Ôn tập mỹ thuật 6 - Hỏi đáp

Người hay giúp bạn khác trả lời bài tập sẽ trở thành học sinh giỏi. Người hay hỏi bài thì không. Còn bạn thì sao?

Đây là dựa một câu chuyện có thật về cuộc đời một người rất quan trọng với mình....

Mình viết nó nhân ngày cô bạn dễ thương này thi học kỳ để khi về em ấy có cái để tâm sự vào lòng :>

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chap 1 : Câu chuyện lớp 1,2 của cô bé mang tên " Linh Chi "

Hải Phòng năm 2012 -----

Dưới cổng trường Mầm non Đoàn Lập, hình ảnh một cô bé với mái tóc ngắn tựa như một cô bé đang ôm chầm một cô nhóc thấp hơn chút, tóc tết đuôi sam. Cả hai cô bé đều mặc đồng phục trường, ôm nhau cứ thế mà gào khóc thảm thiết...

" Linh nhớ khi nào về phải qua gặp tớ nhé ! "

' Uk, đương nhiên '

Cô quay đi, lên chiếc xe máy với cha mẹ, chào tạm biệt ngôi trường và thành phố đã gắn bó với cô từ mới lọt lòng....Bỏ lại cô bạn thân nhất, thầy cô giáo cùng với chục đứa bạn trạc tuổi, các anh chị em họ...

Biết đâu được...Cô sinh ra ở quê ngoại, lớn lên ở quê ngoại ròng rã 5 năm trời

Giờ đã vào lớp 1 , cô phải trở về nơi cô gọi là " quê nội ". Sống ở đó chả thích gì cả, cô không được chào đón, ngày qua ngày lẩn tránh miệng lưỡi thiên hạ. Đây không phải là nơi cô nên thuộc về.

Qua thời gian sống ở " Thái Bình "- quê nội cô , cô phải đeo cái mặt nả giả tạo với chính cha mẹ cô...

Ở trường cô bị bắt nạt, đánh đập đến chảy máu đầu do một cú ngã nhào vào tủ thư viên lớp...

Việc đó diễn ra gần 1 năm liền. Sau học kỳ hai, cha mẹ cô mới biết mà tới xử tội cái lớp học khốn nạn đó.

Sau vụ việc đó, lần đầu tiên cô biết thế nào là làm đau người khác.....

Dù mẹ cô cùng cô giáo đã răn đe thằng nhóc nhưng hôm sau nó vẫn chứng nào tật đấy, vẫn đánh cô...

" Tại mày mà hôm qua tao bị cô giáo mắng ! Mẹ còn đánh cả tao ! Mày đã hứa là không hó hé nửa lời với mẹ mày mà ! "

**Đây là một đứa nhóc lớp một à ? Đây là cuộc sống của một đứa trẻ lớp một à ***--Cô nghĩ

Người xưa có câu : Quá tam ba bận

Nhưng lũ trẻ đánh cô nhiều lần lắm rồi, không chịu được nữa rồi.

Thằng nhóc túm áo cô, tay nó đánh vào đầu cô. Rồi đẩy mạnh cô ra xa.

" Linh ơi, sau này không đứa con trai nào bảo vệ tớ thì cậu bảo vệ tớ nhé ! "- Cô bỗng nhớ tới hình ảnh cô gái buộc tóc đuôi sam mà nói với cô.

Khẽ cười đểu , cô tiến tới mà đạp thật mạnh vào chân tên nhóc con trai kia, tay túm cổ áo mà đè xuống đất.

" Mày gan lắm khi chọc tao, giờ tao đéo ngán đứa nào đâu ! " Lần đầu tiên mà cô đánh người....

Suốt mấy tháng trời tin đồn đó nổi lên : " Học sinh lớp một đánh nhau với bạn sau thời gian bị bạo hành "

Cô sợ mẹ trách phạt cô nhưng không mẹ chỉ bảo cô rằng :

" Chi của mẹ biết tự đứng lên bảo vệ bản thân mình rồi, nếu đứa nào bắt nạt con thì đừng có sợ hãi mà xông thẳng vào nhé ! Không có người mẹ nào thích con mình bị đánh cả. Phải cho nhà họ biết cảm giác của mẹ khi thấy con như vậy... "

Bà vừa nói mà xoa xoa đầu cô.

Sau năm lớp 1, hễ có đứa nào trêu chọc cô, cô đều đạp thẳng vào đầu gối chúng nó.....Một cái rất nhẹ nhàng

Sau hết lớp 2, mẹ cô cho cô về Hải Phòng. Suốt 2 năm trời, cô chưa được về, lòng mà mừng thầm.

2 tháng tại nơi mà cô thuộc về, nơi cô tìm được hơi ấm bạn bè...

Và dĩ nhiên cũng là để gặp cô bé tóc tết đuôi sam đo, cô không nhớ mặt, giọng nói ,chỉ nhớ một vài cách gọi, câu nói quen thuộc. Cô không biết tại sao lại gọi cô là " Linh ", tại sao lại lúc nào cũng bám theo cô...

Mẹ dắt cô về nhà bà ngoại, chị gái xông tới mà ôm chầm lấy cô...

- Chi ơi ! -Cô chị gái họ kém cô một tuổi ôm chầm lấy cô, má cọ cọ vào má cô

Chiều xuống, chị gái dắt cô đi chơi. Dù kém tuổi nhưng chị ấy cao hơn cô..

- Chúng ta đi đâu ?

- Chị sẽ dẫn em đi gặp tất cả nhưng người tên " Chi " như em ~ Trước tiên thì Huệ Chi nhé !

- Ukm...

Chị dẫn cô vào một căn nhà hai tầng nhỏ nhắn mà sạch sẽ, ấm áp mà quen thuộc một cách quen thuộc .

- Huệ Chi ới ~ Chị gái cô gọi

Trên tầng 2 gác mái, gói nhè nhẹ thối, một cô gái đang phơi quần áo mà nhìn xuống....

Khuôn mặt trái xoan, làn da trắng, mái tóc ngắn cùng với cái kẹp tóc màu hồng....

Nhỏ khẽ nói :

- Phương và ..... Linh ?

--------END------

1 câu trả lời

CHUYÊN MỤC VIẾT TRUYỆN CỦA JUNNY

🍀LIST TRUYỆN:🍀

👉Chap I: Văn án:Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến

👉Chap II: Nắng tháng ba:Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến

👉Chap III:Ngày sinh nhật của chị:Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến

👉Chap IV: Món quà sinh nhật:Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến

👉Thêm nữa, ai còn chưa đọc Ngẫu hứng 01: Nhật kí ngày mưa. thì vào link này đọc nhé:Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến

---------------------------------------------------------------------------

CHAP 5: NGẮM NHÌN KHI TRỜI BỚT NẮNG

Qua vệt mưa phùn đầu mùa đọng lại trên tấm kính cửa sổ trong suốt, tôi thờ thẫn nhìn ngắm nàng thơ cuộc đời. Hội học sinh hôm nay vắng người, chỉ có tôi và chị.

Chị đã sớm ở dưới mái hiên, bên cạnh là chàng trai cao lớn, tuấn tú. Anh ta ôm trọn chị vào lòng. Chị có ấm áp không? Còn tôi, tôi lạnh tới mức cõi lòng tan rã thành từng mảnh vỡ vụn héo tàn, pha lẫn một chút nhức nhối nơi lồng ngực trái, lọt thỏm đáy tâm tưởng trống trải triền miên.

Này nàng thơ của em, chị thật lộng lẫy dưới cơn mưa phùn nhưng sự lộng lẫy ấy không dành cho em, chị lộng lẫy bên chân ái của chị. Hào quang từ nụ cười rạng rỡ nơi bờ môi ấy sắp tàn vẩy lên tim em một chút ướt át, một hơi thở lạnh lẽo cõi nhân gian.

Vẫn là đôi bàn tay rắn chắc luồn vào mái tóc mượt như nhung lụa của chị, vẫn là bàn tay nhỏ nhắn siết chặt vạt áo sơ mi trắng phau.

Chị và anh ta trao nhau nụ hôn dưới mái hiên cùng màn mưa phùn của tạo hóa.

Nếu là một đứa mê tiểu thuyết ngôn tình thì hình ảnh trước mắt thật lãng mạn biết bao. Nhưng không, tôi chỉ thở dài, đáy lòng như đeo quả cân ngàn kí. Và cảm giác, tâm can vẫn đau đớn, bất lực như vậy. Nó hết như một con rắn độc gieo rắc vào tiềm thức ta những miền kí ức buồn khổ, thê lương.

Mưa phùn giăng mù lối vào con tim chị rồi, nói cho em biết, em còn có thể tiếp tục như vậy tới bao giờ?

-----------------------------------------------------------------

🤝P/s: Mọi người cho mình ý kiến về fic này nhé. Tào lao cũng được, nhận xét thành thực thì lại càng hay. Dù sao đó cũng là động lực để mình viết tiếp nha. Cảm ơn nhiều ạ.❤️❤️❤️

Kí: #Junny

3 câu trả lời

Đây là một câu chuyện, hay nói cách khác là tự truyện của một người bạn đã kể mình nghe về cuộc sống của nó. Mình thấy thương nó lắm. Nay thay nó viết lên bài này. Truyện thật 100%. câu từ mình ghi văn chương lên xíu thôi, nhưng đúng sự thật. AI đọc truyện có thắc mắc gì thì cmt bên đưới. Nếu đăng bài này trong 24h không nhận đc sự ủng hộ thì mình sẽ ko ghi nữa, còn ai muốn mình ghi thêm thì để lại cmt. Còn chuyện xin phép CTV để đăng bài. mình chỉ biết chị buithianhtho thôi mà tìm ko ra nik chỉ nên ko nt đc, ai CTV đọc đc thì nói chị giúp em đc ko ạ, lần sau e rút kinh nghiệm

-----------------------------------------------------------------------------------------------

Cuộc sống ai lường trước điều gì, nó khiến con người ta có thể trở nên tốt hơn hoặc đẩy họ xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng. Nói chung thì theo thời gian, ít nhiều cũng sẽ làm thay đổi đi chúng ta. Một thằng con trai từ khi chào đời đến khi nó học xong cấp 1, nó đã nhận đầy đủ tình yêu thương của ông bà, cha mẹ. Nó chả biết toang tính, suy nghĩ nhiều. Từ nhỏ nó chỉ có việc ăn, chơi và học. Cảm xúc của nó thì chắc ai cũng đoán được phần nào: dễ khóc, dễ cười, thật thà và luôn suy nghĩ cho người khác. Đó là khi còn nhỏ thôi, vậy lúc lớn thì như thế nào. Lúc lớn ở đây được đánh dấu từ khi cậu ta bước chân vào ngôi trường cấp hai. Cấp hai là bước ngoặc của cuộc đời nó. Nó đã thật sự có bạn, bạn ở đây là chiến hữu, là những người anh em. Và sự thay đổi lớn nhất chắc là tình thương của gia đình nó. Gia đình của cậu ta gồm 3 thế hệ tức là còn chung sống với ông bà nội, nhưng do một biến cố- không tiện nói ra- mà giờ cha mẹ cậu phải tách ra riêng. Tình cảm của cậu ta đối với ông bà hết mực yêu thương và kính trọng và đó là điều không bao giờ thay đổi. Và hẳn là ông bà cũng như vậy. Tuy nhiên, điều mà làm cậu khổ tâm nhất là cha mẹ cậu. Cha nó lúc trước là 1 mẩu người cha lí tưởng, hiền hơn mẹ nó rất nhiều. Bài kiểm tra làm không được ông đều hướng dẫn làm lại chứ không như mẹ nó, hở 1 chút là cầm cây, cầm gậy đòi lấy mạng- không đùa, nó xém mất đi 1 con mắt rồi, do mẹ nó cầm đũa dí vào, may là chỉ để lại thẹo. Nhưng điện thoại, mạng INTERNET đã lấy đi người cha của nó thần tượng. Ông sau khi sở hữu cho mình 1 chiếc smartphone thì chả còn quan tâm con cái nữa. Ông đi biển, nửa tháng hay 3 tuần mới về một lần, mà về là 3,4 ngày sau lại đi tiếp. Nó nhớ cha nó da diết biết bao. Nó muốn kể nhiều chuyện trên trường, khoe nhiều điểm 10 bài Kiểm tra với ba nó biết bao. Thế nhưng đáp lại nó là sự thờ ơ, ông cha vẫn cắm mặt vào máy tinh. Đến mỗi kì thi ông cứ nói: Sang năm mày lên 7 rồi, rồi hết năm lớp 9. Lo liệu mà học đàng hoàng, không học được nói tao, tao cho đi biển. Mỗi lần như vậy ông biết đã vừa gieo cho con mình nổi sợ , áp lực không, ông biết mình đang thay đổi dần cái hình tượng của 1 người cha lí tưởng của con mình không. Nó dạ cho qua chuyện. Thi HKI, rồi HKII, đến hè, nó không được HSG, nên mổi buổi sáng của những ngày hè, cha nó đều kêu nó thức dậy bằng một cách rất đặc biệt: Đạp vài cai vào người rồi la lớn “ dậy mày, đi mua sáng rồi về phụ t đi gỡ lưới, học thì ngu mà ngủ như heo vậy. Nuôi mày có tốn cơm’. Ông ấy nghĩ con mình không nghe, ông nghĩ những lời như vậy không làm con mình tổn thương. Không, nó nghe cả, nó cũng đã thức từ sớm rồi, tuy nhiên vẫn không muốn bật dậy khỏi giường bởi duy nhất 1 lí do: nó muốn nghe một câu nói khác từ cha mình, một câu nói yêu thương mà từ lâu đã không được nghe. Điều đó hơi xa vời nhỉ. Còn về phần mẹ nó, do sau này thì nó cũng lên cấp hai rồi nên bà ta cũng thả lỏng cho nó, không giam lỏng nó nữa tuy nhiên vẫn là sự lạnh nhạt. Các bạn nghỉ như thế nào nếu mẹ mình chửi nhưng câu đại loại như vầy: Mầy chích xì ke hả K, ốm nhách z, m cái gì cũng táp hết vô mà ko mập nổi.” Hay “ đàn ông mà như bê đê vậy, bê khúc cây đó lại cho t”... có những câu rất thô tục nhưng sử dụng ngôn ngử 18+ nên ko đề cập tới. Mùng 1 ,2,3 tết là lúc gia đình vui vẻ, nhưng gia đình nó lại khong như vậy. Đầu năm nó đã nghe lời chửi rủa từ người mẹ. (Chuyện dài nên ai hỏi thì mình nói chứ viết vô dài). Và đỉnh điểm là tết năm nay, bạn ba nó nên ghé nhà nó chơi. Bằng sự lể phép, nó mang bia, mồi lên cho ba nó tiếp khách. Nói thẳng ra ông này là “ khách sộp” vì tết lì xì nó toàn 500 đến 1 triệu. Nên lần nào cha mẹ nó cũng niềm nở. Mọi chuyện sẽ ổn nếu như nó không làm rơi đỉa chả nem. Nó lật đật dọn dẹp, sau đó thì ăn 4 cái tát và 1 cái đạp vào bụng của mẹ nó. Cười thôi, đời còn dài mà. Mùng hai tết , nó về bên ngoại và qua nhà cậu chơi. Cậu nó có 1 ông con trai, ăn chơi, độ xe, thất nghiệp, xăm trổ, và đặc biệt là hổn láo. Khi mợ nó nói vui một câu: Mày lo lấy vợ cho vợ chồng tao nhờ” thì cậu nó mắng ngay “ con mà nói mày là sao, mẹ mẹ con con cho vui nhà, tết nhất cả rồi”. Cảm xúc của nó là chạnh lòng, đau nhói. Nó thua thằng anh họ nó chổ nào, nó HS tiên tiến, ngoan, lễ phép, mà ngày thường cả ngày tết vẫn bị chửi, bị đánh và nghe gọi mày tao từ mẹ nó. Thú thật, từ “ mẹ con” nó lâu lém không được nghe rồi, nay thấy gia đình cậu vui vẻ như vậy, nó buồn thay cho thân mình. Mà phải cười thôi

5 câu trả lời

À lô mí bạn ~( Lần này là Creepypasta ngắn nha)

Minsha 2k8 lại comback đây~Vì hôm nay bị hiểu nhầm và có bức xúc ở lớp nên hãy thông cảm nếu truyện viết dở (Bạn nào tò mò muốn biết hôm nay mình gặp phải vấn đề gì ở lớp thì nhớ cmt phía dưới) Now let's go !

P/S :Gu mk khá mặn khi kết hợp Creeoypasta với một chút muối mặn, nhưng đừng để ý :)

Hey, ai đó bật mode Nguyễn Ngọc Ngạn giùm tui đi :33

Celina là sinh viên của Học viện Crurita. Sau một ngày ăn chơi xả láng với bạn bè mà éo quan tâm sách vở, cô lên giường ngủ ngay không một chút bận tâm. Bỗng, cô cảm nhận được một cái ôm ngọt lịm như đường mật khiến cô không muốn tách ra...

-Mẹ đây...

Trong ánh trăng non nớt chảy qua cửa sổ, nàng nghe thấy tiếng mẹ. Lâu lắm rồi, Celina mới có cảm giác như vậy. Cô không thấy mặt mẹ, chỉ thấy một nụ cười tỏa nắng nhợt nhạt đang hướng về cô. Khẽ mỉm cười, cô quay lại ôm mẹ chặt hơn, lòng nôn nao những cảm xúc khó tả....

Thời gian như chó chạy ngoài đường, vừa chợp mắt một tẹo mà trời đã sáng rồi. Celina mệt mỏi ngồi dậy đón chào ngày mới. Cô liếc sang bên cạnh, mẹ cô không còn ở đấy nữa. Nghĩ rằng mẹ mình có việc bận cần đi gấp, Celina nhanh chóng thay bộ đồ ngủ của mình rồi đi xuống phòng khách.

-Mẹ ơi?

Cô khẽ khàng gọi mẹ mình. Không có tiếng đáp lại, cô gọi lớn hơn :

-Mẹ !

Sau đó, cô gọi năm lần bảy lượt mà không thấy mẹ đâu. Linh cảm có chuyện chẳng lành, cô vội vã chạy ra ngoài như xe tăng húc dinh độc lập vậy.
-Con đi đâu mà hốt hoảng vậy?

-Mẹ... Mẹ đi đâu rồi hả bố?

-Con nói gì cơ ?

Ba cô đơ người như thể không hiểu cô đang nói tiếng mẹ gì. Celina như thể được Buff sức mạnh, cô hét lên như chưa bao giờ được hét.

-Mẹ! Mẹ đâu rồi ba ?

-Ba không hiểu con đang nói gì nhưng mẹ đã chết từ ba năm trước mà ?

:))))

~Hết~

6 câu trả lời

From:

TAT_Shiro

P/s: Mình muốn chứng tỏ năng lực viết lách thôi. Mong bạn không xem thường mình và đơn giản mình chỉ muốn góp ý. Trân trọng.

------------------------------------------------------

Mưa rơi rả rích trước mái nhà cũ kĩ đã chờn vờn ba mươi mùa đông lạnh lẽo. Cơn mưa khiến không khí thêm phần u ám, phía cuối chân trời đục ngầu, cảm giác ớn lạnh bao tỏa khắp không gian. Tôi như nhỏ bé hơn dưới cơn phẫn nộ của đất trời.

Cậu đã ra đi cũng trong ngày mưa như vậy, ngày mà cả đời tôi luyến tiếc khôn nguôi.

Tình yêu cũng như dòng sông vậy, càng sâu đậm lại càng vô thanh, càng lớn lao lại càng thất vọng. Đơn côi lẻ bóng dưới con đường chiều mưa ướt sũng, tôi xõa xuống vai mái tóc dài mà cậu vẫn thường bảo rằng đó là mái tóc đẹp nhất cậu từng thấy, tôi chạm nhẹ bờ môi trái tim căng mọng nay đã hóa sứt nẻ. Cậu ra đi để lại nụ hôn đầu đậu vào bờ môi ấy, gieo vào trái tim ấy bao hồi tương tư sâu thẳm.

Thoắt cái trời đã về khuya, tôi vẫn bước đi lầm lũi trên con đường vô định. Những ngôi sao nhỏ li ti lấp lánh hệt như Thượng đế lỡ tay đập vỡ vầng trăng khuyết mà tạo thành. Dưới mưa, dưới ánh trăng huyền diệu, dòng lệ lấp lánh trên gò má gầy gò vì cảm lạnh. Từng cơn đau đầu cứ kéo dài liên miên, tiếng lòng khóc thương tàn tạ cùng đêm thâu. Tôi sợ, càng sợ lại càng đau đớn, càng thống khổ...

Ba năm yêu xa một chàng trai là ba năm tâm can trĩu nặng buồn thương. Những ngày man mác lạnh đầu đông, những cơn mưa rào âm ả mùa hè, những chiều thu lá rụng khắp sân nhà, những ngày xuân ra phố thấy từng đôi uyên ương tay trong tay đường hoàng mà bước tới cùng nhau,.. tôi lại tổn thương vô cùng. Mây họa nên ánh trăng xuống mặt hồ, thời gian và ái tình vẽ nụ cười cậu vào trái tim tôi.

Với chúng ta, tình yêu không nhất định phải oanh oanh liệt liệt, chân tình thường thường chậm rãi tích lũy ấp ủ lên men giữa từng giọt, từng giọt bình bình đạm đạm. Nhưng bây giờ, tôi chợt nhận ra cái cơ sự len lói con tim là lời dối lừa sự chung thủy, sắt son này... Cậu không yêu tôi nên không thể hiện ra mãnh liệt, đơn giản cậu chỉ trêu đùa ba năm tuổi xuân của tôi. Con đường như dài hơn cùng những dòng tâm tư liên miên.

Cuối cùng, trước mặt tôi là từng đợt sóng nước dữ dội hai bờ bến. Nơi nhịp thở cuối cùng cất lên thều thào, tôi ngửa mặt lên trời, ánh mắt loãng ra đôi cung cầu vồng bảy màu kì diệu mà sao sầu lo vậy? Đôi chân bỗng nhẹ bẫng, đầu óc quay cuồng. Từng cơn sóng xô bồ thân xác nhỏ bé này. Tạm biệt nhé, tình yêu của tôi.



8 câu trả lời

Hi guys :)))) Mấy CTV đừng spam em nha, em xin mấy ac CTV khác rùi :(

Em tên là Minsha 2k8 đây ạ. Chắc các bạn nào cũng thi xong rồi nhỉ? Nhớ viết tổng kết điểm của mình ở dưới cho dân chúng nha! Tui cũng sẽ show điểm của mình :)))Bây giờ cho phép em bật mode Nguyễn Ngọc Ngạn :)))

(Hôm nay mình tập trung vào phần hội thoại nha, khá ám ảnh khi ở nhà một mình sau khi đọc câu truyện này nên chuẩn tinh thần đi :)))

''Ảo giác là thứ không bao giờ tồn tại'' là định nghĩa khá quen thuộc khi thời đại Internet đang ngày càng phát triển. Mọi người khá thờ ơ sau khi xem phim kinh dị mà không hề có cảm giác sợ hãi và bảo thủ, nhưng không, câu truyện này sẽ làm sáng tỏ điều đó .

Karie là học sinh mới của trường tư Santobaria. Cô khá am hiểu về Creepy và là fan cứng của thể loại này. Đa số mọi người đều không thích sang nhà Karie vì cô cứ liên tục bật những thể loại phim kinh dị và hù dọa mọi người khi xem (Đừng làm như thế nhé gặp quả báo đó các bạn )

Một buổi sáng Chủ Nhật đẹp trời, khi Karie đã bắt đầu nhâm nhi tách trà nóng trong phòng bếp, cô đang ngồi thong thả trên chiếc ghế dài của mình để kiểm tra hộp thư Messenger. Bỗng cô đọc được tin nhắn của Katunie- đứa bạn cùng bàn :

-Hey, cậu thích những thứ Creepy mà, cho cậu xem này!

Đó là bức ảnh của Karie khi cô đang bị té cầu thang, đó là thứ không có gì là ngạc nhiên cả, cô thấy một cậu nhóc ma mị mặt như bị nát, máu chảy xuống ,nhìn cô cười đầy ẩn ý (Sau lưng bạn đấy người đọc :)))Karie cười mỉm một cái rồi đáp lại :

-Photoshop hở? Thời đại này rồi ai còn chơi trò trẻ con này? Bớt chém gió đi, chụy đây không dễ bị lừa đâu :)))

Thời gian như chó chạy ngoài đường, chưa kịp ăn hết chiếc bánh Donut của mình thì đồng hồ đã điểm tám giờ rồi. Karie thong thả ra phòng khách chơi thì ...

Đm...

Sau cánh cửa kính, cậu bé đó đã xuất hiện...

Khuôn mặt nát, răng nhuộm đỏ, gò má hốc hác, mắt to và trắng nguyên như hạt nêm vậy. Chính cậu nhóc trong ảnh xuất hiện. Karie giụi mắt, dường như cô không tin đó là sự thật. Karie nghĩ :''Đm, thằng cha đó là có thật hả ?''

Cô liền nhấp máy gọi cho Katunie :

-Cậu phải báo trước cho tớ chứ, cậu bé đó đã xuất hiện rồi...Nó đáng sợ quá...Làm thế nào bây giờ ?Cứu...

-Ủa? Sản phẩm của Photoshop mà...sao lại...

-Tớ không quan tâm. Mau báo cảnh sát đi !

Rồi Karie cúp máy và gọi cho 113...

-Alô! Cảnh sát sở tỉnh Socrorit nghe đây!

-Hi Sir...Tôi đang gặp một trở ngại lớn. Anh có thể giúp tôi được không ?

Sau đó, Karie kể hết mọi sự việc cho cảnh sát nghe.

-Thằng cha đấy đã vào nhà chưa Karie ?

-Chưa...Trời đất! Nó đang trồng cây chuối! Nó cứ gật gù nãy giờ rồi lắc đi lắc lại như thể nó biết tôi đang gọi cho cảnh sát và bảo tôi hãy cúp máy đi....Tôi đang mông lung quá...

-Nghe đây Karie! Hãy ngồi yên trong phòng của cô đợi cho trung sĩ của chúng tôi tới cứu...Bây giờ hãy nói tiếp đi !

-Cậu bé đó đang nhảy lung tung khắp nơi...

-Còn gì nữa không ?

-Trời đất! Nó đang áp sát mặt vào kính! Trông kinh dị quá! Tôi...tôi...làm ơn hãy đến cứu tôi khi còn có thể!

-Đừng sợ Karie! Hãy giữ vững niềm tin vào cảnh sát! Còn gì nữa không?

-Nhưng tôi...tôi đang ở nhà một mình...Khoan đã! Nó đang lắc đầu lia lịa như thể bảo tôi không hề ở trong phòng một mình....

Có một cô bé đằng sau lưng đang cầm dao, cười nhếch ẩn ý và....

Một mùi máu lạ phảng phất quyện cùng gió nhẹ lan xa. Thời gian trôi từng phút...Điện thoại vẫn chưa tắt...

-Chào? Cô còn ở đó không...Karie! Karie!

~Hết~

Mình viết truyện này nhắc nhở các bạn không nên ở nhà một mình khi còn trẻ,không nên hù dọa mọi người nếu không sẽ gặp quả báo và còn một lời nhắn nhủ nữa là...

ĐỪNG BAO GIỜ NHẬN ẢNH MA MỊ CỦA MẤY ĐỨA BẠN THÂN

#Minsha


12 câu trả lời

Hệ thống xuyên vào thành nữ phụ.

Chương I: Câu hỏi của TAT_Shiro

Chương II: Cái chết không ngờ. < Rewrite >
Sân thượng của tòa nhà hai mươi tầng dường như cao hơn trong đêm tối, gió có khi mạnh như một cơn lốc xoáy lướt ngang qua rồi vội vàng bỏ đi.
Hai cô bé tầm tuổi học sinh trung học đứng ngay ở đó. Yến cười ranh ma nói với đứa đứng cạnh " Ê tao bảo này, nghe nói đứng ở chỗ này mà gọi tên cô ta thì cô ta sẽ xuất hiện thật hay sao đấy mày? ". "Èo, tao thấy sởn gai ốc rồi đấy, mày im đi! " Người đứng cạnh Yến không ai khác là Linh - cô bạn cùng bàn nhưng cực kỳ nhát, cô rùng mình một cái. " Nhưng là truyền thuyết thôi mà mày, làm sao nó có thật được chứ Linh ơi là Linh. " Cô nói với một vẻ mặt vênh váo đầy tự tin. " Mày không biết chuyện năm ngoái đứa lớp bên nó gọi thật thế rồi ... nó ... biến mất đấy. Tao vẫn còn enjoy đời lắm, thôi về đi mày." Linh thoáng chút sợ hãi, nép sau lưng Yến, cô cảm thấy có điều gì đó không lành sắp sửa xảy đến. " Êy khoan đã cái con dở người này, cứ thử đi mày." Yến vốn là một người hay hóng mà hay hóng thì toàn là bị ăn dép vô mồm thôi, chả biết lần này nhiệp nó có quật Yến hay không nữa. Cứ thử theo dõi đi rồi sẽ biết. :> Yến lấy hơi, hét thật to " EVILA!!! "
Sau đó tầm khoảng 2, 3 phút; không có chuyện gì xảy đến, Linh như vừa được ông bà ở nơi suối vàng hiện hồn về bảo vệ mình, nàng thở phào nhẹ nhõm, tay vỗ vỗ ở lồng ngực. " Phù, may quá. Thôi về đi, con cảm ơn ông bà rất rất nhiều, hết cả hồn. "
Bỗng sau lưng Linh chợt vang lên một giọng nói trầm và khàn khàn nhưng chứa đầy ma mị. " Các người đang nhắc đến ta đúng hửm ._? " Đằng sau lưng Linh là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp với làn da hồng hào thấp thoáng dưới ánh đèn, mái tóc gợn sóng dài thướt tha, đôi bàn tay dính đầy máu và nàng đang bay trên không trung. Gió vẫn cứ thổi, máu trên tay Evila hóa những sợi tơ đỏ phất phơ dệt thành một chiếc lưỡi hái, đôi mắt vô hồn của cô vẫn nhìn đăm đăm về phía Yến và Linh. "MẸ ƠI CỨU CON!!! " Linh lẫn Yến đều không thể làm gì ngoài việc gào thét với tâm trí rối loạn, sợ hãi tột độ. Không để hai cô nói thêm lời nào, Evila nở nụ cười thân thiện nói " Mấy cưng còn đang trong thời trẻ măng mà lại phải lìa đời sớm thế này chắc buồn lắm á ha, thôi không sao đâu, ở đó ông bà hai cưng đang chờ đứa cháu thân yêu xuống thăm kia kìa, pai nhoa, moa~ " Xoẹt! Tiếng lưỡi hái vụt ngang, 2 cái xác ko đầu rơi xuống. Máu ứa ra, nhuộm đỏ cả gạch men lát sân thượng, mùi tanh lẫn vào không khí bay rất xa.

7 câu trả lời

Truyện kinh dị đầu tay của Rina

Thân mến :Xin gửi lời chào đến các TV trên Hoc24h (Em xin mấy CTV cho em up truyện nha )Em xin tự giới thiệu về bản thân mình. Em 2k8. Tuổi đời trẻ nên còn nhiều sai sót, mong anh chị bỏ qua :))Thôi, không vòng vo nữa, em xin được phép bật mode Nguyễn Ngọc Ngạn đây :)))

Người ta nói Thành phố về đêm là lúc tràn đầy sức sống nhất, nhưng đấy chỉ là một số nơi đặc biệt thôi. Ở khu tập thể hay một góc phố nào đó trên Shirima, người ta đã nhốt trẻ em, đóng cửa kín mít rồi. Chỉ vài ba quán ăn khuya mở thôi, bởi vậy khi đi qua đó, người ta có cảm giác ớn lạnh đến rùng mình...

Meitan là giáo viên Tiếng Anh của Học viện Scrina. Cô mới tốt nghiệp Đại học nên chỉ khoảng 23, 24 tuổi thôi. Cô ghét nhất là khi mấy gã đàn ông háo sắc cứ luẩn quẩn bên cô suốt ngày, cũng không thích cho chúng vào trong nhà, cảm giác hôi hám đến khó chịu.

Một buổi xế chiều nọ, khi cả lớp đã hớn hở lũ lượt kéo nhau về nhà, cô vẫn còn lúi húi với chồng giấy kiểm tra của bọn trẻ. Phải rồi, mai là ngày trả bài cho chúng nó ... Gấp lắm...

-C...Cô ơi....

Meitan giật mình ngước lên. Hóa ra đó là Shingabu- nam sinh lớp 2A1 (học sinh năm 2 ). Meitan nghĩ ngợi :''Đã hơn sáu giờ rồi, nó ở đây làm gì chứ ?''Cô cười gượng gạo với anh ta :

-E..Em cần gì nào ?

-C..Chuyện này thì khó nói lắm cô...-Shingabu nói tiếp- Hôm nay bố mẹ em đi công tác xa, nên em ở nhà một mình, nhưng em sợ ma lắm... Hay cô cho em sang ngủ cùng tối nay được không...

Meitan giật sững người ''Thằng quỷ nhỏ này định làm gì mình đây ?''Nhưng không thể lộ ra là mình đang sợ nó, mà càng không thể từ chối lời cầu khẩn đáng thương đó. Meitan đành phải dắt nó về khu chung cư cũ kĩ chật chội của mình, mới là sinh viên ra trường mà, làm gì có tiền mà thuê cái rẻ hơn. Meitan mặt đỏ tía tai, lo lắng cậu sinh viên sẽ trêu chọc mình. Nhưng không hề có điều đó xảy ra, trái lại cậu còn tỏ ra thích thú và khen ngợi kiến trúc căn nhà...

Meitan ngại ngùng chỉ :''Nhà cô không có hai cái giường, nên tối nay em ngủ tạm bằng mền nha .''Cậu ta gật gù tỏ vẻ đồng ý.

Đêm đó, Meitan cứ trằn trọc mãi mà không ngủ yên, cô chỉ sợ thằng cha đó làm chuyện gì đồi bại với mình (Cho phép mình cười đoạn này :)))

Một canh..

Hai canh..

Ba canh..

Đồng hồ đã điểm số 12 giờ, cậu sinh viên vẫn đang say giấc nồng. Meitan cảm thấy nhẹ nhõm thêm phần nào. Cô cảm thấy mệt mỏi vì những chuyện xảy ra vào hôm nay liền lăn raq ngủ lúc nào không hay...

-Cô ơi...Cô !

Meitan giật mình ngồi dậy giụi mắt, cô bực mình nhìn Shingabu :''Thằng loz này muốn gì nữa đây ?"

-E..Em đói quá...Cô đi mua đồ ăn với em được không ạ ?

Meitan nói trong mệt mỏi, hai con mắt lờ đờ, thâm quầng lại :

-Để mai đi, cô đang buồn ngủ lắm, em không để cho cô yên à ?

-Đi cô! Bụng em đang réo lên sùng sục đây này...

Không còn cách nào, cô đành dẫn thằng quỷ nhỏ đi tìm quán ăn khuya nào đó rồi cho nó ăn tạm. Con đường ướt đẫm ánh trăng thanh, xung quanh nhà nhà đều tối om, chỉ có vài quán là đang sáng đèn, trời hiu hiu lạnh, gió vi vu thổi qua làm Meitan ớn lạnh, chó mèo thi nhau sủa thêm phần u ám. Chỉ mỗi Shingabu là thản nhiên đi mà không thèm để ý xung quanh. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên.

-Alô...Khuya rồi mà cô đi đâu vậy? Cô có biết em đang tìm cô khắp xóm không? Tỉnh dậy mà không thấy cô đâu...Em tưởng cô đang trốn em rồi chết giấc ở đâu chứ ?-Shingabu hốt hoảng kể lể.

-Em dậy sớm rồi bắt cô đi mua đồ ăn trong đêm khuya khoắt thế này còn nói ai chứ? -Meitan gắt gỏng trả lời .

Shingabu bỗng nhiên tái xanh mặt, lắp bắp nói không ra hơi :

Cô đang gặp nguy hiểm đó! Chạy ngay đi ! Cô...

Meitan sững mình hiểu ra mọi chuyện. Cô run rẩy quay đầu lại và...

LET ME KILL YOU...

Một tiếng hét vang lên dữ dội. Mùi tanh của máu bay ra xa, quyện với ánh trăng thanh và sương mù....Điện thoại vẫn chưa tắt...

-Cô ơi..Cô còn ở đấy không ?...Cô...trả lời em đi ...

~HẾT~

10 câu trả lời

CHUYÊN MỤC VIẾT TRUYỆN CỦA JUNNY

Lời tác giả:😍

Chào mọi người. Chắc hẳn giờ đây nhiều bạn đã thi xong rồi nhỉ? Còn mình thì chưa đâu (vì mình thi chuyển cấp mà). Vì lẽ đó, nên mình sẽ cố gắng up truyện sớm nhất để khi đến khi sắp thi mình sẽ rest vài ngày nên không đăng được.

Nhân tiện mình cũng gửi lời cảm ơn tới PINKYDOM đã nhiệt tình ủng hộ mình nhé! I love you so much, Pinkydom.

🍀LIST TRUYỆN:🍀

👉Chap I: Văn án:Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến

👉Chap II: Nắng tháng ba: Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến

👉Chap III: Ngày sinh nhật của chị: Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến

👉Thêm nữa, ai còn chưa đọc Ngẫu hứng 01: Nhật kí ngày mưa. thì vào link này đọc nhé: Câu hỏi của Star_Of_Pink - Mỹ thuật lớp 6 | Học trực tuyến.

---------------------------------------------------------------------------

CHAP 4: MÓN QUÀ SINH NHẬT

- Hôm qua sao em lại về trước?

Trong khi đang tập trung sắp xếp lại mớ tài liệu chồng chất cho hội thao chuẩn bị diễn ra của trường thì giọng chị khẽ khàng cất lên, vừa nghiêm nghị mà hiền dịu tới lạ lùng, đậu lại trên vành tai tôi lẳng lặng không chịu tan biến, gieo mầm vào trái tim tôi từng giọt thanh âm lưu luyến.

- Em có việc thôi.

Tôi trả lời chung chung, ngắn gọn. Ai đâu chẳng lẽ lại đứng ở đó nhìn nàng thơ của mình và anh chàng kia khóa môi trong sự reo hò của đám đông và ánh sáng lập lòe nơi chùm đèn phản chiếu.

- Còn việc gì quan trọng hơn sinh nhật chị sao?

Chị giờ đây đứng ngay trước mặt tôi, bàn tay đè lên tờ giấy, không cho nó tiếp tục xê dịch. Chị hỏi đúng thật, với tôi, làm gì có cái gì quan trọng hơn sinh nhật chị chứ?

- Em xin lỗi, em thật sự bận.

Mắt chị long lanh, sóng sánh một chất lỏng trắng trong, bờ môi hơi bĩu ra, cuối cùng lại vòng qua chiếc bàn ngăn cách giữa chúng tôi. Chị đến đằng sau lưng tôi, vòng tay ôm trụ eo tôi. Ôi, đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại cùng hơi thơm thoang thoảng dịu nhé... Nàng thơ khiến tôi muốn phạm tội.

- Chị vẫn đang đợi đấy.

Chỉ thấy một mảng ấm nóng sau lưng, chị áp mặt vào lưng tôi. Cảnh tượng này thật dễ gây hiểu lầm. Gáy tóc tôi khẽ rung lên, tim đập bất chấp cả nhịp điệu. Những cảm xúc ngọt ngào như đường mật khiến tôi không muốn tách rời cái ôm ấm áp này.

- Đợi gì cơ?

- Món quà của em.

Là món quà hôm qua tôi quẳng vào thùng rác rồi lầm lũi đi nhặt lại sao? Là thứ mà tôi trút cơn giận điên loạn vào sao?

- Hôm qua định đưa cho chị nhưng thấy chị chơi vui quá nên không nỡ làm chị mất hứng.

Tôi nói, đưa tay chạm vào bàn tay trước định định gỡ bỏ ra, nhưng không ngờ chị lại siết chặt hơn, vùi hẳn mặt vào lưng tôi.

- Chị rất thích ôm Seungwan. Chị vẫn sẽ đợi món quà ấy.

Em cũng muốn đường hoàng mà ôm lấy chị, ở cạnh chị, bảo vệ chị ... để tràn ngập miền kí ức mênh mang của sinh mệnh nhỏ bé này là cả vũ trụ bao la dành cho chị, để ta mãi không rời xa, mãi sánh bước cùng nhau trên những con đường xinh đẹp, trong những buổi chiều mát mẻ, trắng trong.

Món quà định tặng chị đã bị vứt bỏ một lần. Nếu chị biết thứ tình cảm lạ lùng này, nó sẽ bị vứt bỏ lần thứ hai sao?

-----------------------------------------------------------------

🤝P/s: Mọi người cho mình ý kiến về fic này nhé. Tào lao cũng được, nhận xét thành thực thì lại càng hay. Dù sao đó cũng là động lực để mình viết tiếp nha. Cảm ơn nhiều ạ.❤️❤️❤️

Kí: #Junny

8 câu trả lời
Click để xem thêm, còn nhiều lắm! Gửi câu hỏi

...

Dưới đây là những câu hỏi có bài toán hay do Hoc24 lựa chọn.

Building.