Ôn tập ngữ văn 12 - Hỏi đáp

GIÚP MÌNH VỚI Ạ.MÌNH CẢM ƠN.

Câu 1 . Đặt câu tả cảnh thiên nhiên cho từng sơ đồ cấu trúc sau :
a. Chuyển tiếp ngữ → trạng ngữ → chủ ngữ → giải thích ngữ → vị ngữ.
b. Vế câu chỉ hệ quả → vế câu chỉ giả thiết → giải thích ngữ.
c. Trạng ngữ → vị ngữ → giải thích ngữ → chủ ngữ.

Câu 2. Phân tích lỗi và chữa lỗi diễn đạt có trong từng trường hợp sau :
1. Trên những mái chùa cổ kính có phủ một lớp lá vàng như màu mơ ấy. Có lẽ đó là tác phẩm thiên nhiên của cơn mưa đêm qua.
2. Với tôi vào một sáng Sài Gòn trong vắt, nắng rất trong, ở trường Tiểu học Kim Đồng.
3. Là một cô gái từ miền quê lần đầu tiên xa nhà, xa sự dìu dắt của người thân để bước chân vào giảng đường đại học – niềm mơ ước của tôi khi còn là học sinh phổ thông.

Câu 3 . Chép lại, thêm dấu câu vào những chỗ cần thiết, tách đoạn, chữa lỗi chính tả :
Chú quên rồi à nhạc sĩ Huy du nỗi tiếng là một người rấc đảng trí một lần trong cửa hàng nhạc sỉ gặp một người đàn ông thân mật chào hỏi mình hai người trò chuyện vui vẽ rồi người kia bảo chẳng ai đảng trí như chú vội đi họp sỏ nhầm cả hai chiếc tấc vào một chân nếu cô ấy không lấy cho đôi tấc khác để thay, chắc chú cũng không biết mình nhầm nghe đến đây nhạc sĩ Huy du ngạc nhiên bác là ai mà biếc chuyện nhà tôi rỏ thế người đàn ông kia còn ngạc nhiên hơn chú quên gồi à tôi là anh vợ chú đây mà theo Nguyễn thị như trang

Câu 4 . Sửa chữa và sắp xếp lại danh mục tài liệu tham khảo sau cho hợp lý:
1. Tác giả : Trần Đình Sử – Cái nhìn nghệ thuật của Nguyễn Du trong Truyện Kiều, Trong tạp chí văn học số 6, tr.18-27.1983
2. Truyện Kiều và chủ nghĩa hiện thực của Nguyễn Du, của Giáo sư Lê Đình Kỵ, NXB KHXH TP Hồ Chí Minh, 1997.
3. Lưu Vân Lăng (cb), NXB KHXH, H, tác giả : Cao Xuân Hạo 1988 : “Đi bao giờ” và “Bao giờ đi” trong sách “Những vấn đề về ngữ pháp tiếng Việt”. Tr.27-36.
4. Nguyễn Huệ Chi soạn, chú giải và giới thiệu 1995. “Tư tưởng Phương Đông gợi những điểm nhìn tham chiếu”, của học giả Cao Xuân Huy, Hà Nội, NXB Văn học.
5. Cao Xuân Hạo dịch, C. Andreas & S. Andreas (1994), “Làm thế nào để viết đúng chính tả?”, Kiến thức Ngày nay, 17-25, (393).

Câu 5 . Chọn vai giao tiếp và tình huống thích hợp viết bản đề nghị trang bị thêm đồ dùng dạy học.

0 câu trả lời

1) "Trong đầm gì đẹp bằng sen

Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng

"Nhị vàng,bông trắng,lá xanh

Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn"

Bài làm:

*Các biện pháp nghệ thuật được sử trong bài ca dao trên là:

-"Trong đầm gì đẹp bằng sen"

+ Được sử dụng biện pháp so sánh và câu hỏi tu từ.Câu hỏi trong câu thơ trên là câu hỏi tu từ vì không có câu trả lời.Nhưng nó nêu bật 1 ý nghĩa ,mà chắc chắn là người VN,ai cũng có thể hiểu và thấm nhuần:ca ngợi vẻ đẹp của sen,vẻ đẹp đã đi vào bao bài thơ,bản nhạc.Đồng thời,khẳng định 1 điều và 1 điều duy nhất:bông sen mang vẻ đẹp của VN,và sẽ mãi mãi là đẹp nhất,trường tồn cùng mảnh đất hình chữ "S" này.

-" Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng

Nhị vàng,bông trắng,lá xanh"

+Biện pháp lặp 2 câu thơ giữa:biện pháp lặp câu này,không những không gây nhàm chán(câu sau không giống câu trước) mà còn tạo ra nhịp điệu cho bài ca dao mang đậm chất trữ tình.Câu thơ"Nhị vàng,bông trắng ,lá xanh"chắc chắn đã được cất lên với 1 dọng đầy âu yếm cuả những người bà người mẹ ru con ngủ,sớm đã truyền tình yêu quê hương,đất nước cho những đứa trẻ thơ.

+Những tính từ gợi tả màu sắc:xanh,trắng,vàng.Đây là những màu sắc không quá mạnh như màu đỏ,cũng không quá nhẹ nhàng như màu hồng.Mà,nếu cảm nhận rõ,người đọc có thể cảm nhận đây không phải đơn thuần là màu sắc mà còn giúp người ta cảm thấy 1 vẻ thanh mát,dễ chịu ngay chính tâm hồn mình.Có thể nói,đây là những màu sắc mang đậm 1 vẻ thanh tao ,nhã nhặn.Những màu sắc của bông sen thật đẹp,đã góp phần miêu tả bông sen cách chi tiết nhất,và cũng là đẹp nhất.Và cũng có thể nói,những màu sắc trên đã gắn bó với đất nước ta từ bao đời,trong những lễ hội truyền thống,nhất là trên tà áo dài thướt tha người thiếu nữ VN.(liên hệ mở rộng)

-Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

+Biện pháp chỉ sự đối lập: Đây có thể nói là biện pháp hợp lí nhất,được sử dụng "đắt" nhất trong bài.

Về nghĩa đen:Bông sen là loài hoa sống ở nước,có nhiều trên đất nước VN chúng ta ,đặc biệt là vùng Đồng Tháp.Tuy gần nơi bùn nhơ,nhưng sen vẫn giữ được vẻ thanh tao,tinh khiết của mình.

Về nghĩa bóng:Sen là tượng trưng của con người VN,là tượng trưng cao quý của những người dân chân lấm tay bùn mà thật thà chất phác.Sen cũng giống như con người VN,tuy cực khổ,lam lũ quanh năm mà vẫn giữ được tấm lòng cao quý,để sống không thẹn với lòng,1 đời ý chí thanh cao,xứng đáng với dòng giống Rồng -Tiên cao quý của mình,lòng nhận hậu,cao cả của họ tựa như bông sen nơi tâm hồn sâu thẳm.

⇒⇒Câu ca dao được viết theo thể thơ lục bát-thể thơ truyền thống của dân tộc,lại có cách gieo vần độc đáo,vừa mang ý thơ lại đậm chất trữ tình,là món ăn tinh thần của con người VN chúng ta

2)

a) Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn thơ trên:tự sự

b) Các biện pháp nghệ thuật được sử dụng là:

-Điệp từ "mỗi" được nhắc lại 2 lần

-Biện pháp nghệ thuật nhân hóa"buồn" ,"sầu"

c) Bài làm:

Cuộc sống là 1 vòng thời gian bất tận.Thu qua,đông tới,xuân lại về.Cứ như thế trôi mãi trôi,và dần dần trở thành 1 quy luật của tạo hóa.Và con người chính là chủ nhân của vòng tròn vĩnh cửu ấy!

Nếu như những chùm phượng đỏ rực là báo hiệu hè về,lá rơi rợp những phố cổ của Hà Nội cho ta biết thu đã tới,thì chính sự nhộn nhịp,đông vui lại chính là sứ giả của mùa xuân.Cái cảnh chợ tết đông vui,tấp nập,tràn sắc hoa đã để lại trong tôi bao dòng suy nghĩ . Những phố cổ Hà Nội lại nhộn nhịp hơn bao giờ hết ,và con người,thời gian,vạn vật như 1 lớp áo mới.

Ông đồ-vẫn ở đó,vẫn như ngày nào,sự suất hiện của ông vẫn là báo hiệu Tết sắp đến,nhưng sao ông lại được ít người biết đến,chú ý đến? Sự suất hiện của ông chẳng lẽ không báo hiệu xuân về?Bàn tay tài hoa của ông chẳng lẽ chẳng đẹp như những bông đào tươi sắc.

"Nhưng mỗi năm mỗi vắng".Câu thơ khiến biết bao người phải suy nghĩ.Trước đây,vào mỗi tết,việc xin chữ diễn ra rất tấp nập.Giờ thì điều đó chẳng còn diễn ra thường xuyên nữa,nếu không muốn nói là chẳng còn mấy người quan tâm nữa.Người nghệ sĩ tài hoa cũng chẳng còn được viết ra những nét bút "phượng múa rồng bay nữa".Có lẽ mọi người đã sớm quên đi cái quan niệm,gọi là "xin chữ đầu xuân"

Bạn nói đồ vật là vô tri vô giác? Sai. Những đồ vật cũng cảm thấy mình cô đơn,không người bầu bạn .Trước kia,mỗi dịp tết đến,giấy sẽ được thấm nhuần mực ,và mực sẽ tô điểm cho giấy.Còn giờ đây? Chẳng còn gì ngoài sự cô đơn hưu quạnh diễn ra với chúng.

Và thời gian cứ thế trôi mãi trôi,cho đến 1 ngày,tục xin chữ không còn ai biết đến nữa.........

Xã hội ngày càng hiện đại,và con người ngày càng chạy theo những thú vui cuộc sống, vốn đã quên đi cái gọi là cội nguồn dân tộc,những nét độc đáo của văn hóa VN.Bài ông đồ mà tác giả sáng tác đã làm tôi và bao trái tim rung động,mong sao mỗi chúng ta đều biết giữ gìn nét đẹp văn hóa,để truyền lại cho con cái đời sau.

------------------------------Thân----------------------------

1 câu trả lời

Từ nội dung đoạn trích phần Đọc hiểu trong đề thi THPT quốc gia 2017 môn ngữ văn, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của sự thấu cảm trong cuộc sống.

2 câu trả lời
Click để xem thêm, còn nhiều lắm! Gửi câu hỏi

...

Dưới đây là những câu hỏi có bài toán hay do Hoc24 lựa chọn.

Building.