có trong nhân loại: lòng tốt, sự giản dị, niềm tin yêu. Chính vì vậyCon Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxkiChương 2: Rừng Xuân Trang 24mà bông hoa điểm tuyết nom như một giọt trời xanh trên mặt đất... Vàvài hôm sau (tức là hôm qua) tôi và Bim lại đến đúng cái chỗ ấy. Giờđây trời đã rắc xuống khu rừng hàng ngàn giọt xanh biếc. Tôi tìmquanh: nó đâu rồi nhỉ, cái bông hoa nở sớm nhất, cái bông hoa quả cảmnhất kia? Hình như nó đây rồi. Có phải không nhỉ? Chẳng rõ. Hoanhiều quá nên bây giờ thì chẳng thấy được nó, chẳng tìm ra nó: nó đãchìm giữa những bông hoa nở sau nó, hòa lẫn với nó. Vậy là nó bé nhỏnhư thế nhưng anh hùng, thầm lặng như thế nhưng thật là kiên gan chonên hình như cơn gió cuối cùng chính là đã sợ nó, đầu hàng nó khi vàomột buổi sớm tinh mơ, đem quảng lá cờ trắng trận sương muối cuốicùng xuống bìa rừng.Cuộc sống cứ đi lên.... Nhưng Bim đâu có khả năng hiểu được tí gì về những điều ấy. Thậmchí lần thứ nhất nó đã tự ái, đã ghen. Vả lại khi hoa đã nhiều rồi, nócũng đâu có buồn để ý đến hoa. Tập săn mà như nó thế thì xoàng:không có súng nó đã bối rối. Tôi và nó ở hai trình độ phát triển khácnhau nhưng lại rất, rất gần nhau. Tạo hóa tạo ra vạn vật theo một quyluật vững bền: sự cần thiết của cái này đối với cái kia; bắt đầu ở nhữngsự vật đơn giản nhất và kết thúc ở sự sống đã phát triển cao, đâu đâucũng là quy luật ấy cả...Liệu tôi có chịu đựng nồi cảnh cô đơn đến là ghê gớm này không nếunhư không có Bim?Cô ấy cần thiết cho tôi biết đến chừng nào! Cô ấy cũng thích hoa điểmtuyết. Quá khứ như một giấc mơ...Thế cái hiện tại, nó không phải mộtgiấc mơ hay sao? Không phải giấc mơ sao, cái khu rừng xuân ngày hômqua với chấm xanh lam trên mặt đất? Chứ còn gì nữa: những giấc mơxanh là một phương thuốc tiên, dù chỉ có tính chất tạm thời. Tất nhiên làtạm thời thôi. Bởi vì nếu như cả các nhà văn nữa cũng lại chỉ tuyêntruyền cho những giấc mơ xanh và lánh xa màu xám thì nhân loại sẽthôi không lo lắng cho tương lai nữa, tưởng rằng hiện tại là vĩnh cửu, làtương lai. Sự không thoát khỏi thời gian, cái mệnh trời ấy chính là thểhiện ở chỗ hiện tại phải trở thành quá khứ mà thôi. Con người đâu cóquyền ra lệnh: "Mặt trời kia, đứng lại!". Thời gian không dừng lại,không cản nổi và không thương xót. Mọi vật tồn tại trong thời gian vàtrong sự vận động. Và kẻ nào chỉ đi tìm sự yên tĩnh bất di bất dịch màuxanh, kẻ đó đã hoàn toàn thuộc về quá khứ, dù cho anh ta trẻ mãi khôngCon Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxki 

Trần Đình Trung

Hôm qua anh thấy...Ôi người ấy, đang trong tay với cô nào đấy?Giật mình nhận ra không phải em,Chẳng biết em bây giờ đang ở đâu?Bao lâu ta đã không gặp nhau?Bao lâu chưa hỏi thăm vài câu?Nào ngờ hôm nay anh thấy thế này.Chẳng biết phải nên làm gì đây?Chưa 1 lần anh hết thắc mắc, sao em lìa xa anh này?Để tiếp tục con đường yêu bên cạnh người ấy.Chưa 1 lần anh ngưng suy nghĩ, anh đã làm sai điều gì?Hay là còn điều gì anh chưa bằng người ấy?Người ấy có tốt với em, yêu em như anh đã từng yêu?Người ấy có biết tính em hay trách móc, thích nuông chiều?Anh nhớ em nhiều...Anh nhớ em nhiều...Sao để lòng vơi bớt đi bao đêm đợi mong?Người ấy có lớn tiếng hay luôn khiến em đau buồn không?Người ấy có biết quý em hay yêu thương em thật lòng?Anh nhớ em nhiều...Anh nhớ em nhiều...Sao cho lòng vơi bớt đi nỗi buồn, nỗi đau trong lòng anh.

 

Anh Là Của EmChẳng dám hứa quá nhiều chuyện ngày maiHay vu vơ về chặng đường dàiHôm nay anh bên em…Ta sẽ luôn như hôm nay và anh chỉ cần có thếNếu đến lúc 2 ta giận hờn nhauHay yêu thương không như những phút đầuEm hãy cứ tin rằng và hãy nhớ mãi là…(anh anh)Anh…sẽ không nghi ngờ để tình ta chớm tắtAnh…sẽ không bao giờ để em rơi nước mắtAnh sẽ không bao giờ , anh sẽ không bao giờ…để em buồn dù chỉ là vài giâyAnh…sẽ lặng im những khi em hay cáu gắtAnh…sẽ yêu em hơn bản thân , anh hứa chắcAnh sẽ mãi mãi là , anh sẽ mãi mãi là…lá la là , lá la là..la láLa…la là la lá laMarry me , just marry meLa…la la la là láMarry me , just marry meLa…la là la lá laMarry me , just marry meLa…la là la lá là(Óh oh)Sáng thức cùng giờ…đi làm chung 1 đườngĂn chơi cùng ngày…đêm ngủ chung 1 giườngTương lai to bự…cùng nhắm về 1 hướng2 ta sẽ là 1 cặp vợ chồng không tầm thườngCưới nhau vì nhau thấy gì khó qua cho quaChuyện lớn nhỏ cứ để anh em không cần lo xaGiận cứ nói thẳng anh để em la cho đãBao nhiêu đó là đủ…hoy đi nha !Mỗi khi em buồn anh sẽ tự nguyện vào vai thần thánhMang đi nỗi lo trên trời dưới đất mà không cần cánhCòn chán thì anh sẽ tự nguyện nhập vào vai Trấn ThànhHại não sáng đêm chỉ để nụ cười em luôn gần anh Xa em chỉ mới vài giờ đã thấy rằng…I miss youMuốn nói với em 1 câu thật lòng là….I need youHôm nay bất chấp tất cảAnh muốn nói với em làEm ơi ! i wanna marry youTừ nay anh là của em (eh)Ta đã thuộc về nhau (oh)Yên vui hay buồn đau…ta kề bên suốt đờiTừ nay em là của anh (eh)Ta mãi thuộc về nhau (oh)Yên vui hay buồn đau…em đừng lo…

 

 

 

 

 

Sơn Lê

"Tình mẫu tử - một chủ đề quen thuộc với những ai học văn trên khắp thế giới. Tình yêu thương là sự lo lắng của đấng sinh thành dành cho những đứa con của mình – đó có thể là tình cảm trong sáng nhất của con người.

“Cha mẹ nuôi con chẳng mong ngày đền đáp”. Và trong cái khung cảnh lạnh lẽo, lầy lội của bức ảnh trước mắt khi mẹ dắt con đi trong mưa, tôi không hề cảm thấy sự cô đơn, lạc lõng. Bởi ở đây có hiện diện của tình mẫu tử trong hình dáng mộc mạc và đẹp nhất của nó.

Người đời vẫn nói: “Hổ dữ không ăn thịt con”. Làm mẹ là một thiên chức thiêng liêng của vạn vật, không riêng gì con người. Chính vì thế, dù trong hình thể của những con vật hiền lành hay tồn tại trong tâm của loài ác thú thì bản năng làm mẹ vẫn luôn giành phần chiến thắng.

Bản thân tôi không biết định nghĩa tình mẫu tử như thế nào bởi một đứa con trai ham chơi như tôi không thể đủ kinh nghiệm để diễn tả điều đó. Nhưng tôi có thể diễn tả lại cho các bạn cảm nhận của tôi về tình mẫu tử.

Không biết như thế nào và tại sao nhưng người đầu tiên mà ánh mắt tôi luôn tìm kiếm đó là má tôi. Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu tại sao mỗi khi nhìn thấy hình ảnh của má tôi trong bếp, lòng tôi lại được trấn tĩnh lại.

Tôi sinh ra trong một gia đình “người Bắc điển hình” với người bố gia trưởng và khó tính. Cố nhiên một đứa con ương bướng và nghịch ngợm như tôi luôn phải chịu những trận đòn từ bố. Những lúc ấy, má tôi sẽ đóng vai một cô y tá để sơ cứu cho bệnh nhân là tôi. Bàn tay má nhẹ nhàng xoa lên những vết bỏng rát sao mà dễ chịu đến thế.

Những trận đòn roi vì nghịch ngợm trải dài khắp tuổi thơ tôi cho đến ngày vào lớp 10. Cũng có lẽ vì thế mà tôi thân với má hơn bố.

Rồi tôi nhớ có lúc phải vào viện (do ngày bé tôi hay tắm mưa nên viêm phổi triền miên), sốt cả tháng liền chỉ được ăn cháo má mang đến. Cháo má nấu dở lắm, vừa loãng lại vừa mặn. Sau này tôi mới biết cháo mặn do má trộn thuốc vào nhưng chẳng hiểu sao tôi lại chịu ăn. Từ đó đến nay, cứ mỗi lần bị bệnh, tôi lại được ăn món cháo ấy. Hương vị của nó có lẽ đi theo suốt cả cuộc đời tôi.

Nếu các bạn hỏi tình mẫu tử xuất phát từ đâu thì xin lỗi tôi cũng không thể giải nghĩa được. Có lẽ đó là nguồn sức mạnh tối thượng tồn tại trong mỗi người mẹ chăng?

Tình mẫu tử thiêng liêng là thế, cao quý là thế, ấy vậy mà vẫn có người dám vấy bẩn chỉ vì lợi ích cá nhân, chỉ vì đồng tiền? Những bà mẹ tuổi teen chẳng phải chỉ vì lỗi lầm mà đang tâm coi rẻ tình mẹ con, thậm chí vứt bỏ tình máu mủ ruột rà.

Lại thêm những đứa con bất hiếu chỉ vì tranh nhau mảnh đất mà đẩy mẹ ra đường. Lại cả những người con giả dối, khi mẹ còn sống thì lạnh lùng, khinh khỉnh, lúc mẹ mất mới ma chay long trọng.

Đó là chưa kể những người mẹ vì thương con mù quáng mà suốt đời o bế con cái, khiến chúng trở nên hư hỏng. Những chuyện như vậy vẫn đầy rẫy quanh cuộc sống chúng ta.Nhưng may thay những điều trên chỉ là thiểu số, bởi đúng như bản chất tình mẫu tử là hướng về cái tốt. Những ông, bà, bố, mẹ thương con nhiều vô kể. Hành động luôn tốt hơn lời nói. Một cử chỉ bằng vạn lời “Mẹ yêu con”.

Tôi không cần kể thêm ví dụ nữa, bởi ngoài kia có biết bao người mẹ tuyệt vời, hãy bước ra đi và tự cảm nhận, các bạn của tôi.

Tôi không biết các bạn ra sao nhưng đối với tôi, tôi không dám nhận mình là một đứa con có hiếu. Bởi tôi chưa làm tròn được chữ hiếu với má tôi.

Từ nhỏ đến giờ, tôi vẫn là gánh nặng mà cả cuộc đời má tôi phải gánh lấy. Lúc nhỏ thì má luôn phải lo lắng cho sức khỏe của tôi, lớn lên má lại lo lắng cho tính ngang ngạnh của tôi.

Tôi và bố cãi nhau luôn. Những lúc ấy má lại là người giảng hòa. Má là người nín nhịn nên nào có cãi lại bố. Sau những lần cãi vã như thế, má tôi khóc suốt. Những lúc ấy tôi chỉ muốn chạy xuống nhà ôm má nhưng cái tôi trong tâm trí lại cản tôi lại. Sao tôi lại hèn yếu như vậy, sao tôi lại để má khóc?

Không, tôi vẫn chưa xứng đáng là người đàn ông trong nhà. Má ơi con biết má phải chịu nhiều áp lực khi sống trong mái nhà như thế này. Má ơi, giá mà con có thể hiểu được điều ấy sớm hơn. Con không cần phải chứng tỏ mình với bố nữa, xin hãy là con người vui vẻ như ngày nào má nhé. 

Bức ảnh mẹ dắt con trên xe qua nơi nước ngập gợi cho tôi nhiều suy nghĩ mà có lẽ người vụng về như tôi không nói hết được bằng lời.

Các bạn, đôi khi những người mẹ có thể cáu gắt và khó chịu. Xin hãy hiểu cho họ, đừng nhìn vào lời nói, hãy nhìn vào hành động của con người. Mẹ có thể cáu gắt nhưng trái tim mẹ luôn rộng mở ấm áp vì con. Lời nói của mẹ có thể khó nghe nhưng chúng ta luôn cảm nhận được những gì tốt đẹp nhất mẹ dành cho con. Tôi chẳng cần nói nữa có lẽ các bạn biết mình cần làm gì. Về phần tôi, có lẽ tôi vẫn là đứa con có lớn mà không có khôn. Má ơi đứa con bất hiếu này xin lỗi má". 

Em hãy kể cho ba mẹ nghe một câu chuyện cảm động mà em đã được chứng kiến ở trường.(dựa vào chuyện cảm động trên)

_________________

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN

Loading...

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN