Bạn chưa đăng nhập. Vui lòng đăng nhập để hỏi bài
Kết Bạn Nha

Câu 2 (4,0 điểm). Anh/ chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) cảm nhận về nhân vật ông Tám Khoa trong đoạn trích sau: HAI NGƯỜI CHA (Lược phần đầu: Tám Khoa là một người lính, vợ con ông đã chết trong chiến tranh. Sau ngày giải phóng, có đứa con trai hỏi đúng tên họ, đến tìm và nhận là con ông, nó cười mãi trong niềm vui khôn tả. Đứa nhỏ kể về hoàn cảnh cực khổ của mình.) […] “Thôi được rồi, con ở lại đây đi”, Tám Khoa nói, làm dấu chấm cuối cùng cho một quyết định mơ hồ, vô lý nhưng không thể nào cưỡng lại được. Bởi đứa nhỏ đâu phải con ông. Ông đúng tên họ đó, ở đơn vị đó, nhưng hồi đơn vị hành quân về Cà Mau ông đâu có đi. Cả đời ông cũng chưa từng về vùng đó. Ông có vợ con nhưng chết cả rồi, tự tay ông chôn cất, trong chiến tranh ở rừng miền Đông. Nhưng đó là chuyện đã qua. Giờ đứa nhỏ đang ngồi trước mặt ông, dễ thương quá chừng, nôn nóng muốn gặp cha nó nên vội vã nhận lầm ông. Cũng đâu có sao! Điều quan trọng là nó chẳng còn chỗ nào đi nữa, tám tuổi đã tưới rẫy, giờ lang thang đi tìm cha trong thành phố rộng mênh mông, sau ngày giải phóng rối mù như thế này. Hãy để nó ở lại đây ít ngày, ông tạm nhận là cha nó, để nó có chỗ ở. Rồi sau đó ông sẽ chỉ đường cho nó đi tìm cha, hoặc đích thân ông sẽ dẫn nó đi. Nó tìm gặp được cha rồi ông sẽ vỗ vai người đồng đội nói: “Tôi trả con cho anh đây. Tôi đã làm cha nó một thời gian, cũng thấy ấm lòng, đỡ cô đơn một thời gian”. Quả thật ông đã ấm lòng, không phải về sau này mà ngay lúc đó. Đứa nhỏ đang ngồi trong phòng ông cao lớn khỏe mạnh, mắt sáng long lanh, tóc chải rẽ, lưng ưỡn thẳng, chiếc túi xách để trong lòng. Một đứa con bỗng dưng hiện ra như thế này! Đứa con của ông không chết cũng bằng cỡ này, hãy để đứa nhỏ này thay vào chỗ đó. Chỉ ít ngày thôi, hoặc lâu hơn cũng được. Vậy là đứa nhỏ ở với ông, kêu ông bằng ba, bởi ông giả làm như thế. Và nhiều khi ông cũng tưởng lầm như thế. Ngày tháng trôi qua, không thấy ông nói ra sự thật với đứa nhỏ, dẫn nó đi tìm cha nó. Vội làm gì, trước sau rồi nó cũng gặp cha nó thôi. Để ít ngày nữa. Giờ ông đang bận lắm, ông biện bạch như thế, thành phố mới giải phóng đang trong thời kỳ quân quản. Ông đi làm việc suốt ngày, về nhà nhìn thấy đứa con hết mệt ngay. Nó lớn lên trông thấy, chẳng mấy chốc đã cao bằng ông. Phải cho nó ngủ giường riêng, ông đặt hai chiếc giường sát cạnh nhau, đêm nằm thò tay qua nắm tay nó, giở mùng lên nhìn mặt nó. Trước đây ông ăn cơm chung với anh em ở nhà bếp, giờ ông lãnh cơm về nhà hai cha con ăn với nhau. Buổi trưa buổi chiều hai cha con đi lãnh cơm, ông rề rà ở nhà bếp khoe với mọi người đứa con mình thế này thế nọ… Ông quên hẳn chuyện đưa đứa nhỏ đi tìm cha nó chăng? Không, ông không quên. Ban đêm ông vẫn nằm thao thức tính đến chuyện đường đi nước bước, phải tìm đến chỗ nào gặp đơn vị nào. Nhưng ban ngày ông chỉ tính chuyện hiện tại. Phải lo cho nó đi học, tìm nhà riêng cho nó, chọn cho nó một nghề sống về sau này… Chắc cha thật nó cũng muốn như vậy. (Lược phần sau: Khi đứa con học xong, có nghề nghiệp ổn định và chuẩn bị cưới vợ, ông Tám Khoa quyết định đi tìm cha ruột cho nó. Gặp cha ruột của con, ông biết chính người con nuôi cũng đã biết sự thật. Anh đã thực sự coi ông như một người cha, tự nguyện lãnh trách nhiệm phụng dưỡng ông tuổi xế chiều. Hai người cha vui mừng cùng chuẩn bị làm đám cưới cho người con.) (Trích Hai người cha, Tuyển tập truyện ngắn Lê Văn Thảo, NXB Văn học, 2012)

Chú thích: Lê Văn Thảo tên thật là Dương Ngọc Huy, sinh năm 1939 tại Long An. Lê Văn Thảo là nhà văn vừa cầm bút vừa cầm súng, ông là một phóng viên mặt trận. Ông đã từng đạt Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật năm 2007, Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật năm 2012. Truyện ngắn của Lê Văn Thảo là những câu chuyện cực kỳ đơn giản như chuyện diễn ra đời thường trong nhà, ngoài phố, qua cách kể của ông các tác phẩm trở nên sinh động, trở thành mối quan tâm của nhiều người.

Đoạn trích Hai người cha khắc hoạ nhân vật ông Tám Khoa – một người lính từng trải qua chiến tranh. Sau giải phóng, ông trở về quê sống lặng lẽ, mang theo nỗi đau mất vợ con. Tuy nghèo khó nhưng ông vẫn giữ phẩm chất anh bộ đội Cụ Hồ: chất phác, thương người, chịu đựng và hy vọng. Khoảnh khắc đứa con trai tìm đến nhận cha thật xúc động. Người cha già cười mãi trong niềm vui khôn tả; đứa con kể về hoàn cảnh khốn khó, cả hai ôm nhau trong nước mắt. Qua đó, Tám Khoa hiện lên là biểu tượng của tình cha con thiêng liên, của người lính sau chiến tranh khao khát hạnh phúc bình dị. Bên cạnh đó, sự xuất hiện của Tám Khoa cũng phản ánh hiện thực xã hội sau chiến tranh: những người lính trở về phải đối mặt với sự mất mát, nghèo túng, nhưng họ vẫn giữ trái tim nhân ái và tinh thần lạc quan. Cuộc gặp gỡ với con trai không chỉ là niềm vui đoàn tụ mà còn là sự bù đắp cho những tháng ngày cô đơn, giúp ông tìm lại ý nghĩa cuộc sống. Nhờ vậy, hình tượng Tám Khoa vừa chân thực vẫa giàu chất thơ, gợi cảm hứng mạnh mẽ về lòng nhân ái và giá trị của mái ấm gia đình. Nhân vật Tám Khoa làm sáng ngời vẻ đẹp nhân hậu, bao dung và lòng yêu thương vô bờ bến của người cha dành cho con.


Các câu hỏi tương tự
Nguyễn Gia Hân
Xem chi tiết
Đinh Hoàng Yến Nhi
Xem chi tiết
Nguyễn thu
Xem chi tiết
nguyễn thị kim ngọc
Xem chi tiết
Đinh Hoàng Yến Nhi
Xem chi tiết
Đinh Hoàng Yến Nhi
Xem chi tiết
Đinh Hoàng Yến Nhi
Xem chi tiết
‿✿Kօҟմʂհìҍօ︵❣
Xem chi tiết
phạm hoàng phong
Xem chi tiết
Đinh Hoàng Yến Nhi
Xem chi tiết