Ôn tập mỹ thuật 6

Đôi lời gửi tới độc giả :Các CTV không xóa bài của em nha. Em đã xin chị CTV Linh và chị ấy đã đồng ý cho em viết truyện. Truyện này em mất bao thời gian để viết và sáng tác nên đừng xóa bài nha làm ơn đó :(

Chị CTV Hồ Bảo Trâm đừng xóa bài em nha !

Vẫn như xưa, thể loại mình viết sẽ có đôi khác với thể loại mình thường viết nha. Truyện thể loại dài nha các bạn :)

Truyện: A Tứ

Chap 1: Lần đầu gặp nhau.

Cả làng Huỳnh Nhơn ai cũng biết thằng A Tứ. Cái thằng suốt ngày bia rượu rồi rạch mặt chửi bới, chỉ cần nhìn bộ dạng lấm lét của nó ai cũng thấy phát kinh rồi. Có vài người thương nó, khuyên nó tìm công việc ổn định mà làm, nó chỉ thản nhiên đáp một câu:

- Tứ ở thế này quen rồi, đi làm chi cho mắc mệt, quanh năm thưởng thức những chén rượu sa- kê ngọt ngào có phải vui hơn không? Từ lúc sinh ra Tứ đã quanh quanh bốn góc chợ rồi, ở thế này cả đời Tứ cũng chịu.

Vậy đấy, thế là chẳng ai khuyên được nó cả. Một ngày nọ, chẳng hiểu tấm thân lấm lét đấy đang ở đường cùng hay phát chán vì xó chợ, nó tuyên bố với cả làng là đi bốc sào, rửa mộ xác chết, cả làng được trận cười ngặt ngẽo, ông Siêu bảo:

-Mày còn chưa làm nổi được gì giúp người ta mà đòi đi làm ở nghĩa địa gì hở? Thôi, về nhà tao sắm cho cái cày, lương ổn định mà không lo lắng gì.

-Thằng đấy là một thằng điên! Thằng điên!

Tứ mặc kệ người ta. Bao lâu nây, Tứ đã quen với việc bị miệng đời xỉa xói vào chuyện đời tư. Nó đi vay nợ mãi mới làm được một cái chòi rách nát ở sát bên nghĩa địa Hụy Nhơn cho tiện đi lại. Ngay hôm đầu tiên, hắn đã có sở thích kì lạ với xác chết, hôm nào có đám giỗ, đám tang là người ta lại thuê nó. Gần như hôm nào nó cũng tiếp xúc với xác chết. Vì vậy, nhiều người thường bảo thằng cha đó tiếp xúc với người chết nhiều hơn người sống. Bộ dạng của nó xơ xác trông chẳng khác gì người chết vậy, thế nên cái biệt danh ''Tứ Tử'' của nó được xuất phát từ đây. Cứ gặp nó, người ta không quên hỏi :

-Dạo này gặp bao nhiêu người chết rồi?

-Gặp được ma không hở chú ?

Bọn trẻ con cũng không bỏ lỡ cơ hội. Gặp Tứ là chúng nó nháo nhào đi theo nhìn xác chết cho bằng được khiến Tứ rất khó chịu.

-Chúng mày không thể không đi theo tao được à?

Nửa đêm nọ, Tứ nghe thấy tiếng lạo xạo ở nghĩa địa. Dù nghĩa địa này gần như là mái nhà của nó nhưng nó vẫn cảm thấy ớn người và cầm sẵn con dao bầu theo. Càng đi, tiếng lạo xạo càng rõ hơn nữa, nghe chẳng ra tiếng người, tiếng gió. Bỗng, Tứ phát hiện một người phụ nữ da trắng tuyết, tóc phủ hết mặt, mắt nhìn đăm đăm vào mắt Tứ... Tứ muốn chạy ngay đi, nhưng đôi chân thì không khập khiễng nổi, nó cứng đờ lại như thể bị liệt...

~Hết Chap 1~

À mọi người đoán xem, diễn biến sẽ như thế nào? Truyện này thể loại gì? Người phụ nữ ấy là ai?

Nhớ cmt cho mình biết nha~

Karik-Linh
20 tháng 7 2020 lúc 15:28

dọc có vẻ hayhaha

Bình luận (0)
Hoàng Thúy An
20 tháng 7 2020 lúc 15:28

hay đấy bạn mk ủng hộ bạn nhiềuuuuu

Bình luận (0)
Monokuro Boo
20 tháng 7 2020 lúc 15:32

Hay quá ! eoeo

Bình luận (0)
Duyên Phan
20 tháng 7 2020 lúc 16:33

HAY LÉM Ạ

HÓNG CHAP 2 CỦA CJ

Bình luận (0)
Nguyễn Thị Ngọc Thơ
22 tháng 7 2020 lúc 15:01

Thực ra mình cũng muốn đăng truyện cho các bạn đọc + share mấy bài văn hay mà mình tình cờ gặp lắm...

Nhưng lại sợ lằng nhằng rắc rối khi lập topic với không đủ rảnh để xin hớt 31 CTV và GV nên thôi ạ .-.

Tự nhiên đến năm ngoái mình mới thấy mấy cái box Mỹ Thuật, Âm Nhạc,...gì gì đó cứ bị áp đặt hóa rồi như cái nồi lẩu thập cẩm cho mấy thành phần thực vật khuấy đục lên để lập uy ấy, nhớ mọi năm các bạn có thể tùy ý thoải mái xem đây là nơi giải trí lập shop các thứ, tại vì CTV tụi toi không ai quản là nơi này nó có bị loãng câu hỏi rồi mất giá trị kiến thức cả :))

Tóm lại là thôi cứ lướt cho nước nó trong chủ thớt ạ, lên wattpad hay vnkings gì đấy, vừa thoải mái không mấy ai quản lại vừa có tiền chất xám...

Đỡ phải lằng nhằng mất hứng bạn nhé ^^

Bình luận (0)

Các câu hỏi tương tự

Chào các bạn thân yêu! Để cho các bạn mới đọc khác đỡ mất công đi tìm Chap 1 thì mình đã sao chép lại bài này vào đây để cho dễ đọc nhé! Bạn nào đọc rồi có thể lướt nhanh Chap 1 để đọc luôn Chap 2 hoặc đọc lại cũng được! (Tùy các bạn nha)

Đôi lời gửi tới độc giả :Các CTV không xóa bài của em nha. Em đã xin chị CTV Linh và chị ấy đã đồng ý cho em viết truyện. Truyện này em mất bao thời gian để viết và sáng tác nên đừng xóa bài nha làm ơn đó :(

Chap 1: Lần đầu gặp nhau.

Cả làng Huỳnh Nhơn ai cũng biết thằng A Tứ. Cái thằng suốt ngày bia rượu rồi rạch mặt chửi bới, chỉ cần nhìn bộ dạng lấm lét của nó ai cũng thấy phát kinh rồi. Có vài người thương nó, khuyên nó tìm công việc ổn định mà làm, nó chỉ thản nhiên đáp một câu:

- Tứ ở thế này quen rồi, đi làm chi cho mắc mệt, quanh năm thưởng thức những chén rượu sa- kê ngọt ngào có phải vui hơn không? Từ lúc sinh ra Tứ đã quanh quanh bốn góc chợ rồi, ở thế này cả đời Tứ cũng chịu.

Vậy đấy, thế là chẳng ai khuyên được nó cả. Một ngày nọ, chẳng hiểu tấm thân lấm lét đấy đang ở đường cùng hay phát chán vì xó chợ, nó tuyên bố với cả làng là đi bốc sào, rửa mộ xác chết, cả làng được trận cười ngặt ngẽo, ông Siêu bảo:

-Mày còn chưa làm nổi được gì giúp người ta mà đòi đi làm ở nghĩa địa gì hở? Thôi, về nhà tao sắm cho cái cày, lương ổn định mà không lo lắng gì.

-Thằng đấy là một thằng điên! Thằng điên!

Tứ mặc kệ người ta. Bao lâu nây, Tứ đã quen với việc bị miệng đời xỉa xói vào chuyện đời tư. Nó đi vay nợ mãi mới làm được một cái chòi rách nát ở sát bên nghĩa địa Hụy Nhơn cho tiện đi lại. Ngay hôm đầu tiên, hắn đã có sở thích kì lạ với xác chết, hôm nào có đám giỗ, đám tang là người ta lại thuê nó. Gần như hôm nào nó cũng tiếp xúc với xác chết. Vì vậy, nhiều người thường bảo thằng cha đó tiếp xúc với người chết nhiều hơn người sống. Bộ dạng của nó xơ xác trông chẳng khác gì người chết vậy, thế nên cái biệt danh ''Tứ Tử'' của nó được xuất phát từ đây. Cứ gặp nó, người ta không quên hỏi :

-Dạo này gặp bao nhiêu người chết rồi?

-Gặp được ma không hở chú ?

Bọn trẻ con cũng không bỏ lỡ cơ hội. Gặp Tứ là chúng nó nháo nhào đi theo nhìn xác chết cho bằng được khiến Tứ rất khó chịu.

-Chúng mày không thể không đi theo tao được à?

Nửa đêm nọ, Tứ nghe thấy tiếng lạo xạo ở nghĩa địa. Dù nghĩa địa này gần như là mái nhà của nó nhưng nó vẫn cảm thấy ớn người và cầm sẵn con dao bầu theo. Càng đi, tiếng lạo xạo càng rõ hơn nữa, nghe chẳng ra tiếng người, tiếng gió. Bỗng, Tứ phát hiện một người phụ nữ da trắng tuyết, tóc phủ hết mặt, mắt nhìn đăm đăm vào mắt Tứ... \

(Sang Chap 2 rồi nè)

- Giết....giết....ta phải giết nó....thứ đàn ông đần độn...-người phụ nữ lẩm bẩm. Tứ biết ngay đây là ma không phải người. Nhưng ai mà biết trước được? Tứ chạm nhẹ vào vai:

- Sao cô lại ở đây?

Cô gái quay lại. Vâng, đó là khoảnh khắc đáng sợ nhất mà một thằng gan to bằng trời như Tứ cũng không thể nào quên được. Đó là một người phụ nữ ngực chảy xệ, mắt đỏ rứa máu đã đông đực, miệng và cả cơ thể bốc mùi hôi thối như thịt người bị rữa. Nó lè cái lưỡi trắng bệch ra nhìn Tứ ....

-Thứ đàn ông chúng mày...có chết cũng không thể trả giá cho tao...chúng mày đã xô đầy đời tao vào vực thẳm! Tao sẽ giết từng thằng một rồi lôi chúng mày xuống tận cùng của địa ngục..bắt đầu từ mày......H....H.....-Người phụ nữ lẩm bẩm, tay cầm con dao, đôi mắt to lồi hẳn ra nhìn Tứ.

-Mày chết chắc rồi con đ* ạ!- Tứ lẩm bẩm (chắc mọi người đang thấy lạ đúng không, đọc tiếp đi)

Tứ lôi tuột găng tay vật lộn với con quái vật. Nó bất ngờ dùng dao găm để chọc vào bụng Tứ nhưng anh đã né được. Anh hất cái găng tay kia lên rồi thọc vào mồm con yêu nữ. Nó bị tắc họng nhưng vẫn cố giẫy giụa với Tứ cho đến phút cuối cùng...

''Con chỉ cần nhớ... nếu tĩnh tâm thì loại yêu nhân nào cũng đổ gục.''-Lời dạy của ông Cần Kiêu đang chảy qua tâm trí anh, đầy mãnh liệt và cảm xúc.

Chẳng mấy chốc, con quái vật bị ngã trước đòn tấn công của Tứ. Con quái vật hiện nguyên hình thành một cô gái xinh đẹp đúng nghĩa ''một nữ nhân có khí chất thanh cao, thánh khiết, không ô nhiễm bụi trần- một vẻ đẹp tuyệt mỹ khiến người ta mê mẩn ngắm nhìn mà lòng không hề chứa dục vọng''....

(Các CTV đừng SPAM em nha huhu e xin mấy chị CTV khác rồi mà)

Xin chào các bạn, mình là Minsha 2k8 đây !

Chắc đang có một số bạn cảm thấy quen quen phải không ?Đoán đúng rồi đó! Đây là nick mới và chính thức của mình nha~

Nick mình có 2 thể loại: viết truyện và tư vấn cho các bạn.

Vậy tư vấn là gì nhỉ? Vâng, ''Góc Nhìn Tuổi Dậy Thì'' xin chính thức mở cửa ạ !

Có những khó khăn hay trở ngại gì về tâm lí, cơ thể tuổi dậy thì xin liên hệ qua tin nhắn với mình !

Một số vấn đề nên được tư vấn riêng qua tin nhắn thì mình đồng ý và thấu hiểu cho các bạn. VD: đã 16 tuổi rồi mà chưa có kinh, làm thế nào ?.... Mình đều thấu hiểu và giúp đỡ bạn ấy !

Mình sẽ giải đáp thắc mắc cho các bạn bằng cách đăng post mỗi ngày (trừ thứ Bảy, CN hay những lúc mình bị tịch thu điện thoại nha~) Những bạn nào cảm thấy khó khăn, không thể nói chuyện trực tiếp với bố mẹ thì hãy chat qua mạng để cảm thấy tự tin hơn (không nhìn thấy, và cũng không biết danh tính của các bạn)

P/S: Mình không nhận tư vấn cho con trai !

Hãy yên tâm, với 2 năm học hỏi của mình, mình hứa sẽ giúp các bạn thật tốt!

Mình không nhận trả lời những câu hỏi linh tinh đâu nha (out)

//theo dõi để có thể hiểu biết nhiều hơn về tuổi dậy thì//

YAME_Team

Nguồn: Tâm Sự Tuổi Buê Đuê - Bài viết

Từ giờ đăng 1 bài dài với nội dung đứng đắn và 1 bài ngắn với nội dung xàm xí nhé !

#TSTBĐCFS510
hi xin chào cả nhà mình, em xin viết post để bốc phốt thằng chồng của em. Năm nay em mới 17t thôi, nó hứa với em là đợi em tới đủ 18t thì mới xơi em, nhưng mọi người biết đó nói thì dễ hơn làm nhiều, đợt valentine nó tặng quà cho em rồi dụ em về nhà nó chơi rồi xơi em luôn. Mà điều đáng nói là nó cho em uống rocket nên em là người cầu xin nó chứ không phải nó cưỡng em :(( mọi người xem nó có khốn nạn không. Đêm đó em với nó quần nhau cũng được 4 hiệp thì em cũng xin nó dừng lại, rồi tụi em đi ngủ. Sáng hôm sau tỉnh dậy đã thấy nó đè lên người em rồi bắt đầu quần thêm 2 hiệp nữa mới chịu tha cho em, em cảm thấy thật may mắn vì nó cho em uống rocket chứ không là ***** em luôn rồi huhu

#PostedbySpawn2332020

Tặng 1 bài nữa nè:

#TSTBĐCFS511
Em lên đây muốn nhờ các anh chị cho em cách giải quyết cái vấn đề nan giải này hộ e vì e bí quá rồi . Chả là e là gay mà còn đang độ tuổi đi học ý do môi trường hẹp nên cũng chẳng có ai cùng tâm trạng chia sẻ cả. Là gay hay les hay bisexual thì chắc ai cũng có lần thích nhầm phải straight rồi phải không ạ hoặc không có ( nhiều trường hợp ) mà trường hợp của e nó hãm thôi rồi ấy ạ, một lần thì không sao mà e nó phải ba lần . Lần đầu là bị phát hiện khi hai con bạn mất dạy của e nó kể “một số bạn của nó “ biết, thế là cả trường biết, xong e tưởng nó chìm vào dĩ vãng rồi thì một thằng nào đó lại đào bới quá khứ của em lên và chuyện nó lại rộ lên tạm gọi bạn này là Q , em với bạn này xong vụ này cũng chả nói năng gì nữa ( từng là bạn ý ạ mà sau này đổi lớp nó mới rộ lên nên cũng không giải thích đc ) xong sau này bạn này có bạn gái ( lúc này e hết dính líu với bạn ý rồi ạ ) bạn gái bạn ấy với cả cái lớp của hai bạn ý nhìn e với kiểu kỳ thị xong nói e này nọ mà e không còn dính líu với bạn kia nữa ý ạ, mà em cũng không quan tâm mấy nên để kệ . Trường hợp thứ hai nó còn hãm hơn ạ vì e thích một thằng cùng lớp :((( lúc đầu e ghét nó luôn ý ạ nhưng mà nó cứ thả thính ( thế mới hãm ạ mà nó có thích e đâu mang tính chất trêu đùa ) đúng hơn là thả bả sau này em tỏ tình với nó thì nó nói thản nhiên : “ tao nghĩ t với m chỉ nên làm bạn thôi “ ( em chết lặng luôn cứ nghĩ nó cũng thích e ) xong lúc về e khóc nhiều dã man . Xong này e định thôi nhưng nó lại mặt dày rủ e đi chơi , e vui lắm nên cũng đồng ý . Mà không chỉ một lần mà nhiều lần ạ sau này nó còn rủ bạn nó đi cơ ạ mà tiền toàn e chi ( ngu không cơ chứ ạ ) tặng nó một đống quà xong tiền góp đc cũng chi hết cho nó ( lúc đấy e cũng nghĩ đơn giản mưa dầm thấm lâu nó sẽ đáp lại tình cảm cho mình thôi ) nhưng không ạ nó còn hãm như này cơ, một lần e tình cờ vô net gặp nó , nó lôi 1 triệu ra bao bạn như đúng rồi mà lúc trc nó nói với e rằng nó không có nên em trả đi ( mấy lần đi trc kia ý ạ ) xong đó nó làm em đau ***** ra ý nó kể với lũ bạn nó rằng có thích con H ( bạn thân e vâng bạn thân ý ạ mà nó biết e vẫn thích nó) xong một thằng kể lại với em . Em như vỡ vụn luôn ý mà lần nào đi nó cũng chủ động rủ em đi trc . Nhưng em vẫn ngu vẫn thích nó vẫn đi chơi với nó xong nó kiểu như khiêu khích e á sau khi thích con bạn thân e nó lại thích thêm hai bạn khác nữa cũng chơi với e :))) . Con bạn thân e thì cũng không đồng ý với nó đâu nhưng mà nó cứ sát vào con bạn e như đúng rồi á . Sau này thì nó thích con M ( một trong hai bạn trên ) do bạn M không đồng ý và do bạn M dính drama nên nó bỏ bạn M . Sau này thì có bạn N tỏ tình và đoán xem ạ nó đồng ý ngay ( em không trách bạn N vì lúc đấy em nói dối là e hết thích nó rồi nhưng mà thằng này nó vẫn biết e thích nó) trong lúc đó nó vẫn mặt dày trêu e xong này hết thích rồi thì nó lôi chuyện cũ của e với nó ra kể :)) tổng cộng các lần đi chơi của em với nó hết hơn 5 triệu ( với một số anh chị thì nó có thể không nhiều nhưng mà với độ tuổi của em nó là quá nhiều bao gồm tiền ăn sáng , tiêu vặt , thậm chí đi trộm ) liệt kê lại chỉ để cho thấy sự ngu loz của e . Xong đến bạn thứ ba gọi tạm là P cũng như bạn thứ nhất nhưng mà vì bạn này nổi tiếng lắm nên xong khi bạn ấy biết bạn ấy gom cả trường đến trc lớp e trêu chọc e, các anh chị cũng biết kết quả sau này rồi đấy ạ cả trc nhiều e như người ngoài hành tinh sau này bạn này có bạn gái ( lần thứ nhất vớ ngay phải con bạn em vẫn chơi từ hồi cấp 1 tới giờ vâng em không ngờ luôn) lần thứ hai ( sau khi chia tay bạn kia ) bạn gái mới của bạn ấy và lớp kia cứ thấy e là nói đủ thứ . Giờ thì gần như cả cái trường cứ nhìn thấy em là nói đủ thứ . Đến trường e cứ sợ ý chỉ dám ở lớp hay trốn trong thư viện hay tầng thượng thôi . Các anh chị cho em kinh nghiệm vượt qua tự ti cái ạ :(( . Bài này rất dài em mong admin duyệt và cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc ạ . Em xin chào và tạm biệt . T
#PostedbySpawn2432020

PhuongThao

Hừ, tôi bực lắm rồi đấy, bực thay cả chị gái tôi luôn. Chị tôi lập một Công ty tên là •๖ۣۜQυεεη๖ۣۜRσʂε♕๖ۣۜCσмραηү• . Chị ấy viết từ lúc 13h30' đến 14h5' chị ấy đăng một bài dài 35 phút của chị tôi đâu rồi? Các người vứt đâu rồi hả CTV? Thử nghĩ xem, viết dài, 35 phút của cuộc đời đáng lẽ phải có kết quả nhưng không có, vứt đi hết. Liệu có thấy tức không? 35 phút làm được khối việc, nhưng chị ấy quyết định dành ra từng đó thời gian để mang đến điều mới mẻ cho HOC24. Chị ấy tức quá, off vĩnh viễn rồi, vừa lòng rồi đúng không các CTV? Các người phải làm cho HOC24 bớt thành viên mới vui đúng không? Vui rồi chứ gì? Chị tôi đã vĩnh viễn dời khỏi HOC24, các người vui nhưng liệu người khác có vui không? Đặc biệt là tôi, chị tôi không còn ở đây nữa thì tôi vui chắc? Cũng may là chị ấy còn dùng Lazi và tôi biết nick chị ấy. Nếu không thì chắc tôi cũng off HOC24 mấy ngày.

P/s: Ai muốn liên hệ đến chị tôi thì vào link sau: ミ★₤เйɦ♕ℳųộเ♕ℳųộเ♕Đąйǥ♕Ϯâ๓♕Ϯɾạйǥ★彡 ...

Các CTV không xóa bài

Tôi xin trân thành cảm ơn !

Xin chào các bạn nữ tuổi teen !(Các CTV đừng spam em nha, e xin mấy anh chị khác rồi)

Chắc các bạn đang nghĩ mình là ai nhỉ? Xin tự giới thiệu, mình tên là Minsha, 2k8.

Chắc các chị em đang có những sự biến đổi tâm lý, cơ thể trong quá trình dậy thì phải không ạ ?Bản thân mình là con gái cũng thông cảm cho các bạn. Có những sự thay đổi bất chợt như kinh nguyệt,.. các bạn nữ đều xấu hổ và phân vân không biết làm gì nên không thể nói chuyện trực tiếp với cha mẹ. Vậy những bạn như vậy tìm đúng chỗ rồi đó!

Xin thông báo một tin vui với các bạn,'' Góc Nhìn Tuổi Dậy Thì'' chính thức mở cửa!

Tuy tuổi đời còn nhỏ nhưng mình được giáo dục kiến thức rất đầy đủ, mình hứa và mong các bạn sẽ hợp tác vui vẻ với mình trong thời gian sắp tới !

Mình chưa từng trải qua những chuyện như kinh nguyệt,... như các bạn khác nhưng mình vẫn thấu hiểu cho các bạn. Mong mình sẽ giúp các bạn một phần nào trong quá trình dậy thì đầy khó khăn và thử thách.

Các bạn có thể trực tiếp liên hệ với mình qua tin nhắn. VD:''bạn ơi, tuổi dậy thì là gì vậy ạ? Bạn có thể giải thích giúp mình ?''hay ''Những dấu hiệu lần đầu kinh nguyệt sắp tới như thế nào hả bạn ?'' Mình sẽ giải đáp thắc mắc cho các bạn bằng cách đăng post đều đặn (trừ thứ Bảy, CN, nếu mình bị tịch thu ĐT hay máy tính thì mình sẽ phải off một thời gian, các bạn thông cảm)

Mình là con gái, mình cũng thấu hiểu và hiểu biết về cơ thể hay tâm lí của các bạn nữ nên đừng ngại ngùng hay hổ thẹn mà chia sẻ với mình nha!

P/S :CẤM MẤY BẠN NAM TÒ MÒ VÀO ĐÂY !!!

Truyện kinh dị đầu tay của Rina

Thân mến :Xin gửi lời chào đến các TV trên Hoc24h (Em xin mấy CTV cho em up truyện nha )Em xin tự giới thiệu về bản thân mình. Em 2k8. Tuổi đời trẻ nên còn nhiều sai sót, mong anh chị bỏ qua :))Thôi, không vòng vo nữa, em xin được phép bật mode Nguyễn Ngọc Ngạn đây :)))

Người ta nói Thành phố về đêm là lúc tràn đầy sức sống nhất, nhưng đấy chỉ là một số nơi đặc biệt thôi. Ở khu tập thể hay một góc phố nào đó trên Shirima, người ta đã nhốt trẻ em, đóng cửa kín mít rồi. Chỉ vài ba quán ăn khuya mở thôi, bởi vậy khi đi qua đó, người ta có cảm giác ớn lạnh đến rùng mình...

Meitan là giáo viên Tiếng Anh của Học viện Scrina. Cô mới tốt nghiệp Đại học nên chỉ khoảng 23, 24 tuổi thôi. Cô ghét nhất là khi mấy gã đàn ông háo sắc cứ luẩn quẩn bên cô suốt ngày, cũng không thích cho chúng vào trong nhà, cảm giác hôi hám đến khó chịu.

Một buổi xế chiều nọ, khi cả lớp đã hớn hở lũ lượt kéo nhau về nhà, cô vẫn còn lúi húi với chồng giấy kiểm tra của bọn trẻ. Phải rồi, mai là ngày trả bài cho chúng nó ... Gấp lắm...

-C...Cô ơi....

Meitan giật mình ngước lên. Hóa ra đó là Shingabu- nam sinh lớp 2A1 (học sinh năm 2 ). Meitan nghĩ ngợi :''Đã hơn sáu giờ rồi, nó ở đây làm gì chứ ?''Cô cười gượng gạo với anh ta :

-E..Em cần gì nào ?

-C..Chuyện này thì khó nói lắm cô...-Shingabu nói tiếp- Hôm nay bố mẹ em đi công tác xa, nên em ở nhà một mình, nhưng em sợ ma lắm... Hay cô cho em sang ngủ cùng tối nay được không...

Meitan giật sững người ''Thằng quỷ nhỏ này định làm gì mình đây ?''Nhưng không thể lộ ra là mình đang sợ nó, mà càng không thể từ chối lời cầu khẩn đáng thương đó. Meitan đành phải dắt nó về khu chung cư cũ kĩ chật chội của mình, mới là sinh viên ra trường mà, làm gì có tiền mà thuê cái rẻ hơn. Meitan mặt đỏ tía tai, lo lắng cậu sinh viên sẽ trêu chọc mình. Nhưng không hề có điều đó xảy ra, trái lại cậu còn tỏ ra thích thú và khen ngợi kiến trúc căn nhà...

Meitan ngại ngùng chỉ :''Nhà cô không có hai cái giường, nên tối nay em ngủ tạm bằng mền nha .''Cậu ta gật gù tỏ vẻ đồng ý.

Đêm đó, Meitan cứ trằn trọc mãi mà không ngủ yên, cô chỉ sợ thằng cha đó làm chuyện gì đồi bại với mình (Cho phép mình cười đoạn này :)))

Một canh..

Hai canh..

Ba canh..

Đồng hồ đã điểm số 12 giờ, cậu sinh viên vẫn đang say giấc nồng. Meitan cảm thấy nhẹ nhõm thêm phần nào. Cô cảm thấy mệt mỏi vì những chuyện xảy ra vào hôm nay liền lăn raq ngủ lúc nào không hay...

-Cô ơi...Cô !

Meitan giật mình ngồi dậy giụi mắt, cô bực mình nhìn Shingabu :''Thằng loz này muốn gì nữa đây ?"

-E..Em đói quá...Cô đi mua đồ ăn với em được không ạ ?

Meitan nói trong mệt mỏi, hai con mắt lờ đờ, thâm quầng lại :

-Để mai đi, cô đang buồn ngủ lắm, em không để cho cô yên à ?

-Đi cô! Bụng em đang réo lên sùng sục đây này...

Không còn cách nào, cô đành dẫn thằng quỷ nhỏ đi tìm quán ăn khuya nào đó rồi cho nó ăn tạm. Con đường ướt đẫm ánh trăng thanh, xung quanh nhà nhà đều tối om, chỉ có vài quán là đang sáng đèn, trời hiu hiu lạnh, gió vi vu thổi qua làm Meitan ớn lạnh, chó mèo thi nhau sủa thêm phần u ám. Chỉ mỗi Shingabu là thản nhiên đi mà không thèm để ý xung quanh. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên.

-Alô...Khuya rồi mà cô đi đâu vậy? Cô có biết em đang tìm cô khắp xóm không? Tỉnh dậy mà không thấy cô đâu...Em tưởng cô đang trốn em rồi chết giấc ở đâu chứ ?-Shingabu hốt hoảng kể lể.

-Em dậy sớm rồi bắt cô đi mua đồ ăn trong đêm khuya khoắt thế này còn nói ai chứ? -Meitan gắt gỏng trả lời .

Shingabu bỗng nhiên tái xanh mặt, lắp bắp nói không ra hơi :

Cô đang gặp nguy hiểm đó! Chạy ngay đi ! Cô...

Meitan sững mình hiểu ra mọi chuyện. Cô run rẩy quay đầu lại và...

LET ME KILL YOU...

Một tiếng hét vang lên dữ dội. Mùi tanh của máu bay ra xa, quyện với ánh trăng thanh và sương mù....Điện thoại vẫn chưa tắt...

-Cô ơi..Cô còn ở đấy không ?...Cô...trả lời em đi ...

~HẾT~

Star_Of_Pink

CHUYÊN MỤC VIẾT TRUYỆN CỦA JUNNY

Lời tác giả:

Như đã hứa, mình sẽ ra truyện mới vào ngày 26/06/2020 nên hôm nay ngoi lên đây viết vài câu văn án chào sân đã nha. Mong mọi người ủng hộ.Thêm nữa, ai còn chưa đọc Ngẫu hứng 01: Nhật kí ngày mưa. thì vào link này đọc nhé:

Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến
---------------------------------------------------------------------------

CHAP 1:VĂN ÁN

Người ta vẫn thường bảo rằng: "Đúng người sai thời điểm là nuối tiếc cả đời". Quả thật là vậy, trong mắt người đời, yêu đơn phương là hèn nhát, là khổ sở vô ngàn. Nhưng với suy nghĩ người trong cuộc, sự đau đớn ấy như vị đắng của cafe, vị chát của rượu, vị cay của ớt mà những người thích ngọt không thể hiểu nổi, và cũng không thể giải thích bằng lời nói. Hay yêu thầm một người cũng giống như đeo tay nghe và mở nhạc ở mức to nhất. Người ngoài thì thấy thật tĩnh lặng, chỉ có ta mới biết bên trong đang điên cuồng gào thét như thế nào thôi.

Đơn phương mang đến cho ta cả một bầu trời u ám đầy chết chốc, dằn vặt ngấu nghiến tâm tưởng ta, điên loạn đập phá lí trí... Nó mang màu khổ đau, bi thương, tàn lụy. Và rồi cứ như thế từng ngày trôi quá, chút hi vọng yếu ớt vẫn không ngừng thoi thóp chiến đấu chống lại niềm đau tột cùng ấy. Con tim rỉ máu, tâm cạn dậy sóng, còn thân xác rũ rượi nhưng chỉ có cõi lòng ta vẫn rộng mở cửa chờ đón, cho dù là từng đợt gió lạnh lẽo vẫn ùa vào, thẩm thấu bờ môi nứt nẻ cùng tuyến lệ ngập tràn.

Nhưng hỡi những cô gái, chàng trai đang đắm chìm trong mộng tưởng khổ sở kéo dài ấy, hãy đừng từ bỏ, hãy mạnh dạn, hãy đương đầu với sự oặm đau, tàn xé ấy, hãy chiến đấu với tinh thần thép. Bởi thà rằng ta đón nhận một phút giây huy hoàng rồi vụt tắt, còn hơn buồn thương le lói suốt trăm năm. Yêu đơn phương là cho đi mà không mưu cầu nhận lại... Nó cũng là một tình cảm đáng quý, đáng nâng niu.

Và rồi dù ta thất bại, nhưng khi được nhìn bóng người yêu đang vui cười, hạnh phúc sống, lồng ngực ta lại thổn thức từng nhịp sung sướng. Ta vui, ta lùi lại để người ấy được bước đi cùng bờ vai mà mình tin tưởng, dựa vào. Có những nỗi nhớ không được đặt tên, có những yêu thương không được gửi trao nhưng vẫn lâng lâng một niềm hạnh phúc vì được yêu đúng cảm xúc trái tim.

Thế nhưng, khi ta làm trái tim ai kia rung động, trải lòng, ta cảm thấy toàn thể vũ trụ này thật nhỏ bé và ta hạnh phúc cùng người đi qua hàng ngàn hàng vạn thiên hà. Ta dạo chơi trong vườn yêu đẹp đẽ, ta vui đùa cùng những vì tinh tú. Từng bước đôi ta đi không thấm đẫm nước mắt đau thương mà ở đó rạo rực nở lên những bông hồng ngọt ngào.

Nhưng rồi có thể nào đi chăng nữa, tình yêu ấy vẫn là vĩnh hằng, vẫn tạc vào dòng thời gian những xúc cảm khó phai mờ. Để sau bóng nắng chiều thu dịu mát, ta bắt gặp một mảnh kí ức lung linh, tuyệt diệu. Dù ở đó là những cơn sóng dữ kêu gào đêm ngày, nhưng chỉ cần nhìn lại ta vẫn có thể mỉm cười thật tươi bởi chính ta cũng là một phần trong bao hồi tưởng xa xăm của người ấy mặc cho mờ ảo hay chỉ là vụt qua chốc lát.

-----------------------------------------------------------------

P/s: Mọi người cho mình ý kiến về fic này nhé. Tào lao cũng được, nhận xét thành thực thì lại càng hay. Dù sao đó cũng là động lực để mình viết tiếp nha. Cảm ơn nhiều ạ.

Kí: #Junny

Khoá học trên Online Math (olm.vn)

Loading...

Khoá học trên Online Math (olm.vn)