Hướng dẫn soạn bài Các thành phần chính của câu

Nguyễn Văn Đạt
Nguyễn Văn Đạt 2 tháng 9 2020 lúc 10:25

a) Câu trần thuật đơn : “ Những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt."

" Tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ.”

b) Chủ ngữ : Những cái vuốt ở chân, ở khoeo

Vị ngữ : cứ cứng dần và nhọn hoắt.

Chủ ngữ : Tôi

Vị ngữ : co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ.

Bình luận (0)
hoàng hương lan
hoàng hương lan 30 tháng 6 2020 lúc 13:53

hi

Bình luận (0)
hoàng hương lan
hoàng hương lan 30 tháng 6 2020 lúc 13:54

hi các bạn

Bình luận (0)
Nguyen
Nguyen 9 tháng 8 2019 lúc 8:52

Mẹ tôi

Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất - mẹ tôi, buồn lòng...

Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: "Con học bài kỹ lắm rồi".

Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: "Con chưa học bài hôm qua" sao? Không, nhất định không.

Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý "Mình thử nói dối mẹ xem sao". Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí "Con chào mẹ". Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: "Có việc gì thế con"? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”... Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”.

Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: "Ổn rồi, mọi việc thế là xong". Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được.

Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy "róc rách" trên kẽ lá.

Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc, mình đọc thử xem". Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện "lỗi lầm" chăng ! "...

Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình". Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?". Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ.

Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và... chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ" đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi.

Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương.

"Từ thuở sinh ra tình mẫu tửTrao con ấm áp tựa nắng chiều".

Bình luận (0)
kayuha
kayuha 9 tháng 8 2019 lúc 15:48

“Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc. Mẹ ru yêu thương con tha thiết."

Khi nghe ca khúc này, tôi chợt nhớ đến hình dáng đấng sinh thành, người đã sinh ra tôi, đã không ngại khổ nuôi tôi khôn lớn. Và đó chính là mẹ, người luôn đứng vị trí quan trọng nhất trong tâm trí tôi.

Thật vậy, trong gia đình, tôi thương nhất là mẹ vì mẹ đã luôn dành riêng cho tổ ấm này một tình thương bao la, không sao tả xiết. Thân hình nhỏ bé chăm chỉ làm việc cùng đôi bờ vai gầy gầy đã gánh bao nhiêu cực khổ khiến tôi thương mẹ lắm. Tôi yêu nhất đôi bàn tay hằng ngày khám bệnh cho bệnh nhân, tối về lại phải chăm sóc gia đình, nấu những bữa cơm nóng hổi rồi về đêm khi ánh trăng tròn lên cao, đôi bàn tay ấy chưa được yên giấc, tiếp tục vỗ vỗ quạt quạt ru chị em tôi chìm vào giấc ngủ và từ khuôn miệng xinh xắn của mẹ cất lên lời hát ru ngọt ngào mà tha thiết, đậm đà tình thương bao la của người mẹ dành cho những đứa con.

Mặc dù vất vả đến thế nhưng mẹ tôi chẳng than lấy một lời, mẹ quả thật là người cứng rắn, biết cam chịu một cách đáng khâm phục. Mẹ luôn cẩn thận trong mọi việc, hoàn thành tốt và biết chịu trách nhiệm từ những việc mình làm để làm gương tốt cho con cái. Tuy nhiên trong việc dạy dỗ con, mẹ là người rất nghiêm túc. Mẹ luôn chỉ bảo cho chị em tôi những cái hay cái tốt, từ những việc nhỏ nhặt như công việc nhà đến việc lớn như cách ăn nói sao cho đúng mực, thái độ và cách cư xử với mọi người sao cho phù hợp. Mẹ quan tâm đến mọi việc tôi làm, nếu có việc gì không vừa lòng mẹ liền trách và phân tích rõ cho tôi hiểu vì sao tôi không nên làm như vậy, tuy vậy tôi cũng không giận mẹ mà ngược lại, tôi thấy kính trọng mẹ nhiều hơn. Trong gia đình là thế nhưng ngoài xã hội, mẹ là người hiền lành, dễ hòa đồng, biết cách ứng xử trong mọi tình huống và điều đặc biệt ở mẹ khiến nhiều người quý mến là mẹ rất biết cách ăn nói cho vừa lòng mọi người. Và tôi thấy mình thật may mắn khi được làm con của mẹ.

Không chỉ vậy, mẹ còn là người rất độ lượng, bao dung yêu thương con hết lòng. Nhớ ngày xưa, có lần tôi làm bài kiểm tra bị điểm thấp, nên đã giấu mẹ. Nhưng cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, mẹ đã phát hiện và la tôi. Lời trách mắng chan hòa cùng những giọt nước mắt chảy dài trên đôi gò má hao gầy của mẹ khiến tôi thấy chạnh lòng, mẹ quay lưng bỏ ra ngoài và tôi thấy đôi vai run lên từng hồi. Khi chỉ còn một mình trong phòng, tôi trách mình vì sao làm mẹ buồn để rồi mẹ phải khóc, nếu như tôi nói thật với mẹ thì có lẽ mẹ sẽ không buồn đến thế vì tôi biết rằng mẹ khóc vì tôi không thành thật nói ra sự thật chứ không phải vì tôi bị điểm thấp. Tôi thấy ân hận lắm, lúc đó tôi chỉ muốn chạy qua phòng mẹ hét lên ràng: “Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ!” nhưng tôi đã không đủ can đảm vì tôi sợ mẹ còn giận. Và điều kì diệu đã xảy ra, qua ngày hôm sau mẹ vẫn quan tâm, yêu thương tôi như mọi ngày. Tôi tự hỏi lòng rằng: “Phải chăng mẹ đã tha lỗi cho mình?”. Đúng vậy, mẹ đã thật sự tha lỗi cho tôi vì mẹ nghĩ rằng tôi còn nhỏ như đứa trẻ mới lên ba, rất cần sự yêu thương và lời dạy dỗ sâu sắc từ mẹ. Bây giờ tôi mới thấm thìa được tình mầu tử thiêng liêng đậm đà dưòng nào, không gì có thể chia cắt được, như lời ca khúc “...tình mẹ bao la như biển Thái Bình...” Tôi đã hứa với bản thân sẽ không bao giờ làm mẹ phải khóc, sẽ yêu thương mẹ nhiều hơn để không hối tiếc vì đã làm mẹ buồn, tôi sẽ ghi nhớ mãi lời thơ này như lời dạy bảo:

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”

Vâng, mẹ sẽ mãi là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, cho dù mọi thứ xung quanh tôi có thay đổi thì tình thương mà tôi dành cho mẹ vẫn vẹn toàn, không phai nhòa. Và tôi muốn nói với mẹ rằng: “Mẹ ơi! Con cảm ơn mẹ vì mẹ đã sinh ra con, nuôi con khôn lớn thành người. Con yêu mẹ nhiều lắm!”

Bình luận (0)
Nguyễn Văn Đạt
Nguyễn Văn Đạt 9 tháng 8 2019 lúc 5:44

1. Mở bài : * Giới thiệu chung : - Chuyện xảy ra vào thời gian nào ? Ở đâu ? (Ở lớp em). - Đó là chuyện lí thú hay cảm động ? (Cảm động) 2. Thân bài : * Kể lại diễn biến câu chuyện : - Đang giờ học văn , bạn Thu được báo ra cổng trường gặp người nhà. - Bạn trở vào với vẻ mặt buồn rầu và đôi mắt đổ hoe. - Cô giáo hỏi lí do, Thu cho biết bạn ấy mới nhận được tin cha bị tai nạn giao thông. - Cả lớp lặng đi vì xúc động. - Cô giáo cử hai bạn chở Thu đến bệnh viện. - Lớp em nhanh chóng quyên góp để ủng hộ, giúp đỡ phần nào cho gia đình bạn ấy. 3. Kết bài : - Rất thương người bạn bất hạnh. - Thấm thía bài học về lòng nhân ái.

Bình luận (0)
Takahashi Eriko Mie
Takahashi Eriko Mie 23 tháng 7 2019 lúc 16:06

Bài 1 : Xác định chủ ngữ, vị ngữ, trạng ngữ

Chủ ngữ : in đậm

Vị ngữ : in nghiêng

1, Khu vườn mùa xuân trong kí ức thơ dại của tôi là 1 bức tranh rực rỡ với những bông hoa cú vàng tươi, bông hồng nhung đỏ thắm duyên dáng và bông hoa móng tay hồng tươi như hoa phấn

2, Mưa sầm ập đổ xuống, bụi nước tỏa trắng ngần

3, Làng mạc bị tàn phá nhưng mảnh đất quê hương vẫn đủ sức nuôi sống tôi như ngày xưa, nếu tôi có ngày trở về

Bình luận (0)
channel công chúa
channel công chúa 23 tháng 7 2019 lúc 15:04

1,CN:những bông hoa cú

VN:-vàng tươi

cn-bông hồng nhung

vn-đỏ thắm duyên dáng

cn-bông hoa móng tay

vn-hồng tươi như hoa phấn

2,cn:mưa

vn: ầm ập đổ xuống

cn2: bụi nước

vn2:tỏa trắng ngần

3, cn:làng mạc

vn:bị tàn phá

Bình luận (1)
B.Thị Anh Thơ
B.Thị Anh Thơ 28 tháng 3 2019 lúc 22:14

Trong vườn /, bông hoa/ đang đua nhau nở.

Trong vườn : Trạng ngữ

Bông hoa : Chủ ngữ

Đang đua nhau nở : Vị ngữ

Bình luận (0)
than than
than than 28 tháng 3 2019 lúc 22:14

trên trời, đàn cò đang bay

+ trạng ngữ: trên trời

+ chủ ngữ: đàn cò

+ vị ngữ: đang bay

Bình luận (0)
Minh Nguyệt
Minh Nguyệt CTV 28 tháng 3 2019 lúc 23:41

Chiều nay, tôi đi học về sớm

TN chỉ thời gian: Chiều nay

Chủ ngữ: tôi

Vị ngữ: đi học về sớm

Bình luận (0)
Thảo Phương
Thảo Phương 16 tháng 3 2019 lúc 18:34

Cậu ấy làm tôi thất vọng. Ở câu này, "Cậu ấy" là CHỦ NGỮ, "Làm tôi thất vọng" là VỊ NGỮ. VỊ NGỮ "Làm tôi thất vọng" là 1 cụm ĐT có "Tôi thất vọng" bổ nghĩa cho ĐT "Làm". Do đó "Tôi thất vọng" là cụm C - V làm mở rộng thành phần VỊ NGỮ. Trong cụm C - V, chủ ngữ là "tôi", vị ngữ là "thất vọng". => Đây là câu mở rộng vị ngữ.

Bình luận (0)
Hưng Trần
Hưng Trần 1 tháng 5 2019 lúc 21:26

Em là người cần cù,siêng năng.

Chủ ngữ:Em

2 Vị ngữ:cần cù và siêng năng là 2 vị ngữ.

Bình luận (0)
Dang Thuy Dung
Dang Thuy Dung 13 tháng 3 2017 lúc 16:41

a) Sáng nay, trên đường đi học, em gặp Hương đang đưa một cụ già cùng với một em nhỏ qua đường.

b) Bạn Hương lớp em vừa mập mạp vừa dễ thương lại còn tốt bụng nên ai cũng quý bạn ấy.

c) Hai Bà TRưng là những vị anh hùng trong lịch sử Việt Nam.

Bình luận (0)
Giang Cherry
Giang Cherry 13 tháng 3 2017 lúc 15:52

Trả lời:

a) Sáng nay em đã giúp bạn Lan làm trực nhật.

b) Cô giáo em rất tận tình với học sinh.

c) Thạch Sanh là một chàng trai dũng cảm.

Bình luận (4)
Nguyễn Thu Hiền
Nguyễn Thu Hiền 15 tháng 7 2018 lúc 21:02

a,

Bình luận (0)
Phan Thùy Linh
Phan Thùy Linh 25 tháng 4 2017 lúc 9:21
- Thành phần chính của các câu: + (1):
tôi/ đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng.
CN ____VN
+ (2):
Đôi càng tôi mẫm bóng.
CN_______ VN
+ (3):
Những cái vuốt ở kheo, ở chân cứ cứng dần và nhọn hoắt.
CN________________ VN
+ (4):
tôi/ co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ.
CN___ VN
+ (5):
Những ngọn cỏ gẫy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua.
CN__________ VN
b) Phân tích cấu tạo của mỗi chủ ngữ, vị ngữ vừa xác định được. - (1): đại từ làm chủ ngữ, vị ngữ là một cụm động từ; - (2): cụm danh từ làm chủ ngữ, vị ngữ là tính từ; - (3): cụm danh từ làm chủ ngữ, vị ngữ gồm hai cụm tính từ; - (4): đại từ làm chủ ngữ, vị ngữ gồm hai cụm động từ; - (5): cụm danh từ làm chủ ngữ, vị ngữ là cụm động từ.
Bình luận (0)

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN

Loading...

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN