Ôn tập ngữ văn lớp 6 học kì I - Hỏi đáp

Người hay giúp bạn khác trả lời bài tập sẽ trở thành học sinh giỏi. Người hay hỏi bài thì không. Còn bạn thì sao?

Chương 13: Tuyển học sinh giỏi?!

- Em chọn chỗ ngồi đi - Cô giáo chủ nhiệm cười hiền hậu- Vâng, cảm ơn cô ạ - Thu Hường gật đầu lễ phép, đảo mắt xung quanh rồi nhìn xuống chỗ Di Di

Thu Hường bước đến, ngồi ngay cái bàn còn trống trước Vương Nguyên và Di Di

- Xin chào, lâu rồi không gặp, Nguyên Nguyên

- Vậy sao? 3 năm rồi, trái đất nhỏ thật, đưa chúng ta đến gặp nhau lần nữa

- Hai người nói gì vậy? - Di Di tò mò

- Ồ, chẳng phải Tiểu Thư tập đoàn Thiên Dương sao, hân hạnh - Thu Hường nói

- Ừm, chào bạn - Di Di cười tươi rồi quay sang Vương Nguyên thì thầm - cô bạn tốt đấy nhỉ?

- Tốt sao? Chắc vậy - Vương Nguyên nhếch môi

.

.

.

Reng!!!!!!!!!

- Mệt quá

- Xuống căn tin thôi

- Đi mau

- Hối gì chứ?

- Oa, bài kiểm tra một tiết Ngữ Văn này - cô bạn lớp trưởng từ ngoài bước vào, trên tay cầm bài kiểm tra

- Phát bài đê - cả đám hò hét

Mọi người tranh giành bài

- Bạn lấy hộ mình được không? - Di Di bước đến nhờ một bạn nam

- Ừm - cậu bạn tốt bụng nói rồi lục kiếm, xốc toán lên - đây rồi

- Cảm ơn - cô cười rồi cầm bài kiểm tra xem kết quả - WA!!! 10 điểm này!

- Đâu? Đâu?- mọi người quay lại

Đây chắc hẳn là điều đáng ngạc nhiên bởi vì cô dạy Văn trước giờ rất khó tính, chỉ có Vương Nguyên là điểm cao nhất đạt kỉ lục với con số 8,5. Bây giờ có người phá kỉ lục rồi

- Vương Nguyên, cậu được bao nhiêu? - cô nhanh chóng chạy tới Vương Nguyên - Wa, 9 điểm này, cao đấy chứ?

- Ừm - Vương Nguyên hơi buồn, đáng lẽ cậu phải cao điểm nhất chứ, đồng thời trong lòng vẫn có chút ngưỡng mộ Di Di

- Cuối cùng thì Thiên Tuyết Di này cũng đánh bại được tiến sĩ gây mê ( Biệt danh của cô dạy Ngữ Văn ) rồi - cô vui đến cực độ

Rồi cô ngồi xuống, lấy hộp cơm Tiểu Khải chuẩn bị cho, ngồi ăn ngon lành. Hộp cơm trang trí khá tinh tế, có shu shi tạo một hình trái tim, cỏ bốn lá được làm bằng cốm, chính giữa có khắc hình con cua màu cam được làm bằng gấc. Nhìn thôi cũng đã thấy mê rồi, cô không nỡ ăn

- Vương Nguyên, ăn chung đi - cô cừơi

- Thôi, Tiểu Khải làm cho cậu mà

- Cả hai ăn sẽ vui hơn đấy

Vương Nguyên đồng ý, hai người vừa ăn vừa đùa

Thu Hường từ đâu bước vào - Tình cảm quá nhỉ? - bỗng cô giật mình khi thấy hộp cơm - Di Di, ai làm hộp cơm này thế?

- Dễ thương đúng không? Vương Tuấn Khải làm đấy - cô tự hào

- HẢ?? - Thu Hường giật mình - anh ấy quen cậu sao?

- Ờ thì ... - Cô đang định giải thích thì

- Chứ sao, ở chung nhà là đằng khác, hai người hợp thế cơ mà? - Vương Nguyên vừa ăn vừa có ý nói mỉa mai ai đó - họ hạnh phúc như thế đấy, bây giờ tự nhiên lại có kẻ dư thừa, đúng là ông trời bất công

- ...- Thu Hường im lặng

Reng!!!

Mọi người nhanh chóng vào chỗ ngồi, cô giáo Văn bước vào

- Các em chắc là đều nhận được bài kiểm tra, hầu như điểm thấp, tuy nhiên từ khi cô dạy đến bây giờ lần đầu tiên có bài đạt 10 điểm, bài văn thật sự rất hay của bạn Thiên Tuyết Di, và cũng muốn thông báo cho các em tin mới, năm nay trường ta sẽ lọc ra ba học sinh giỏi của lớp 10 và 2 hs của lớp 11 để đi thi môn Ngữ Văn toàn quốc, vậy cho nên ngay bây giờ chúng ta sẽ có bài kiểm tra hs giỏi, từ đó cô sẽ lọc ra ba học sinh giỏi nhất, bắt đầu - nói rồi, cô phát đề ra cho mỗi học sinh

- Sao? Bài kiểm tra không cho chuẩn bị trước?- Vương Nguyên bất ngờ

- Như vậy càng tốt chứ sao? - Di Di thì thầm, nhếch môi tạo thành đường cong hoàn hảo
1 câu trả lời

Chương 12: Bất ngờ vào một buổi sáng

Sáng hôm sau ...- Ayia, đau đầu quá, chuyện gì đã xảy ra tối qua ấy nhỉ? - Di Di nhăn mặt, lắc mạnh đầu

- Em tỉnh rồi à?

- AAA!!! - cô bất ngờ hét lên khi nghe có tiếng người - ai vậy?

- Anh đây - Tiểu Khải ngốc đầu lên

- Là anh sao? - cô nhướn mày - sao lại ở phòng tôi?

- Tôi hôm qua em bị sốt nên anh chăm sóc thôi

- Ồ - cô chóng cằm - mà hình như hôm nay thứ ba thì phải? - cô nhìn tấm lịch - chết cha, trễ học rồi!!!

Cô hét toáng lên, đẩy Tiểu Khải ra ngoài, mau chóng thay đồng phục rồi chạy xuống dưới nhà

- Không ăn sáng sao? - Tiểu Khải nhìn, uổng công sáng sớm anh chuẩn bị đồ ăn sáng cho cô

- Thôi, tôi chưa làm bài tập nhóm nên phải lên sớm, tạm biệt - cô cười, lấy đại miếng bánh mì nhai ngốn ngiếng rồi chạy mất dạng, quên rằng Tiểu Khải cũng học cùng trường

.

.

.

- Oa, tới rồi, mình thật là siêu phàm, chạy 2 km chỉ mất 5 phút - cô cười tự hào rồi bước vào lớp

- Di Di - Vương Nguyên vẫy tay

Cô chạy lại - bài tập nhóm à? Tớ quên mất là làm chung với cậu

- Không sao, chuyện hôm qua thế nào rồi? - cậu hỏi

- Chuyện gì ấy nhỉ? Để tớ nhớ đã - cô suy nghĩ một lát - à, chuyện cái ly ấy hả? Tưởng gì, cũng chỉ là cái ly thôi mà

- Còn Tiểu Khải?

- Đương nhiên là làm lành, mà khoan, tớ cũng không nhớ là làm lành bằng cách nào, rõ ràng hôm qua anh ấy có xin lỗi mấy câu, xong tớ trèo đường cửa sổ xuống nhà, sau đó ...

- CÁI GÌ??? - Vương Nguyên hét lớn - cậu trèo cửa sổ? Không phải phòng cậu trên tầng 3 sao? Có bị thương gì không? - Cậu lo lắng

- Ayia! BÌnh tĩnh nào, nghe tớ nói đã, sau đó tớ tới bar ABC... sau đó ... ừm ... sau đó ... không còn nhớ gì nữa ... - cô ngớ người

- CẬU ĐẾN QUÁN BAR??? - hét lần hai - có ai bắt nạt cậu không? HẢ? Nếu buồn sao không nói tớ đến chơi?

- Rõ ràng là không sao mà, thôi làm bài tập đi - cô chuyển chủ đề

Hai người cặm cụi là bài tập thì ...

- Di Di, đồ ăn trưa này - Tiểu Khải từ đâu bước vào

Cả lớp chú ý dần, nhất là đám con gái, tràn đầy ánh mắt ngưỡng mộ hướng về Di Di

- Cảm ơn anh nha - cô nhận lấy, cười tươi như hoa làm anh đỏ mặt

- Thôi, anh đi đây - anh tạm biệt cô, nãy giờ mới để ý đến Vương Nguyên - bye nha Vương Nguyên, chiều nay gặp em ở công ty

- Không tiễn - Vương Nguyên lạnh nhạt nói, trong lòng có chút khó chịu, phải chăng cậu còn dặn chuyện hôm qua?

- Thôi nào - cô ngồi xuống - đừng bất mãn thế,làm lành đi chứ, tôi không muốn hai anh em cậu phải xích mích, nha?

- Hứ, còn tùy - Vương Nguyên xoa đầu cô - ai biểu anh ấy dám đụng tớ bạn thân tớ chứ?

- Hì hì - cô cười

RENG!!! - tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp

- Các em, hôm nay chúng ta có học sinh mới - cô giáo bước vào, em vào đi

Một hs nữ đẩy cửa ra, theo sau cô giáo

- Xin chào các bạn, tớ là Cao Thu Hường, chắc các bạn cũng biết tớ, mong các bạn giúp đỡ - Thu Hường cười nhẹ

* Cao Thu Hường: Ngang tuổi Di Di, sỡ hữu ngoại hình mê chết người, mọi người thường gọi cô là Con Cưng của Làng Giải Trí Nhật Bản, là người sẵn sàng từ bỏ tất cả chỉ để đuổi theo danh vọng, tiền bạc và sự xa hoa

- Oa, Thu Hương, thần tượng của tớ - cả lớp hò hét

- Ồ, thì ra là người nổi tiếng, cậu biết cô ấy không Vương Nguyên? - Di Di quay sang Vương Nguyên - Vương Nguyên

- ... - Vương Nguyên chợt im lặng - Biết chứ sao không? Chị dâu tương lai mà

- Hả? - cô bất ngờ -sao cơ?

- À, không có gì, đùa thôi - Vương Nguyên cười

- Hừm, làm giật mình

Vương Nguyên nhếch môi, nở nụ cười khinh bỉ hơn bao giờ hết

" Để tôi coi Tiểu Khải chọn Di Di hay chọn cô, một con quỷ tham vọng ... "

1 câu trả lời

Ngày đầu tiên Thượng Đế tạo ra loài chó, Ngài bảo với nó : Hãy ngồi trước cửa nhà và sủa vào mặt bất cứ ai bước vào và bước ra. Ta sẽ cho ngươi 20 năm sống.
Chó nói : Những 20 năm làm cái công việc sủa chán òm đó sao, xin Người cho con 10 năm thôi, còn 10 năm con tặng lại cho Người. Thượng Đế đồng ý.
Ngày thứ hai Ngài tạo ra loài khỉ, Ngài bảo: Hãy dùng trò khỉ của ngươi để mua vui, làm trò cười cho thiên hạ. Ta sẽ cho ngươi 20 năm sống.
Khỉ nhún vai: Làm trò hề đến 20 năm ư, xin thôi, con trả lại cho Người 10 năm, con chỉ nhận 10 năm sống là quá đủ.
Thượng Đế hài lòng.
Ngày thứ ba Ngài tạo ra loài bò. Ngài bảo : Ngươi sẽ ra đồng cày với người nông dân, chịu đựng mưa nắng, sinh ra đàn bê, sữa của ngươi sẽ để nuôi bê và nuôi cả con người. Ta sẽ cho ngươi 60 năm sống.
Bò buồn bã: Cuộc sống khổ sở thế mà Người bắt con chịu đựng đến 60 năm ư, thôi con chỉ nhận 20 năm, còn lại 40 năm con tặng lại cho Người.
Ngày thứ tư Thương Đế tạo ra con người, Ngài bảo : Này, ngươi có quyền ăn, ngủ, chơi, yêu đương lập gia đình và hưởng thụ. Ta cho ngươi 20 năm sống.
Con người gào lên: Hả, chỉ có 20 năm thôi sao. Thế này nhé, con sẽ nhận 20 năm của con, 40 năm của con bò, 10 năm của con khỉ và 10 năm của con chó. Vậy là 80 năm, Ngài đồng ý nhé !
Thượng Đế gật đầu độ lượng.
Đó là lý do tại sao con người chúng ta có 20 năm đầu đời để ăn, ngủ, chơi, hưởng thụ cuộc sống. Rồi 40 năm kế tiếp chúng ta vất vả cày cuốc như trâu bò không quản mưa nắng để nuôi nấng hầu hạ gia đình. Rồi 10 năm kế tiếp chúng ta bày ra những trò khỉ để mua vui cho lũ cháu chắt ngây ngô. Và 10 năm cuối đời, chúng ta ngồi chò hó trước cửa nhà.

Đọc rùi cho mk min ý kiến nhoa!

1 câu trả lời
Click để xem thêm, còn nhiều lắm! Gửi câu hỏi

...

Dưới đây là những câu hỏi có bài toán hay do Hoc24 lựa chọn.

Building.