Hướng dẫn soạn bài Tức nước vỡ bờ - trích

Vân Trường Phạm
Hôm kia lúc 20:37

MB: Một nơi mà em được học, được vui chơi, được quen nhiều bạn bè và nhân được rất nhiều sự yêu thương của thầy cô. Nơi đây đã cho em biết thế nào là yêu thương, là cuộc sống và cho em lớn khôn nên thành người, chính nơi ấy - ngôi trường thân yêu - <tên trường của em>, một ngôi trường có bề dày lịch sử và những truyền thống mà từ chính mỗi thầy cô, mỗi học sinh trong trường đã xây đắp nên.

Bình luận (0)
*{ MIN MÍN ARMY }*
Hôm kia lúc 20:40

Mở bài : mái trường là ngôi nhà thứ hai của em, là nơi cung cấp cho em những kiến thức-tri thức vô cùng thú vị và những kỹ năng sống bổ ích. Nó cũng là nơi chắp cánh ước mơ em bay cao, bay xa. Sau đây em xin gt về ngôi trường em đg theo học.

Kết bài: Ngôi trường em đg học thực sự là ngôi nhà thứ hai của em. chắc chắn những kỉ niệm về mái trường, về bn bè, thầy cô sẽ là những kỉ niệm đẹp, là hành trang suốt cuộc đời mỗi học sinh. sa này dù cõ đi đâu xa em vẫn nhớ về mái trường của em

Bình luận (0)
Lợnn
Hôm kia lúc 21:36

MB: Trường học như ngôi nhà thứ hai của lũ học sinh như chúng ta, là nơi thứ hai đào tạo ta thành những thế hệ tương lai của Đất nước. Tôi rất vinh hạnh khi được học trong ngôi trường này.

KB: Ngôi trường tôi đang học thật sự như ngôi nhà thứ hai.Tôi muốn cảm ơn nó cho tôi bao nhiêu kiến thức, đã chất chứa bao nhiêu kỉ niệm tuổi học trò: buồn, vui, giận hờn,... đều có tất. Bây giờ tôi sẽ nhờ nó giữ hộ những kỉ niệm này vậy, chắc chắn một ngày nào đó dù là thành công hay không, trưởng thành hay chưa thì chúng tôi sẽ trở lại đó cảm ơn ngôi trường này một lần nữa.

Bình luận (0)

Nội dung: Vạch trân bộ mặt tàn ác, bất nhân của xã hội phong kiến đương thời khi đề ra những thứ thuế vô lí cho người dân nông dân vô tội. Đồng thời ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ nông dân, vừa giàu tình yêu thương vừa có sức sống tiềm tàng mạnh mẽ.

Nghệ thuật:

Tình huống truyện đặc sắc, có kịch tính cao.Cách kể chuyện, miêu tả nhân vật chân thực, sinh động. Nghệ thuật tương phản làm nổi bật tính cách nhân vậtNgòi bút hiện thực sinh động, ngôn ngữ đối thoại đặc sắc.
Bình luận (0)
kudo shinichi
25 tháng 12 2020 lúc 20:36

bạn tham khảo nhé

Tôi là một bà lão sống ở làng Đông Xá, hàng xóm của gia đình chị Dậu, cái thân phận thấp cổ bé họng như chúng tôi thật khốn khổ. Nhất và vào mùa sưu thuế, liệu bạn có tận mắt chứng kiến cảnh gán vợ đợ con, mua rẻ bán đắt, vay lãi với giá cắt cổ chỉ để đủ tiền sưu? Cảnh nào cũng có cả! Gia đình chị Dậu cũng là một trong gia đình khốn cùng đến vậy.

Tôi ở sát vách nhà chị Dậu, gia đình chị thuộc "nhất nhì trong hạng cùng đinh" của làng quê nghèo này. Vì vừa phải lo hai cái tang, anh Dậu lại ốm yếu nên mấy hôm nay chị phải chạy vạy ngược xuôi để có đủ tiền nộp suất sưu cho chồng. Anh Dậu đang ốm cũng bị bọn tay sai xông đến đánh trói, lôi ra đình cùm kẹp. Chị không làm cách nào khác đành phải đứt ruột đem cái Tí, đứa con gái đầu lòng 7 tuổi, bán cho lão Nghị Quế bên thôn Đoài. Ngờ đâu chị lại còn buộc phải nộp cả suất sưu của người em chồng đã chết từ năm ngoái ! Thật là cùng đường. Giữa đình làng, tiếng kêu uất ức của chị vang lên thảm thiết.

Hôm trước anh Dậu chết đi sống lại bị bọn chức sắc vác trả về nhà. Người xanh như tàu lá. Cả xóm chúng tôi phải xúm vào cứu anh mới tỉnh lại, thương tình cả nhà chịu đói từ hôm qua, tôi đem cho bát gạo để chị nấu cháo ăn tạm.

Mới sáng sớm tiếng mõ, tiếng tù và inh ỏi, tiếng chó sủa vang các xóm. Lo lắng rằng anh Dậu còn chưa khỏi, tôi vội chạy sang giục bảo anh đi trốn. Vừa sang thì chị Dậu đang quạt cháo cho bớt nóng. Tôi hỏi: "Bác trai đã khá rồi chứ?"

- "Cảm ơn cụ, nhà cháu đã tỉnh táo như thường." - chị Dậu đáp.

Tôi bèn khuyên bảo anh nhanh đi đâu trốn thì trốn, chứ nằm đấy bọn cai lệ với người nhà lí tưởng lại qua thúc sưu, họ đánh cho thì khổ. Chị cũng dạ vâng, nhưng muốn cho anh Dậu ăn một chút cháo cho tỉnh người rồi tính. Tôi nghĩ kể cũng phải, người ốm bụng đói thì chịu sao nổi? Tôi vừa lo lắng vừa quay về nhà.

Vừa mở cửa nhà, đã nghe tiếng chân rình rịch đằng sau thì tôi lại vội chạy ra xem thì thấy bọn tay sai sầm sập chạy vào nhà chị Dậu. Trông bọn chúng mới dữ tợn làm sao? Tôi thấy anh Dậu hoảng sợ lăn đùng ra phản, chắc anh còn chưa húp được miếng cháo thì chúng đến, chị Dậu thì cuống quít van xin nhẫn nhịn van xin nhưng chúng nào có tình người, tên cai lệ vừa quát tháo vừa bịch vào ngực chị rồi sấn đến để trói anh Dậu. Có lẽ không thể chịu được, chị Dậu bèn liều mạng cự lại:

- "Chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ!"

Chị này cứng cỏi thật đấy! Mà đó là cái lẽ đương nhiên ở đời ai cũng phải biết: Ốm tha già thải. Thế mà tên cai lệ bất nhân kia chẳng thèm biết đến, hắn đánh "bốp vào mặt chị" rồi nhảy phắt đến bên anh Dậu. Đúng là tức nước thì phải vỡ bờ, chị nghiến hàm răng gằn lên:

- "Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!"

Có lẽ bằng với sức mạnh của tình yêu thương và lòng căm thù ngùn ngụt. Chị Dậu đã quật ngã tên cai lệ. Hắn ta lẻo khoẻo nghiện ngập nên chỉ cần chị Dậu xô cho một cái đã ngã nhào ra thềm. Vậy mà hắn ta vẫn nham nhảm thét trói vợ chồng kẻ thiếu sưu. Đến chết vẫn giữ nguyên bản chất!

Tên người nhà lí trưởng còn có gậy trong tay giơ lên trực vụt chị Dậu nhanh như cắt chị tóm được hai bên giằng co du đẩy nhau. Cuộc chiến này không kết thúc chóng vánh như khi chị đánh tên cai lệ. Nhưng cuối cùng chị Dậu cũng túm tóc lẳng cho người nhà lí tưởng một cái ngã nhào ra thềm. Cái cảm giác lúc ấy mới sung sướng làm sao! Cái ác đã bị trừng trị. Nhưng vào đó, tôi càng lo cho chị Dậu hơn. Đánh người nhà nước sẽ bị chúng khép vào tội tù đày thì thật khốn khổ. Anh Dậu can ngăn vợ. Nhưng chị Dậu rất dắn dỏi mạnh mẽ cương quyết:

- "Thà ngồi tù. Để cho chúng nó làm tình làm tội mãi thế, tôi không chịu được...."

Thật vậy, Người nông dân chúng tôi bị dồn vào mức đường cùng chỉ có con người duy nhất là tự mình đứng lên đấu tranh giải phóng cuộc đời của chúng tôi. Tôi chỉ mong rằng, một xã hội mới sẽ tới, còn xã hội thối nát này sớm bị xóa bỏ thì tốt rồi!

Bình luận (0)
kudo shinichi
25 tháng 12 2020 lúc 20:36

Hoàn cảnh nhà anh Dậu ai ai cũng biết, tôi là hàng xóm với nhà anh Dậu đã lâu, cũng biết được sự khó khăn của nhà ấy. Sáng nay, tôi đang trong bếp thì chị Dậu chạy sang vay ít gạo về nấu cháo, nghe nói là anh Dậu bị bọn quan sai đánh đau lắm, nghĩ mà thương.

Nhà anh chị Dậu cũng khổ lắm, nhà thì rõ đông con mà được năm lại mất mùa cũng khiến cho đã nghèo lại còn khó. Không chỉ thế mà việc sưu thuế cũng khiến gia đình nhà ấy lao đao. Chị Dậu phải bán cả khoai, đàn chó và cả cái Tí đi nữa mới đủ để nộp tiền sưu thuế cho anh Dậu. AI nào ngờ bọn quan lại còn bắt gia đình anh chị đóng thêm khoản sưu thuế cho người em trai đã chết của anh từ năm trước. Gia đình không biết xoay sở ra sao, không còn gì để bán mà nộp thuế. Nên chúng mới bắt anh Dậu lên trói và đánh cho một trận, sáng nay mới thả về.

Chị Dậu về được một lúc, tôi nghe thấy có tiếng trống, tiếng láo nháo của bọn cai lệ đang đi đến nhà anh Dậu. Tôi chạy theo sau, sang thì đã thấy chị Dậu đã quỳ gối xin chúng, nhưng chúng nào có nghe vẫn cứ nhảy vào, xông tới đánh anh Dậu. Anh Dậu làm gì còn sức mà tránh đòn roi của bọn cai lệ. Nhưng cảnh này bà con hàng xóm ai cũng thương xót nhưng cũng không có ai dám vào giúp đỡ. Đang mải nhìn anh Dậu không hiểu sao lại thấy bọn cai lệ ngã nhào ra đất, kêu đau ầm ĩ. Nhìn kĩ lại mới thấy chị Dậu đẩy ngã bọn chúng chỏng quèo ra đất. Không biết sức mạnh ở đâu mà chị Dậu dám làm thế. Bọn cai lệ bị ngã mà vẫn luôn miệng chửi rủa, chị Dậu vẫn không sợ, thằng nào dám xúm lại gần anh Dậu là chị Dậu lại đẩy cho ngã dúi dụi. Bọn cai lệ sợ quá bỏ chạy, vậy là anh Dậu được an toàn. Nhưng chúng vẫn nói vọng vào với cái giọng hống hách rằng sẽ cho chị và anh Dậu ở tù.

Thật thương cho gia đình anh chị, không biết đến bao giờ gia đình ấy mới được bình yên. Ai trong chúng tôi cũng mong là sẽ hết được đợt sưu thuế này. Chứ không cả làng không ai là tránh được cái nạn này.

Bình luận (0)
kudo shinichi
25 tháng 12 2020 lúc 20:37

Tôi vốn là một nông dân bình thường, sống ở làng Đông Xá, trong xã hội thực dân nửa phong kiến. Hàng xóm của tôi là gia đình chị Dậu, chúng tôi có cùng thân phận thấp cổ bé họng và phải cam chịu những khốn khổ mỗi khi vào mùa sưu mùa thuế. Những chuyện gán vợ đợ con, mua rẻ bán đắt, cho vay nặng lại đều có cả. Gia đình chị Dậu là điển hình của những nỗi khốn khổ ấy.

Vì ở gần nhà nên tôi biết rõ hoàn cảnh của nhà chị Dậu, vốn thuộc hạng cùng đinh trong làng, đã phải lo hai cái tang mà anh Dậu còn đang ốm yếu, phải bán cả con, bán cả đàn chó mới nộp được một suất, ấy vậy mà còn phải nộp suất sưu cho người đã chết, có ở đâu lại bất công, vô lí như vậy cơ chứ? Hôm trước anh Dậu bị bọn chức sắc lôi về nhà, người anh xanh xao như tàu lá chuối, cả xóm cùng nhau xúm lại mới cứu được anh tỉnh lại, thương tình gia đình vợ chồng nhà anh tôi đem cho bát gạo, thôi đành chẳng có nhiều thì “Một nắm khi đói bằng một gói khi no”. Hôm sau, mới sáng sớm, không trong làng đã hết sức căng thẳng, tiếng mõ rồi tiếng tù và inh ỏi bởi hôm nay có quan huyện về đốc sưu.

Đoán được anh chị Dậu sẽ phải khốn đốn lắm nên tôi vội chạy sang giục đưa anh Dậu đi trốn, chị Dậu đang múc cháo, chị muốn cho anh ăn cho tỉnh người, mà cũng phải người ốm mà đói bụng thì chịu sao nổi. Nhắc anh chị Dậu rồi tôi quay về, vừa về đến nhà thì tôi đã nghe tiếng chân thình thịch liền chạy ra xem, thì ra bọn tay sai đã sầm sầm chạy vào, trông mặt chúng thằng nào thằng nấy dữ tợn, đằng đằng sát khí. Anh Dậu vì quá hoảng sợ mà lăn đùng ra phản còn chị Dậu thì quỳ lạy, cố nhẫn nhịn van xin, nhưng tên cai lệ không nghe chị nửa lời, hắn huých vào ngực chị cái bịch rồi sấn tới chỗ anh Dậu.

Chị Dậu có lẽ tức quá nên cự lại “Chồng tôi đau ốm, các anh không được phép hành hạ”, quả thật chị Dậu lúc ấy quá rắn rỏi. Người đời có câu “ốm tha già thải” ấy vậy mà những tên cai lệ bất nhân không hề biết đến. Giọt nước tràn ly, bằng chính sức mạnh của tình yêu thương và lòng căm thù rừng rực, chị Dậu đã quật ngã tên cai lệ, ấy vậy mà hắn vẫn nham nhảm thét trói cả hai vợ chồng chị. Tên người nhà lí trưởng còn cầm gậy trong tay định giơ lên đánh chị nhưng chị Dậu nhanh như cắt, tóm lấy, hai bên giằng co rồi áp vào vật nhau, cuối cùng chị Dậu cũng tóm tóc lẳng cho tên ấy ngã nhào ra thềm. Nhìn thật đã mắt và sung sướng, cái ác đã bị trừng trị! Tuy nhiên phần tôi cũng thấy lo cho anh chị, đánh người nhà nước lỡ bị chúng khép vào tội tù đày thì khốn khổ. Anh Dậu có ý can ngăn vợ nhưng chị Dậu rất rắn rỏi và mạnh mẽ “Thà ngồi tù chứ để chúng nó làm tình làm tội mãi tôi không chịu được”.

Tất cả đều rất rõ ràng ngay trước mắt, người nông dân chúng tôi đã bị dồn vào mức đường cùng chỉ còn có con đường duy nhất ấy là đấu tranh giải phóng cuộc đời mình. Tôi mong làm thế nào để nhanh chóng xóa bỏ cái chế độ trong xã hội này, xây dựng một xã hội mới có công lí, công bằng và tốt đẹp hơn.

Bình luận (0)
Trọng Quang.
18 tháng 12 2020 lúc 20:24

Chị Dậu là nhân vật điển hình trong hoàn cảnh điển hình, là hình tượng đẹp đẽ của người nông dân Việt Nam. Chị là một đốm sáng đặc biệt trong cái xã hội đầy bóng tối. Chị cần cù, chất phác. Vợ chồng chị đầu tắt mặt tối không dám chơi ngày nào mà vẫn cơm không đủ no, áo không đủ mặc, gia đình lên đến bậc nhì, bậc nhất trong hạng cùng đinh. Sưu thuế đến với chị cùng lúc với bao tai họa. Anh Dậu đang ốm, lại không có tiền nộp thuế. Bọn cường hào chẳng dung tha cho gia đình chị.

Đứng trước khó khăn tột cùng: phải nộp một lúc hai suất sưu, anh Dậu thì đau ốm, đàn con còn bé dại, tất cả đều trông chờ ở chị. Trên thực tế, chị là chỗ dựa của cả gia đình, nhưng với chế độ bóc lột, chính sách sưu cao thuế nặng thì làm sao chị có thể đảm đương gánh vác gia đình, cứu anh Dậu thoát khỏi vòng bị kịch.

Hình tượng chị Dậu được tác giả khắc họa thật sinh động, nhất là diễn biến tâm lí của chị, từ hành động lễ phép van xin đến hành động quật ngã tên cai Lệ và người nhà Lí trưởng, từ thái độ ôn hòa van xin đến thái độ quyết liệt chống cự bọn cường hào áp bức. Trước khi chống cự, chị đã lễ phép rùn rui khất nợ: Nhà cháu đã túng, lại phải đóng cả suất sưu của chú nó nữa, nên mới lôi thôi như thế. Chứ cháu có dám bỏ bê tiền SƯU nhà nước đâu

? Hai ông làm phúc nói với ông Lí cho cháu khất… Chị Dậu càng tha thiết van xin thì cai Lệ càng nổi cơn thịnh nộ, hắn sai người nhà Lí trưởng trói anh Dậu lại. Hắn còn sầm sập chạy đến chỗ anh Dậu, chị đã đỡ lấy tay tên cai Lệ và khẩn thiết van xin lần nữa nhưng hắn đâu buông tha, hắn còn đấm vào ngực chị. Không thể chịu đựng được, chị Đậu liều mạng cự lại. Từ chỗ xưng cháu một cách nhún nhường chị đã chuyển xưng tôi một cách nghiêm nghị. Hành động tàn bạo của tên cai Lệ đã thổi bùng lên ngọn lửa căm thù trong lòng chị. Chị nghiến hàm răng nói với thái độ quyết liệt trước mặt tên cai Lệ: Mày trói chồng bà đi, bà cho mày xem!

Hành động của chị Dậu trong hoàn cảnh đó không thể khác được. Để bảo vệ tính mạng của chồng, chị không thể không chống lại hành động dã man của bọn cường hào, tay sai Lí trưởng. Tức nước thì phải vỡ bờ. Có áp bức thì phải có đấu tranh. Chị là một phụ nữ mà đã lần lượt quật ngã tên cai Lệ và người nhà Lí trưởng. Hành động đó đã thể hiện tính cách anh hùng của chị Dậu. Lòng căm thù đã tạo ra một sức mạnh bất ngờ. Tuy bản chất của chị thật hiền lành nhưng trước hành động bất nhân của bọn tay sai hung ác thì chị phải bất khuất chống cự. Tình thương chồng và lòng căm thù bọn thống trị đã tạo cho chị một sức mạnh vô biên. Sức mạnh ấy bắt nguồn từ ý thức nhân phẩm, lòng yêu thương và lòng căm thù. Thật không ngờ kẻ đại diện cho chính quyền lại thất bại thảm hại trước hành động đấu tranh của một người phụ nữ: tên cai Lệ ngã chỏng quèo trên mặt đất, miệng lảm nhảm còn người nhà Lí trưởng thì ngã nhào ra thềm. Nếu chị không có hành động chống cự lại bọn tay sai hung ác này thì làm sao anh Dậu chịu đựng nổi nếu bị tên cai Lệ trói cổ. Hành động của chị là hành động phản kháng của giai cấp bị trị: Phải đấu tranh để thoát khỏi ách nô lệ, nếu không đấu tranh thì mãi mãi bị đè đầu, cưỡi cổ.

cho 1like với tác giả ơi
Bình luận (0)
Trọng Quang.
18 tháng 12 2020 lúc 20:24

xin in4 làm quen với

Bình luận (3)
Trọng Quang.
18 tháng 12 2020 lúc 20:24

xin in4 làm quen với

Bình luận (1)
ミ★ღ๖ۣۜPhoenixღ ★彡
7 tháng 12 2020 lúc 20:34

Kịch bản : Tức nước vỡ bờ

( Biên soạn : Mai Anh )

Bà lão láng giềng -Nhà Dậu có nhà không đấy ?

( lật đật chạy sang )

Chị Dậu (chạy ra ) -Cháu chào cụ ạ !

Bà lão (sốt sắng ) -Thế anh nhà thế nào rồi . Đã tỉnh lại chưa.

CD ( rầu rầu ) -Thưa ạ ! Nhà cháu đã tỉnh lại rồi , nhưng xem ý còn lề bề lề bệt lắm ạ !

BL (tỏ ý xót xa ) -Chao ôi ! Bọn nó đúng là không còn tính người nữa rồi . Bọn nó đánh đập anh Dậu thành người không ra người ma không ra ma nữa rồi .

(ngó sang chị Dậu,ân cần) -À mà này , bảo bác ấy có trốn được đi đâu thì trốn . Chứ cứ nằm đấy , chốc nữa bọn chúng vào thúc sưu , không có , bọn nó đánh trói bắt đi nữa thì khổ .

CD ( mặt vẫn rầu rầu ) -Vâng , cụ nói phải , cháu cũng đã nghĩ như cụ đấy ạ .

BL (tỏ vẻ thương tình ) -Bác ấy người ốm rề rề như thế nếu lại bị bọn nó đánh trói ra đình chịu đòn nữa thì nuôi mấy tháng cho hoàn hồn.

CD ( giọng xót chồng) -Vâng , để cháo nguội , cháu cho nhà cháu ăn lấy vài húp cái đã . Nhịn xuông từ sáng tới giờ còn gì !

BL (sốt sắng) -Thế thì phải giục bác ấy ăn mau đi , kẻo tí nữa người ta sắp sử kéo vào rồi đấy .

( băn khoăn ) -Thôi lão về đây , không làm phiền nhà bác nữa .

CD (chạy ra tiễn ) -Cụ về ạ ! Lần sau mời cụ lại nhà chơi .

[ Cháo đã hơi nguội , chị Dậu rón rén bưng một bát lớn đến chỗ chồng nằm ]

CD (ân cần ) - Thầy em hãy cố ngồi dậy húp ít cháo cho đỡ xót ruột . Mình đã nhịn xuông từ sáng hôm qua tới giừ còn gì !

[ Chị ngồi xuống có ý chờ xem chồng ăn có ngon miệng hay không ]

[ Anh Dậu uốn vai ngáp dài , uể oải chống tay xuống phản , run rẩy cầm bát cháo

mới kề đến miệng thì cai lệ và người nhà lý trưởng sầm sập tiến vào với roi song ,

tay thước và dây thừng ]

Người nhà lí trưởng -Nhà Dậu đâu mau ra nộp tiền sưu!

Cai lệ (gõ đầu roi xuống đất,

giọng khàn khàn,mặt hống hách)- Á......à thằng kia !Ông tưởng mày chết đêm qua rồi chứ,đang còn sống đấy à . Còn sống thì nộp tiền sưu !MAU!

[Anh Dậu lại lăn đùng ra phản ]

NNLT(cười mỉa mai quay ra nói

với Cai lệ ) -Ông ơi , anh ta lại sắp phải gió như đêm qua đấy ạ !

NNLT(chạy ra nói với chị Dậu)-Này chị khất tiền sưu đến chiều mai phải không ? Đấy !Chị hãy đi mà nói với ông cai để ông ấy ra đình kêu với quan cho ! Chứ một ông Lí nhỏ bé như tôi thì không có quyền cho chị khất thêm một giờ nào nữa !

CD(người run run,van nài ) -Nhà cháu đã thúng thiếu nay còn phải đóng cả suất sưu cho chú nó đã mất từ năm ngoái nữa , nên mới lôi thôi như thế . Chứ cháu đâu có dám bỏ bê tiền sưu của nhà nước đâu? Hai ông làm ơn làm phúc cho cháu khất ..........

CL (quát thẳng vào mặt chị

giọng hống hách ) - Cái gì , mày nói cái gì cơ , mày định nói cho CHA mày nghe đấy à ? Sưu của nhà nước mà dám mở mồm xin khất!

NNLT (hùa theo ) -......dám mở mồm ra xin khất !

CD (thiết tha) -Khốn nạn ! Nhà cháu đã không có , dẫu ông có chửi mắng nữa cũng đến thế thôi . Cháu cắn rơm cắn cỏ lạy ông , xin ông trông lại !

CL (hầm hè) -Nếu vẫn không có tiền nộp sưu cho ông bây giờ thì ông sẽ dỡ cả nhà mày đi chứ chửi mắng không thôi à !

NNLT(hùa theo) - Đúng rồi đấy ạ dỡ luôn đi ông ơi .

CL(quay ra NNLT) - Thôi !không hơi đâu mà nói với nhà nó , trói cổ thằng chồng nó lại , điệu ra đình cho quan xử lí.

NNLT (thương tình) - Này nhà chị còn bao nhiêu tiền thì nộp hết cho ông ấy đi , không ông ấy dỡ cả nhà chị ra đấy chứ không chửi mắng thế này nữa đâu.

NNLT (lóng lóng) - Thưa ông nhưng..............nhưng.............

CL (gằng giọng) - Ơ ! Ông bảo mày trói nó đi cơ mà ! Sao còn đứng trơ trơ ra đấy !

NNLT (lí nhí) - Dạ!, Dạ! Ông ơi......nhưng......nhưng.........!

CL (bực mình) - Ơ cái thằng này ! Trói ngay đi cho ông.

NNLT (lí nhí ) - ..........nhưng..........nhưng...............!

CL (tức giận) -Thằng kia đưa đây ông .

[Cai lệ giật phát cái dây thừng trong tay người nhà lí trưởng và chạy sầm sập đến chỗ anh Dậu ]

CD (xám mặt , quỳ xuống đất

đỡ lấy tay hắn ) -Cháu van cháu xin ông , nhà cháu vừa mới tỉnh được một lúc , xin ông tha cho

CL (vừa nói vừa đạp vào người chị) -Tha này ! Tha này !

CD (chạy lại túm lấy CL) -Chồng tôi đang đau ốm , các người không được phép hành hạ !

[Cai lệ tát vào mặt chị cái bốp , tiếp tục nhảy vào trói anh Dậu]

CD (tức giận , thách thức) -Mày trói ngay chồng bà đi , bà cho mày xem !

[ Chị túm lấy cổ hắn , ấn dúi ra cửa . Hắn ngã chỏng quèo trên mặt đất . Miệng vẫn nham nhảm thét trói anh Dậu ]

CL (thét nham nhảm ) Trói ngay lấy tên Dậu cho ta! Người nhà lý trưởng đâu , trói ngay! .

[Người nhà lí trưởng giơ gậy định đánh chị Dậu , chị Dậu nắm được gậy của hắn , đẩy hắn ngã nhào ra thềm ]

Anh Dậu (sợ sệt can ngăn ) -U nó không được thế ! Người ta đánh mình thì không sao , mình đánh người ta thì mình phải tù , phải tội .

CD (vẫn chưa nguôi cơn giận) - Thà ngồi tù . Để cho chúng nó làm tình làm tội mãi thế , không chịu được.................

[ CL , NNLT vớ gậy , roi song , dây thừng bỏ chạy ]

CL : Á à con kia mày đánh bọn ông . Rồi .....rồi ông sẽ (hổn hển) ...................cho mày biết tay ( chạy ra ngoài ) .

------THE END ------

Bình luận (0)
❄Serious Ƙiйɠ乡
7 tháng 12 2020 lúc 20:45

Kịch bản : Tức nước vỡ bờ

( Biên soạn : Mai Anh )

Bà lão láng giềng -Nhà Dậu có nhà không đấy ?

( lật đật chạy sang )

Chị Dậu (chạy ra ) -Cháu chào cụ ạ !

Bà lão (sốt sắng ) -Thế anh nhà thế nào rồi . Đã tỉnh lại chưa.

CD ( rầu rầu ) -Thưa ạ ! Nhà cháu đã tỉnh lại rồi , nhưng xem ý còn lề bề lề bệt lắm ạ !

BL (tỏ ý xót xa ) -Chao ôi ! Bọn nó đúng là không còn tính người nữa rồi . Bọn nó đánh đập anh Dậu thành người không ra người ma không ra ma nữa rồi .

(ngó sang chị Dậu,ân cần) -À mà này , bảo bác ấy có trốn được đi đâu thì trốn . Chứ cứ nằm đấy , chốc nữa bọn chúng vào thúc sưu , không có , bọn nó đánh trói bắt đi nữa thì khổ .

CD ( mặt vẫn rầu rầu ) -Vâng , cụ nói phải , cháu cũng đã nghĩ như cụ đấy ạ .

BL (tỏ vẻ thương tình ) -Bác ấy người ốm rề rề như thế nếu lại bị bọn nó đánh trói ra đình chịu đòn nữa thì nuôi mấy tháng cho hoàn hồn.

CD ( giọng xót chồng) -Vâng , để cháo nguội , cháu cho nhà cháu ăn lấy vài húp cái đã . Nhịn xuông từ sáng tới giờ còn gì !

BL (sốt sắng) -Thế thì phải giục bác ấy ăn mau đi , kẻo tí nữa người ta sắp sử kéo vào rồi đấy .

( băn khoăn ) -Thôi lão về đây , không làm phiền nhà bác nữa .

CD (chạy ra tiễn ) -Cụ về ạ ! Lần sau mời cụ lại nhà chơi .

[ Cháo đã hơi nguội , chị Dậu rón rén bưng một bát lớn đến chỗ chồng nằm ]

CD (ân cần ) - Thầy em hãy cố ngồi dậy húp ít cháo cho đỡ xót ruột . Mình đã nhịn xuông từ sáng hôm qua tới giừ còn gì !

[ Chị ngồi xuống có ý chờ xem chồng ăn có ngon miệng hay không ]

[ Anh Dậu uốn vai ngáp dài , uể oải chống tay xuống phản , run rẩy cầm bát cháo

mới kề đến miệng thì cai lệ và người nhà lý trưởng sầm sập tiến vào với roi song ,

tay thước và dây thừng ]

Người nhà lí trưởng -Nhà Dậu đâu mau ra nộp tiền sưu!

Cai lệ (gõ đầu roi xuống đất,

giọng khàn khàn,mặt hống hách)- Á......à thằng kia !Ông tưởng mày chết đêm qua rồi chứ,đang còn sống đấy à . Còn sống thì nộp tiền sưu !MAU!

[Anh Dậu lại lăn đùng ra phản ]

NNLT(cười mỉa mai quay ra nói

với Cai lệ ) -Ông ơi , anh ta lại sắp phải gió như đêm qua đấy ạ !

NNLT(chạy ra nói với chị Dậu)-Này chị khất tiền sưu đến chiều mai phải không ? Đấy !Chị hãy đi mà nói với ông cai để ông ấy ra đình kêu với quan cho ! Chứ một ông Lí nhỏ bé như tôi thì không có quyền cho chị khất thêm một giờ nào nữa !

CD(người run run,van nài ) -Nhà cháu đã thúng thiếu nay còn phải đóng cả suất sưu cho chú nó đã mất từ năm ngoái nữa , nên mới lôi thôi như thế . Chứ cháu đâu có dám bỏ bê tiền sưu của nhà nước đâu? Hai ông làm ơn làm phúc cho cháu khất ..........

CL (quát thẳng vào mặt chị

giọng hống hách ) - Cái gì , mày nói cái gì cơ , mày định nói cho CHA mày nghe đấy à ? Sưu của nhà nước mà dám mở mồm xin khất!

NNLT (hùa theo ) -......dám mở mồm ra xin khất !

CD (thiết tha) -Khốn nạn ! Nhà cháu đã không có , dẫu ông có chửi mắng nữa cũng đến thế thôi . Cháu cắn rơm cắn cỏ lạy ông , xin ông trông lại !

CL (hầm hè) -Nếu vẫn không có tiền nộp sưu cho ông bây giờ thì ông sẽ dỡ cả nhà mày đi chứ chửi mắng không thôi à !

NNLT(hùa theo) - Đúng rồi đấy ạ dỡ luôn đi ông ơi .

CL(quay ra NNLT) - Thôi !không hơi đâu mà nói với nhà nó , trói cổ thằng chồng nó lại , điệu ra đình cho quan xử lí.

NNLT (thương tình) - Này nhà chị còn bao nhiêu tiền thì nộp hết cho ông ấy đi , không ông ấy dỡ cả nhà chị ra đấy chứ không chửi mắng thế này nữa đâu.

NNLT (lóng lóng) - Thưa ông nhưng..............nhưng.............

CL (gằng giọng) - Ơ ! Ông bảo mày trói nó đi cơ mà ! Sao còn đứng trơ trơ ra đấy !

NNLT (lí nhí) - Dạ!, Dạ! Ông ơi......nhưng......nhưng.........!

CL (bực mình) - Ơ cái thằng này ! Trói ngay đi cho ông.

NNLT (lí nhí ) - ..........nhưng..........nhưng...............!

CL (tức giận) -Thằng kia đưa đây ông .

[Cai lệ giật phát cái dây thừng trong tay người nhà lí trưởng và chạy sầm sập đến chỗ anh Dậu ]

CD (xám mặt , quỳ xuống đất

đỡ lấy tay hắn ) -Cháu van cháu xin ông , nhà cháu vừa mới tỉnh được một lúc , xin ông tha cho

CL (vừa nói vừa đạp vào người chị) -Tha này ! Tha này !

CD (chạy lại túm lấy CL) -Chồng tôi đang đau ốm , các người không được phép hành hạ !

[Cai lệ tát vào mặt chị cái bốp , tiếp tục nhảy vào trói anh Dậu]

CD (tức giận , thách thức) -Mày trói ngay chồng bà đi , bà cho mày xem !

[ Chị túm lấy cổ hắn , ấn dúi ra cửa . Hắn ngã chỏng quèo trên mặt đất . Miệng vẫn nham nhảm thét trói anh Dậu ]

CL (thét nham nhảm ) Trói ngay lấy tên Dậu cho ta! Người nhà lý trưởng đâu , trói ngay! .

[Người nhà lí trưởng giơ gậy định đánh chị Dậu , chị Dậu nắm được gậy của hắn , đẩy hắn ngã nhào ra thềm ]

Anh Dậu (sợ sệt can ngăn ) -U nó không được thế ! Người ta đánh mình thì không sao , mình đánh người ta thì mình phải tù , phải tội .

CD (vẫn chưa nguôi cơn giận) - Thà ngồi tù . Để cho chúng nó làm tình làm tội mãi thế , không chịu được.................

[ CL , NNLT vớ gậy , roi song , dây thừng bỏ chạy ]

CL : Á à con kia mày đánh bọn ông . Rồi .....rồi ông sẽ (hổn hển) ...................cho mày biết tay ( chạy ra ngoài ) .

------THE END ------

Bình luận (0)

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN

Loading...

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN