Con Rồng, Cháu Tiên

Phạm Trần Hoàng Anh
22 tháng 11 2020 lúc 16:29

1. Dù ai nói ngả nói nghiêng
Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân.

2. Ai ơi đã quyết thì hành
Đã đan thì lận tròn vành mới thôi.

3. Dù ai nói đông nói tây
Thì ta cũng vững như cây giữa rừng.

4. Ai ơi giữ chí cho bền

Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai.

5. Lòng ta ta đã chắc rồi
Nào ai giục đứng gục ngồi mà nao.


Học tốt :D

Bình luận (0)
Nguyễn Minh Hoàng
19 tháng 2 lúc 15:08

1. Dù ai nói ngả nói nghiêng Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân. 2. Ai ơi đã quyết thì hành Đã đan thì lận tròn vành mới thôi. 3. Dù ai nói đông nói tây Thì ta cũng vững như cây giữa rừng. 4. Ai ơi giữ chí cho bền Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai. 5. Lòng ta ta đã chắc rồi Nào ai giục đứng gục ngồi mà nao. Học tốt :D

Bình luận (0)
Lam Tịch
13 tháng 7 2020 lúc 18:17

Phượng nở đỏ rực cả một góc sân trường, sắc đỏ rực rỡ làm nao lòng mỗi cô cậu học trò. Sắc đỏ rực rỡ làm đẹp đất trời mùa hạ, nhưng không, đó còn là sắc màu của sự chia li, của lời nói tạm biệt với cô thầy, với những kỉ niệm đã một năm gắn bó với tôi. Khi ấy, tôi có thời gian nhìn lại một chặng đường đã qua mà lại thêm bồi hồi, xúc động nhớ về kỉ niệm của tôi cũng như là cả lớp với cô giáo Vân.

Ngày đầu tiên nhập học, ở một ngôi trường mới, bạn bè và thầy cô mới nên bạn nào cũng háo hức, mong chờ. Bước vào lớp lần đầu tiên, tôi hơi bất ngờ, lớp tôi có một số học sinh cá biệt từng có tiếng hay đánh nhau, ngang ngược, ăn chơi từ hồi cấp 2... Tôi cũng không hiểu tại sao nhưng trong lồng ngực tôi lại nén một tiếng thở dài vu vơ.

Chẳng mấy chốc, cô Vân- giáo viên chủ nhiệm đồng thời cũng là cô giáo dạy Văn bước vào. Cả lớp đứng nghiêm trang và dành một tràng pháo tay để đón mừng cô. Cô bắt đầu tiết học với những bài ca dao trữ tình nhẹ nhàng và thấm thía. Bàn tay búp măng của cô viết những dòng chữ tròn trịa, thẳng tắp trên bảng hòa nhịp cũng những lời giảng văn ấm áp, ngọt ngào dễ đi vào lòng người. Thế nhưng ở dưới lớp, vẫn có tiếng nói chuyện xì xào, các bạn ngồi làm việc riêng, nghịch điện thoại trong giờ học... Đó là hai bạn học sinh có tiếng là khó dạy, Linh và Thùy. Dường như chính cô cũng cảm thấy không bằng lòng khi đang nhiệt tình, tận tâm giảng bài thì ở dưới lại có bạn không nghe, làm việc riêng, mất trật tự. Lần thứ nhất, lần thứ hai cô chỉ quay xuống nhìn. Vậy mà hai bạn kia còn không biết ý, vẫn tiếp tục những lời bàn tán. Bản thân là một giáo viên nghiêm khắc, có lẽ cô không chịu nổi sự vui chơi quá đáng này, cô đi xuống hỏi:

- Hai em đang làm việc gì trong giờ của cô vậy?

Im lặng một lúc, Thùy nói với một giọng tỉnh khô:

- Em chơi và đánh son với Linh.

- Tại sao trong giờ học, các em lại làm việc riêng.

- Thích!

Cả lớp sửng sốt, bất ngờ. Một học sinh đã không nghiêm túc trong giờ học giờ lại còn vô lễ với giáo viên. Cô không nói gì, lặng lẽ đi ra khỏi lớp. Những tiết học sau đó, các bạn vẫn như vậy, vẫn chứng nào tật đấy. Có lẽ sức chịu đựng của cô cũng có giới hạn. Một tiết học không thể bị làm gián đoạn chỉ bởi hai bạn học sinh như vậy.

Tiết học hôm ấy, cô mời hai bạn học sinh ra ngoài lớp. Khôn cần suy nghĩ hay xin lỗi, hai bạn ra khỏi lớp với vẻ măth rất thản nhiên. Có lẽ sẽ có một vài người khó chịu với cách ứng xử này.

Một buổi chiều nọ có thể vì xích mích nên Linh, Thùy và một nhóm nữ sịn khác đánh nhau ngay trong trường. Cuối cùng, Linh bị đánh chảy máu đầu. Cô Vân từ đâu chạy đến hoảng hốt hỏi:

- Linh, Linh em có làm sao không?

Linh đáp một cách thờ ơ và lãnh đạm:

- Không cần cô quan tâm!

Nhìn thấy trán Linh chảy máu, cô vội lấy băng cá nhân để cầm máu. Linh hấy văng tay cô, cô ngã xuống đất và hét lên:

- Tôi không cần cô!

Mặc những lời nói kia, cô băng lấy vết thương và ôm Linh vào lòng. Dường như tình yêu thương dành cho học trò đã phần nào làm thay đổi một con người, Linh dần mủi lòng với cô. Còn tôi, người chứng kiến sự việc thì không khỏi xúc động bởi một người giáo viên luôn dành tình thương cho học sinh cho dù đó là một học sinh không ngoan ngoãn.

Mấy ngày sau cả lớp không thấy cô Vân đi dạy nên cũng thắc mắc. Trong một lần đi dạo trên sân trường tôi nghe được thầy cô nói là cô Vân phải đi phẫu thuật sỏi mật ở trên Hà Nội. Cái tin ấy như sét đánh, quá bất ngờ với tôi. Cả lớp biết đều nhốn nháo hết cả. Riêng Linh vẫn ngồi im một chỗ, dường như không quan tâm.

Mãi đến tận sau này tôi mới biết, đằng sau vẻ vô tâm thờ ơ ấy là sự thương xót và hối hận đến giằng xé. Tối hôm đó, Linh thức trắng đêm gấp 1000 con hạc với mong ước cô sẽ phẫu thuật thành công và sớm khỏe mạnh. Sáng hôm sau, khi hoàn thành công việc, trên chiếc xe đạp đã cũ Linh vội vàng đạp đến nhà cô. Sự mệt mỏi cùng vố những cơn gió lớn làm Linh ngã Linh đau. Vậy mà vẫn vẫn chạy một mạch đến nhà cô, tay cầm lọ hạc và đôi mắt mải miết đầy hi vọng và âu lo. Linh vội bấm chuông nhà cô nhưng cô lại vừa đi ra bến xe rồi. Linh đuổi theo như để níu kéo một hi vọng mỏng manh, như để nói lời xin lỗi. Thế nhưng, không kịp. Linh nhẹ nhàng đặt lọ hạc trước cổng nhà cô cùng lời chúc cô may khỏi bệnh.

Tình cô trò vượt qua bao thử thách gian nan thì cuối cùng vẫn luôn đậm sâu và đáng trân trọng. Cô- người mẹ thứ hai luôn sẵn sàng tha thứ và chở che cho các học trò.

Bình luận (0)
Lam Tịch
13 tháng 7 2020 lúc 18:15

“Đại dương lớn bởi dung nạp trăm sông, con người lớn bởi rộng lòng bao dung cả những điều lầm lỗi”. Đó là bài học đầu tiên tôi học được từ cô giáo của mình và cho đến tận bây giờ, những kỉ niệm yêu thương về cô giáo đầu tiên vẫn còn in đậm trong tâm trí của tôi!

Ngày ấy tôi mới vào học lớp 1. Cô giáo của tôi cao, gầy, mái tóc không mướt xanh mà lốm đốm nhiều sợi bạc, cô ăn mặc giản dị nhưng lịch thiệp, ấn tượng nhất ở cô là đôi mắt sáng,nghiêm nghị mà dịu dàng. Cái nhìn vừa yêu thương vừa như dò hỏi của cô cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng thể nào quên.

Hôm ấy là ngày thứ 7. Mai có một chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng với hàng chữ “My pen” lấp lánh và những bông hoa nhỏ xíu tinh xảo ẩn nấp kín đáo mà duyên dáng ở cổ bút. Tôi nhìn cây bút một cách thèm thuồng, thầm ao ­ước được cầm nó trong tay.

Đến giờ ra chơi, tôi một mình coi lớp, không thể cưỡng lại ý thích của mình, tôi mở cặp của Mai, ngắm ngía cây bút, đặt vào chỗ cũ rồi chẳng hiểu vì sao tôi bỗng không muốn trả lại nữa. Tôi muốn được nhìn thấy nó hàng ngày, được tự mình sở hữu nó, được thấy nó trong cặp của chính mình.

Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp, Mai lập tức mở cặp và khóc òa lên khi thấy chiếc bút đã không cánh mà bay! Cả lớp xôn xao, bạn thì lục tung sách vở, bạn lục ngăn bàn, có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếc bút có bị rơi xuống đất không. Đúng lúc đó, cô giáo của chúng tôi vào lớp! Sau khi nghe bạn lớp trưởng báo cáo và nghe Mai kể chi tiết về chiếc bút: nào là nó màu gì, có chữ gì, có điểm gì đặc biệt, ai cho, để ở đâu, mất vào lúc nào. Cô yên lặng ngồi xuống ghế. Lớp trưởng nhanh nhảu đề nghị:

- Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ!

Cô hình như không nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm rãi hỏi:

- Ra chơi hôm nay ai ở lại coi lớp?

Cả lớp nhìn tôi, vài giọng nói đề nghị xét cặp của tôi, những cái nhìn dò hỏi, nghi ngờ, tôi thấy tay mình run bắn, mặt nóng ran như có trăm ngàn con kiến đang bò trên má. Cô giáo tôi nổi tiếng là nghiêm khắc nhất trường, chỉ một cái gật đầu của cô lúc này, cái cặp bé nhỏ của tôi sẽ được mở tung ra. Bạn bè sẽ thấy hết, sẽ chê cười, sẽ chẳng còn ai chơi cùng tôi nữa. Tôi sợ hãi, ân hận, xấu hổ, bẽ bàng.Tôi òa khóc, tôi muốn được xin lỗi cô và các bạn. Bỗng cô giáo của tôi yêu cầu cả lớp im lặng, cô hứa thứ hai sẽ giải quyết tiếp, giờ học lặng lẽ trôi qua...

Sáng thứ hai, sau giờ chào cờ, cô bước vào lớp,gật đầu ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống. Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và bảo:

- Hôm thứ bảy bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được khi đi đóng khoá cửa lớp mình, có phải là cây bút của em không?

Mai cầm cây bút, nó sung sướng nhận là của mình, cô dặn dò cả lớp phải giữ gìn dụng cụ học tập cẩn thận, giờ học trôi qua êm ả, nhẹ nhàng. Ra chơi hôm ấy, các bạn lại ríu rít bên tôi như muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước. Chỉ riêng tôi là biết rõ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu.
Sau đó vài ngày cô có gặp riêng tôi, cô không trách móc cũng không giảng giải gì nhiều. Cô nhìn tôi bằng cái nhìn bao dung và thông cảm, cô biết lỗi lầm của tôi chỉ là sự dại dột nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp tôi không bị bạn bè khinh thường,coi rẻ.

Năm tháng qua đi, bí mật về cây bút vẫn chỉ có mình tôi và cô biết. Nhưng hôm nay, nhân ngày 20/11, tôi tự thấy mình đã đủ can đảm kể lại câu chuyện của chính mình như là một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người đã dạy tôi bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống.

Giờ đây tôi đã lớn,đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc mình làm, tôi vẫn nhớ về bài học thuở thiếu thời mà cô đã dạy: Bài học về lỗi lầm và sự bao dung! Và có lẽ trong suốt cả cuộc đời mình,tôi sẽ chẳng lúc nào nguôi nỗi nhớ về cô như nhớ về MỘT CON NGƯỜI CÓ TẤM LÒNG CAO CẢ!

Bình luận (0)
Minh Nguyệt
14 tháng 7 2020 lúc 23:38

Tham khảo:

Đã qua gần sáu năm cắp sách đến trường, tôi ấn tượng với rất nhiều thầy cô giáo. Thầy cô luôn để lại trong tôi những hình ảnh đẹp và mãi không phai mờ. Nhưng đặc biệt nhất với tôi và cũng là người tôi quí nhất - thầy giáo dạy tôi hồi lớp 5.

Tôi thấy rất ít người lựa chọn nghề làm thầy giáo. Thế mà thầy giáo tôi lại rất say mê với sự nghiệp trồng người này. Thầy tâm sự với chúng tôi, thầy muốn làm thầy giáo từ khi học cấp 2. Mỗi lần ngồi nghe thầy giáo giảng bài thích lắm. Trông thầy đứng trên bục giảng chững chạc, tự tin và được học trò yêu mến, thầy đã nuôi ước mơ từ đó. Về nhà, thầy bắt tụi em nhỏ ngồi sắp hàng ngay ngắn và thầy giả làm thầy giáo. Lạ lùng thay, bọn trẻ lại ngồi nghe đến say mê. Không biết chúng hiểu mấy phần "thầy" giảng nhưng đứa nào mặt mũi cũng ngơ ngẩn, say sưa. Có khi "thầy" nói xong rồi mà chúng vẫn ngồi bần thần, lúc đó phải gọi lớn chúng mới như sực tỉnh. Đó là động lực đầu tiên giúp cho ước mơ của thầy thành hiện thực.

Con đường đến với nghề của thầy cũng lắm gian nan. Vì thế mà bây giờ thầy dành cho nghề một tình yêu thật mãnh liệt. Là con trai cả trong gia đình có truyền thống làm bác sĩ, thầy được bố mẹ định hướng cho thi vào trường đại học Y. Ngay từ nhỏ, gia đình thầy đã mong muốn như thế: Thầy vốn học giỏi lại thông minh, nhanh nhẹn nên cả nhà đặt niềm hi vọng rất lớn. Nhưng năm lớp 12, bất ngờ thầy thông báo với gia đình sẽ thi vào Trường Cao đẳng Sư phạm, Khoa Tiểu học. Đó là một cú sốc với gia đình, nhất là người cha của thầy. Gia đình kịch liệt phản đối quyết định của thầy, nhiều lúc làm thầy rất khổ sở nhưng chưa có lúc nào thấy dao động. Thấy vững vàng với quỵết tâm của mình và kiên trì thuyết phục mọi người.

Ngày đi thi cũng là ngày thầy buồn nhất. Không một lời chúc, không một sự động viên, thầy đi thi chỉ có một mình. Nhìn chúng ban có người thân châm sóc, thây cũng thấy tủi thân. Nhưng lúc đó thầy nghĩ mình càng phải cứng rắn và mạnh mẽ. Rồi khi đỗ thủ khoa, niềm vui của thầy cũng không được trọn vẹn. Gia đình thông báo sẽ không trợ cấp cho thầy ăn học trong ba năm. Thế là một mình thầy lại phải chống đỡ, xoay sở với biết bao khó khăn trong những năm học Cao đẳng. Vừa đi làm thêm vừa đi học, thầy bất chấp khó khăn để đạt được ước mơ của mình và để chứng minh cho gia đình sự lựa chọn của thầy không sai.

...Nhìn thầy giáo trẻ của chúng tôi lạc quan, hài hước đứng trên bục giảng ít ai có thể nghĩ rằng con đường thầy đã đi thật dài khi phải vượt qua một mình. Nhưng giờ đây thầy là một người thầy rất thành công. Không chỉ là thầy giáo dạy giỏi mà thầy còn được tất cả học trò chúng tôi yêu quí. Chúng tôi yêu quí thầy vì con người thầy tốt bụng. Tuy còn trẻ nhưng trong mắt chúng tôi thầy rất chững chạc, vững vàng. Thầy nghiêm khắc trong giờ học nhưng ngoài giờ thầy như một người khác, gần gũi, thân thiện và hài hước.

Thỉnh thoảng, thầy đá bóng với các bạn nam, nhìn lúc đó thầy như trẻ thơ vậy. Đặc biệt, với vẻ ngoài đẹp trai, cao lớn và hát hay nên mỗi khi đứng trên sân khấụ biểu diễn chúng tôi cảm giác đó không còn là thầy nữa mà là một nam ca sĩ có tiếng đang phiêu du cùng tình cảm của mình. Ấn tượng nhất là nụ cười của thầy. Thầy cười thật rạng rỡ, nhìn thầy cười người đang buồn bã cũng thấy vui lây. Có một lần thầy ốm. Không thấy thầy đến lớp cả lớp nhốn nháo hẳn lên.

Cuối giờ học chúng tôi đến nhà tìm thầy. Thấy chúng tôi đến, thầy xúc động lắm. Thầy bắt tay từng đứa một, rồi giữ ở lại ăn cơm. Bữa cơm mẹ thầy nấu hôm đó thật ngon và ấm cúng. Thầy trò vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả. Dường như cũng nhờ đó mà gia đình hiểu hơn quyết định của thầy. Bây giờ thật khó để tìm thấy một người con trai Hà thành nào như thầy - thầy giáo dạy Tiểu học của chúng tôi. Với học trò, thầy vừa là thầy giáo nhưng hơn thế - thầy còn là một người bạn lớn.

Kể về kỉ niệm sâu sắc nhất về thầy giáo cô giáo

"Ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa"

Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, nhưng người để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh- cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.

Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. "Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!" Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.

Tôi nhớ nhất là khi cô đi thăm quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời.

Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi học hè. Khi ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.

Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: "Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông". Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: "Con chúc cô luôn mạnh khỏe! Con yêu cô nhiều lắm!"



Bình luận (0)
Huỳnh lê thảo vy
3 tháng 5 2020 lúc 11:02

Mùa thu là mùa của hoa cúc vàng, là mùa đến trường của chúng em sau ba tháng hè thú vị. Cái nắng chói chang của ngày hè không còn nữa, thay vào đó là ánh mặt trời dìu dịu dõi bước chúng em đến trường. Bắt đầu từ tháng bảy âm lịch, tiết trời đã thay đổi. Trời mùa thu trong xanh, khí trời se lạnh bởi những làn gió thu. Không còn tiếng ve kêu râm ran trên những hàng cây, không còn nhành phượng khoe sắc thắm. Những hàng cây bắt đầu đổ lá vàng xuống phố. Trẻ con cũng không còn vui đùa thỏa thích nữa mà phải lo cắp sách đến trường. Nhìn gương mặt phấn khởi của các cô cậu học trò, em biết rằng một năm học mới nhiều thành tích đang chờ chúng em.



Bình luận (0)

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN

Loading...

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN