Bài 18

Minh Nguyệt
Hôm kia lúc 20:40

Tham khảo:

- Vừa coi thường người khác, vừa tàn nhẫn đối với bạn láng giềng Dế Choắt.

- Nghịch ranh, nghĩ mưu trêu chị Cốc.

- Hê hả vì trò đùa tai quái của mình: chui tọt vào hang, nằm khểnh, bụng nghĩ thú vị.

- Sợ hãi khi nghe tiếng chị Cốc mổ Dế Choắt: Khiếp, nằm im thin thít

- Bàng hoàng, ngơ ngẩn vì hậu quả không lường hết được.

- Hốt hoảng, lo sợ, bất ngờ vì cái chết và lời khuyên của Choắt.

- Ân hận, sám hối chân thành, đứng lặng hồi lâu trước mồ của Dế Choắt, nghĩ về bài học đường đời đầu tiên phải trả giá.

Bình luận (0)
Wilbur Scoot
Hôm kia lúc 20:57

Sau khi chôn cất Dế Choắt, tôi đứng lặng hồi lâu trước nấm mồ mời đắp của người bạn xấu số, suy nghĩ về việc làm dại dột, ngông cuồng của mình và cảm thấy hổ thẹn, ân hận vô cùng

- Biết mình có ưu thế về sức khỏe nên tôi thích bắt nạt những người hàng xóm nhỏ bé xung quanh

+ Tôi đã quát những chị Cào Cào ngụ ngoài đầu bờ

+ Thỉnh thoảng tôi còn ngứa chân đá anh Gọng Vó vừa ngơ ngác dưới đầm lên

+ Không có ai dạy dỗ, ngăn cản, tôi cứ tưởng thế là hay, là giỏi

- Chuyện bắt nạt mọi người là đáng trách, song cũng còn có thể tha thứ được; nhưng việc tôi bày trò tinh nghịch trêu chọc chi Cốc khiến Dế Choắt bị hiểu lầm dẫn đến cái chết thì quả là tội của tôi quá lớn, không thể tha thứ được.

- Tôi tự nguyền rủa mình là thằng hèn nhát, dám chơi mà không dám chịu

- Nếu tôi không hát ghẹo chị Cốc bằng những lời lẽ hỗn xược thì chi đâu có nổi giận, Dế Choắt đâu có bị đòn oan.

- Chỉ vì muốn thỏa cái tính hiếu thắng và tinh nghịch của mình mà tôi trở thành kẻ giết người.

- Lúc này tôi tự trách mình và ân hận vô cùng nhưng mọi việc đều đã muộn. Dế Choắt ốm yếu và đáng thương đã nằm yên trong lòng đất.

- Tôi thành tâm xin lỗi Dế Choắt và hứa sẽ quyết tâm thay đổi tính nết, từ bỏ thói hung hăng, ngỗ nghịch, kiêu ngạo để trở thành người có ích cho đời

- Tôi sẽ khắc ghi câu chuyện đau lòng này và lấy đó làm bài học đường đời đầu tiên thấm thía cho mình.

Bình luận (0)
Yến Nguyễn
Thiếu tá -
Hôm kia lúc 20:22

Tính cách của Dế Mèn nhút nhát, không mở rộng được tính tự lập của mình dù cho Dế Mèn có chê trách, chê bai hay rủa cho vui miệng thì Dế Choắt cũng đành chịu, chỉ đành than thở sức mình hèn kém 

Bình luận (1)
Khánh Băng
Hôm kia lúc 20:41

Dế Choắt là 1 người yếu ớt , và luôn tự ti về bản thân , về ngoại hình của mình vì ngoài dựa vào thân hình thì còn dựa vào lời nói của Dế Mèn , khi Dế Mèn buôn lời chửa rủa chê bai mình Dế Choắc vẫn không nói gì mà chỉ nhận sức mình kém cỏi 

 

Bình luận (0)
Minh Nguyệt
Hôm kia lúc 20:41

Tham khảo:

Nhân vật Dế Choắt:

- Gầy gò,dài lêu nghêu như 1 gã nghiện thuốc phiện.

- Cánh ngắn củn hở lưng, sườn.

- Càng bè bè.

- Râu ria cụt ngủn, mặt ngẩn ngẩn ngơ ngơ.

-> Gầy gò, ốm yếu, xấu xí.

 

 

Sau khi học xong văn bản bài học đường đời đầu tiên, trong tôi có rất nhiều cảm ngĩ về nhân vặt dế Choắt. Dế Choắt có dáng hình dài lêu ngêu trông như một gã bị nghiện thuốc nghiện. Cánh ngắn tun ngủn, cái càng thì bè bè, râu ria cụt ngủn. Mặt lúc nào cũng ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Tuy dáng vẻ, bề ngoài của dế Choắt không có vẻ dẹp giống dế Mèn nhưng ai biết được ttrong sâu thẳm Choắt là một trái tim nhân hậu có lòng vị tha, Choắt đã giúp Dế Mèn hiểu ra được bà học đường đời đầu tiên cho mình.

Bình luận (0)
Nguyễn Thị Thuỳ Linh
19 tháng 1 lúc 22:05

Dế Mèn phiêu lưu kí là một truyện viết cho thiếu nhi rất đặc sắc của Tô Hoài. Trong truyện, tác giả đã xây dựng nhân vật chính là chú Dế Mèn với những nét tính cách, phẩm chất thật đáng yêu, đáng quý. Nhưng nhân vật mà em ấn tượng nhất là chú dễ choắt. Dù chỉ xuất hiện ở những phần đầu câu chuyện nhưng những câu nói cuối cùng của chú trước khi mất nhưng nó làm cho mỗi độc giả mãi không thể nào quên. Cậu là một người có thân hình nhỏ bẻ nhưng khá am hiểu sự đời, cách đối đãi với mọi người xung quanh. Bằng chứng là câu nói cuối cùng của Dế Choắt ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình. Chỉ vài câu thôi, nhưng nó đã làm thay đổi một Dế Mèn kiêu căng, ngạo mạn lúc bấy giờ. Vậy mỗi người chúng ta hãy học theo Dễ Choắt, đừng bao giờ kiêu căng, làm việc bậy bạ mà ảnh hưởng đến cả mình, cả người khác

Bình luận (0)
ミ★ღ๖ۣۜPhoenixღ ★彡
19 tháng 1 lúc 22:11

De men trong bai " Bai học đường đời đầu tien" được tác giả khắc hoa là một chàng dế thanh niên cường trang khỏe mạnh. Trước hết, Dế Mèn mang vẻ đẹp ngoai hình rất đáng yêu. Tôi càng chứ mẫm bóng. Những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Đầu to, nổi từng tảng,rất bướng. Hai cái răng Đen nhánh. Sợi dâu dài uốn cong. Nhưng de men lại có những nét tính cách đáng trách. Rất kiêu căng ngạo mạng, luôn cho mình đứng đầu thiên hạ. Dám ca khịa với tất cả bà con trong xóm. Xốc nổi, không chịu suy nghĩ chú đã bày trò trêu chị Cốc dẫn đến cái chết thảm thương của De Choắt. Cuối cùng, de men cũng biết phục thiện, biết ăn năn hối lỗi và từ đó rút ra bài học đường đời cho mình. De men là một hình ảnh đẹp và sinh động.

  
Bình luận (0)
mikusanpai2k9
Thượng sĩ -
19 tháng 1 lúc 22:01

tham khao

Dế Mèn phiêu lưu kí là tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài dành cho thiếu nhi Việt Nam.Qua đó, tác giả đã thể hiện những khát vọng đẹp đẽ,trong sáng của tuổi trẻ. Bài học đường đời đầu tiên trích từ chương I của tác phẩm Dế Mèn Phiêu Lưu Ký, kể về lai lịch Dế Mèn từ lúc còn nhỏ cho tới lúc chú rút ra bài học đầu tiên.Dế Mèn là một chú có ngoại hình cường tráng. Với đôi càng mẫm bóng, những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt, đôi cánh... Dế Mèn thật ra dáng con nhà võ.Tự cho mình là mạnh nhất thiên hạ. Chú tuổi còn trẻ nên còn ngông cuồng và có tính tự lập cao. Một lần để ra oai với Dế Choắt, Dế Mèn đã trêu chọc chị Cốc làm ra kết cục đau thương cho Dế Choắt. Dế mèn đã rất ân hận,hối lỗi và từ sự việc đó rút ra bài học đường đời đầu tiên cho mình.

Bình luận (0)
Yến Nguyễn
Thiếu tá -
16 tháng 1 lúc 19:57

Tham khảo:

Rời xa mái trường THCS Nguyễn Đình Chiều, ngôi trường nhỏ đã để lại trong tôi rất nhiều dấu ấn và kỉ niệm đẹp của tuổi học trò ,để rồi hôm nay sau bao năm xa cách tôi mới có dịp được trỏ lại thăm . Những kỉ niệm về thầy cô bạn bè bỗng chốc gợi về trong tôi.

Thời gian trôi đi nhanh thật, mới đó mà đã mười năm rồi, tôi giờ đây không còn là một cô học trò nhỏ bé còi cọc hơn các bạn cùng học lớp 6a như trước nữa, tôi đã trở thành một cô sinh viên năm thứ hai của trường Đại Học UEF, trưởng thành và năng động hơn.

Bước vội xuống xe, có tiếng gọi của một ai đó từ phía cổng trường, thì ra là của một em học sinh lớp sáu, bảy gì đó gọi một bạn chạy vội sang ,trên tay vẫn cầm theo 2 chiếc kẹo, giống chúng tôi ngày xưa quá. Ngước nhìn xung quanh rồi dừng lại ở tấm biển trường. Đã có một sự thây đổi trông thấy, không còn là tấm biển mỏng bằng sắt in những dòng chữ trắng nhỏ nữa, thay vào đó là một tấm biển to, mới tinh, sáng rõ. Trông mà thích mắt. Bước nhanh vào trường sự thay đổi càng rõ rệt hơn. Trường khang trang và đẹp quá ! Còn nhớ khi chúng tôi còn học ở đây toàn là nhà tranh vách đất, mỗi lần trực nhật hay nô đùa chạy nhảy trong lớp là bụi đất lại bay mù mịt bám vào wần áo,thậm chí bay cả vào mắt làm tụi bạn thi nhau dụi, có đứa mắt còn đỏ hoe, vậy mà miệng ai nấy đều cười toe toét. Bây giờ hiện ra trước mắt tôi là dãy nhà bốn tầng khang trang đẹp đẽ, tường được sơn màu ghi, nhã nhặn và rất đẹp. Tôi lại gần quan sát, chà ! Không có một vết bẩn nào, tường sạch quá, không giống ngày xưa tường lớp chỉ là vách đất, mỗi lần rảnh rang nô đùa chúng tôi lại thi nhau nhẵm đạp lên tường, thỏa chí ngịch ngợm, có một số bạn đạp mạnh quá bị thủng một mảng tường lớn rồi bị cô giáo chủ nhiệm bắt được phạt đi trát lại nguyên vẹn. Phải nói cách xa mười năm là một khoảng thời gian không dài nhưng cũng không ngắn, nó đủ khiến tôi hôm nay nhìn đâu cũng thấy kỉ niệm, thấy những hồi ức đẹp của một thuở học trò nghich ngợm.

Tôi trở về trường vào một ngày thứ tư, lúc này mọi hoạt động học tập vẫn đang diễn ra bình thường. Không khí im ắng, chỉ thi thoảng có tiếng lá rơi xào xạc bởi những con gió mang đến. Và kìa trong lớp học vang lên tiếng thầy cô giáo đang giảng bài trầm ấm. Kia lớp 8a hình như đang trong giờ học toán, lớp 9b đang học địa lý. Và kìa chính là 6a, cái lớp mà cách đây mười năm tôi đã từng học. Tôi nhẹ nhàng bước đi trên hành lang lớp học, nhìn vào đó tôi không còn thấy những chiếc bàn ghế cũ kĩ, sộc sệch, thay vào đó là những bộ bàn ghế mới chắc chắn, sáng bóng và đăc biệt tất cả các lớp đều đã được trang bị đầy đủ máy chiếu để mỗi tiết học với những bài giảng điện tử của thầy cô trở nên sinh động hấp dẫn hơn. Đến đây tôi càng nhớ cái ngày xưa hơn cũng trong giờ học văn này vì mải chơi tôi đã không chú ý vào bài giảng của cô Loan, còn nói chuyện với mấy đứa bàn trên là cái Mai, cái Hồng, thằng Dũng. Tới khi cô giáo gọi đứng lên trả lời câu hỏi chúng tôi còn chẳng nói được nửa chữ. Kết quả là bị cô giáo nhắc nhở rồi bị phạt cuối tuần phải đi lao động quét dọn sân trường. Tuổi học trò nghịch ngợm là thế. Có đôi khi bị cô giáo mắng mặt méo xị, còn kêu ca chống đối khi bị phạt. Nhưng càng lớn tôi càng thấm thía những lời dạy của cô. Tôi hiểu rằng đó không phải là những lời mắng mỏ mà là sự nhắc nhở, khuyên răn mong muốn chúng tôi hiểu ra khuyết điểm của mình và sửa chữa để nên người. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hôm nay tới đây nhìn cảnh vật tuy có khác xưa, ngôi trường cũng đã được sửa sang xây mới lại gần như hoàn toàn, khang trang, đẹp đẽ hơn rất nhiều. Trường cũng đã đưa đò cập bến qua bao nhiêu thế hệ, ấy vậy mà hôm nay trở lại tôi đây vẫn thấy thân quen lắm. Chứng kiến không khí lớp học tôi như trở lại và đang say mê trong những bài giảng văn của cô giáo, hay đang nô đùa dạo chơi dưới những hàng phượng vĩ, hay gốc bàng nhỏ mà giờ phải ngước mãi mới thấy hết vì theo năm tháng chúng cũng cao lớn vững chắc hơn rất nhiều.

Đang mải ngắm nhìn và trấm lắng trong chính những suy tư thì tôi giật mình bởi tiếng gọi nghe đâu đây quen thuộc quá: Hoa, có phải Hoa đấy không em? Vội vàng quay mặt lại phía sau, tôi xúc động khi nhìn thấy cô loan, chủ nhiệm cũ của tôi năm học lớp sáu, hóa ra cô vẫn còn dạy ở đây Hai cô trò gặp lại nửa mừng nửa vui. Tôi ôm cô trong niềm bồi hồi xúc động khôn tả. Cô tuy có già đi chút ít , mái tóc xanh đã điểm chút sợi bạc,nhưng cô vẫn rất đẹp, ánh mắt cô ngời sáng niềm vui. Sau đó cô dẫn tôi vào nhà hiệu bộ, cô giới thiệu tôi với vẻ đầy tự hào với các thầy cô đồng nghiệp khác,thì ra những thầy cô trước đây dạy tôi đã chuyển đi gần hết thay vào đó là đội ngũ thầy cô mới, trẻ, cũng tràn đầy nhiệt huyết và lòng yêu nghề. Cô hỏi thăm công việc học tập và cuộc sống hiện giờ của chúng tôi như thế nào. Tôi tự hào kể cho cô nghe về những thành tích học tập của mình và các bạn, cũng không quên hỏi thăm sức khỏe và cuộc sống hiện tại của cô cùng gia đình. Bỗng có tiếng trống vang lên, thì ra cô phải lên lớp. Cô trò lại chia tay nhau, tôi ôm cô một lần nữa, chào hỏi các thầy cô giáo khác và hứa với cô sang tháng kỉ niệm năm mươi năm thành lập trường những thế hệ học trò cũ chúng em sẽ trỏ về tụ họp ở mái trường này.

Chia tay ngôi trường cũ, tôi vân thấy trong lòng bồi hồi, một cảm xúc thật khó diễn tả. Hình như là sự lưu luyến không muốn rời xa. Tôi thấy yêu và tự hào về mái trường này. Thầm nhắn nhủ trong tim sau này dù có đi bất cứ nơi đâu thì THCS Nguyễn Đình Chiểu vẫn mãi là ngôi nhà thứ hai chắp cánh tri thức cho những ước mơ tuổi thơ để chúng tôi được bay cao hơn, vươn xa hơn tới những chân trời mới.

Bình luận (0)
Phạm Hải Đăng
16 tháng 1 lúc 20:10

 Năm nay là năm 2031.Lòng em xôn xao về mái trường xưa.Nơi mà đã dẫn dắt em đến ngày hôm nay.Vì vậy em quyết định thăm mái trường xưa của mình.

  Ân tượng đầu tiên về mái trừơng sau 10 năm là hàng cây xanh mát.Bước vào trường,em gặp cô Kim Lan-cô giáo chủ nhiệm của em 10 năm trước.Cô vẫn nhận ra em.Cô đưa em đi tham quan trường học.Kia rồi,cây phượng vĩ mà lớp em trồng từ lúc nào đã trưởng thành.Năm tòa nhà lớn bây giờ còn lớn hơn trước.Lớp học cũ của em tới giờ vẫn ko thay đổi.Nó vẫn sạch sẽ như trước,xinh xắn như trước chỉ khác là nó có điều hòa và máy sưởi trông thật hiên đại.Cô còn giới thiệu căng-tin và nhà bếp của trường,trông sạch sẽ làm sao.Cuối cùng,em ấn tượng nhất là phòng thí nghiệm môn vật lý,nó có chứa tất cả dụng cụ để phục vụ môn học,trông thật hiện đại.

 Tuy ko còn học tại mái trường thân yêu này nữa nhưng sẽ luôn mang những kỉ niệm đẹp của nơi đây theo bên mình.

Bình luận (6)
Phạm Hải Đăng
16 tháng 1 lúc 21:03

lại thêm 1 thanh niên ngơ ngác

Bình luận (0)
mikusanpai2k9
Thượng sĩ -
7 tháng 1 lúc 19:47

Vì hiện tại cuộc thi viết thư upu lần thứ 50 chưa được công bố thể lệ. Nên do đó bạn có thể tham khảo lại thể lệ của cuộc thi viết thư UPU lần thứ 49 năm 2019.

Những quy định trong cách viết thư upu lần thứ 40 bao gồm:

Bài dự thi viết thư phải đúng thể thức, đúng yêu cầu. Về độ dài của bài thi viết thư quốc tế upu là không quá 800 từ.Các bức thư upu được trình bày dưới dạng văn xuôi và theo đúng thể thức của một bức thư.Thời gian, địa điểm viết thư, đối tượng gửi thư, lý do viết thư sẽ được để ngay tại phần đầu của bài dự thi.Phần nội dung thư upu sẽ chuyển tải toàn bộ chủ đề bức thư. Người dự thi không được viết tên hay địa chỉ của mình trong phần nội dung thư. Điều này để đảm bảo bức thư được giám khảo chấm công bằng trong phần chấm cuối cùng.Phần cuối thư upu sẽ là điều người viết muốn gửi gắm, lời chào tạm biệt và chữ ký của người viết.Các quy định về cách viết thư upu lần thứ 49

Các quy định về cách viết thư upu lần thứ 49

Cách viết thư upu lần thứ 50 mới nhất

Để viết thư upu thì trước khi viết thư, người viết nên tìm ra thông điệp mà mình muốn gửi gắm thông qua bức thư. Thông điệp đó có thể liên quan đến các sự kiện diễn ra ở trong nước và quốc tế. Thậm chí có thể viết về các sự kiện diễn ra trong cuộc sống hàng ngày, ngay xung quanh em như ở nhà, làng xóm, trường học.

Thông điệp của lá thư có thể về hòa bình, bảo vệ môi trường sống, lòng nhân ái, tình yêu thương… Nói chung thông điệp là cái mà người viết cho là quan trọng nhất và mong muốn gửi tới người đọc. Người viết muốn dùng thông điệp đó để thuyết phục người đọc thay đổi nhận thức và hành động theo hướng tích cực đó.

cách viết thư upu

Bài thi đạt giải của UPU lần thứ 49

cách viết thư upu

Bài thi đạt giải của UPU lần thứ 49

Do đó, ngoài cảm xúc chân thành thì bức thư cần phải có lý lẽ thuyết phục người đọc. Chủ đề của cuộc thi viết thư upu lần thứ 49 năm 2020 là viết về thông điệp về thế giới chúng ta đang sống gửi cho người lớn. Người lớn ở đây có thể là một người cụ thể hoặc chưa gặp bao giờ. Đối tượng trong cách viết thư upu rất nhiều, người nhận thư có thể là thầy cô, bố mẹ, người nổi tiếng, chính trị gia….

Cách viết thư upu lần thứ 49 năm 2020
Bình luận (0)
B.Thị Anh Thơ
14 tháng 12 2020 lúc 0:46

Tham khảo nhé !

Lang Liêu là một ông hoàng "chỉ chăm lo việc đồng úng trồng lúa, trồng khoai…". Đó là một ông hoàng giàu nhân đức, rất cần cù, sông gần dân, biết trọng nghề nông là nghề căn bản của dân tộc. Ông mồ côi mẹ, một ông hoàng bị "lép vế" trong hoàng tộc nên mới được Thần hiến kế và độ trì. Chuyện kể Lang Liêu gặp Thần trong giấc mộng, cố nghĩa là Lang Liêu được lòng dân, bởi lẽ: "Thần bảo như nhân bảo". Lang Liêu là một con người rất sáng tạo. Thần chỉ nói về giá trị của gạo, và mách bảo Lang Liêu nên lấy gạo để làm bánh, chứ không chỉ vẽ cách thức cụ thể làm bánh ra sao – Thế nhưng Lang Liêu đã biết lấy gạo nếp đem vo sạch, lấy đỗ đãi và thịt lợn làm nhân, lấy lá giong gói thành bánh hình vuông đem nấu chín; biết đồ gạo nếp, giã nhuyễn, nặn thành hình tròn. Lang Liêu đã sử dụng chất liệu hương vị sẩn có của nhà nông, của quê hương xứ sở, sáng tạo thành 2 thứ bánh rất ngon. Anh rất xứng đáng nhận mọi phần thưởng cao quý.

Bình luận (0)
Tô Thái Tâm
27 tháng 5 2020 lúc 20:24

Bài học đường đời đầu tiên: Tô Hoài; PTBĐC: tự sự, miêu tả, biểu cảm

Sông nước Cà Mau: Đoàn giỏi; PTBĐC: Tự sự, miêu tả, thuyết minh

Bức tranh của em gái tôi: Tạ duy anh; PTBĐC: tự sự, miêu tả, biểu cảm

Vượt thác: võ quảng; PTBĐC: tự sự, miêu tả,

Buổi học cuối cùng: An-phông- xơ Đô- đê; PTBĐC:tự sự, miêu tả, biểu cảm

đêm nay bác ko ngủ: Minh huệ; PTBĐC: biểu cảm, tự sự, miêu tả

lượm: tố hữu; PTBĐC: biểu cảm, tự sự, miêu tả

nhớ tik cho mk nha bạn mk gõ cực lắm

Bình luận (0)

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN

Loading...

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN