Hướng dẫn soạn bài Bài toán dân số - Thái An

minh nguyet
19 tháng 2 lúc 9:22

Câu 1:

Đoạn trích được trích từ văn bản Nhớ rừng của Thế Lữ

Câu 2:

PTBD: miêu tả và biểu cảm

Câu 3:

Con hổ hồi tưởng về quá khứ oanh liệt là chúa sơn lâm của mình, nó than thở vì giờ đây bị nhốt lại, mất tự do và cảm thấy chán chường

Câu 4:

Tham khảo:

Nguồn: Hoidap247

=>tác dụng: thốt lên mới mãnh liệt làm sao.Một lời gọi trong bất lực ,vô vọng của hổ.Một tiếng than ,một tiếng nhớ về thời quá khứ vàng son,đứng trên muôn loài của vị hầm thiêng.Đây cũng chính là tâm trạng và nỗi lòng của người dân mất nước thủa ấy.Việc sử dụng hai bpnt này cũng làm tăng giá trị biểu cảm cho bài thơ

Bình luận (0)
︵✰Ah
23 tháng 12 2020 lúc 20:42

Tồn tại hay không tồn tại

Quá khứ với hiện tại, hôm qua và hôm nay nằm trong sự phát triển liên tục của thời gian, có sự kế thừa và nâng cấp. Đó là quy luật khách quan để tồn tại của con người. Bởi thế, nếu phủ nhận quá khứ, thì đó là một sai lầm tai hại. Tuy nhiên, chiếc cầu nối giữa hôm nay với hôm qua có hai hình thức : hoặc là những hồn ma (Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ, Truyện Kiều của Nguyễn Du…) hoặc là lời tiên tri của các nhà thông thái. Nếu hình thức thứ nhất nặng về nhận thức cảm tính như một ám ảnh mơ hồ thì hình thức thứ hai lí tính hơn, khách quan hơn, nó gần như một quy luật. Bởi thế, cách tiếp nhận nó cũng không giống nhau, ở hình thức thứ nhất, đó là giao tiếp tức thời dưới dạng giấc mơ, còn hình thức thứ hai lại tự con người phát hiện dưới dạng những văn bản ngầm có khi từ những vật vô tri, có khi từ ý nghĩa ngụ ngôn của những câu chuyện kể. Sự trùng hợp ngẫu nhiên từ những vật vô tri hay những câu chuyên kể ấy, phải thông qua những trải nghiệm, hoặc những thao tác tư duy rất hiện đại của con người mới phát hiện ra đó là chân lí vĩnh hằng. Cảm nhận của tác giả bài văn chính là từ góc nhìn không ngờ, bất chợt ấy. Tâm trạng nửa tin nửa ngờ ở đây là có thật. Bởi làm sao câu chuyện dân số của hôm nay (vài chục năm nay) lại có liên quan đến một câu chuyện kén rể của hàng “dăm bảy ngàn năm về trước” ? “Tôi không tin…”, “ai mà tin”…, một cách nói ngập ngừng khi con người ta đến gần một vầng hào quang trí tuệ. Câu chuyện làm cho tác giả bài văn “sáng mắt ra” không khác câu chuyện ngày xưa Cri-xtốp Cô-lông tìm ra châu Mỹ không phải là không có căn cứ. Chỉ có điều căn cứ ấy không từ những mệnh đề lí thuyết trừu tượng của tư duy. Sự liên tưởng, do vậy thât là lí thú. Lập luận thật bất ngờ và giàu sức thuyết phục, về cơ bản là hai câu chuyện có một cấu trúc vận động giống nhau và kèm theo sau đó là những tư liệu tham khảo để người đọc tự hoàn thành công đoạn cuối cùng : Biến khả năng thành hiện thực. Hiện thực ấy lại là một hậu quả khôn lường.

Bình luận (0)
Thảo Phương
30 tháng 11 2019 lúc 18:29

Ngày nay, nhiều nước đang đối mặt với vấn đề bùng nổ dân số nghiêm trọng. Bởi vì nó dẫn đến nhiều hậu quả. Đầu tiên là thiếu thức ăn cũng như tiêu chuẩn đời sống thấp. Một hậu quả khác là điều kiện sống nghèo nàn. Chúng ta hiểu sự nguy hiểm của vấn đề này, chúng ta nên tìm cách để giải quyết chúng. Chúng ta nên tiến hành chương trình kế hoạch hóa gia đình, các phương pháp kiểm soát tỉ lệ sinh. Bên cạnh đó chúng ta cần thực hiện các chính sách thưởng và phạt.



Bình luận (0)
minh nguyet
9 tháng 12 2018 lúc 14:59

Đây là bài thơ nào thế ạ???

Bình luận (1)

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN

Loading...

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN